dao vào cổ hỏi cần tiền hay cần mạng, nhất định kẻ đó cũng không nói tôi cần
tiền, hãy giết tôi đi.
Nếu có thể trao tính mạng
cho người khác, không nói một sát thủ, một thích khách, cho dù một phàm nhân
cũng khiến họ cảm động đến có thể xả thân tương cứu. Tôi không biết Dung Viên
có hiểu, nhưng bất luận có hiểu hay không, trong đêm trừ tịch ở vương cung, khi
một con báo gấm to đã trưởng thành điên cuồng lao vào Oanh Ca, phản ứng đầu
tiên của chàng không phải là trốn vào một góc mà là kéo Oanh Ca về phía sau.
Dung Viên là Trịnh quốc
đệ nhất đao thủ, người trong thiên hạ hình dung đao thuật Trịnh hầu vương nhanh
như chớp giật, hoàn toàn không thể nhìn ra chiêu thức, ánh dao vừa lóe, đao đã
thu về cắm vào bao, người bị chém thậm chí chưa kịp nhận ra, người ra tay đã đi
xa. Theo lý, đao pháp như vậy, chém hai con báo là chuyện có thể, cái khó ở
chỗ, trong bữa tiệc đêm trừ tịch đó Dung Viên lại không mang đao theo người,
phản ứng của cơ thể nhanh đến mấy, trong tay ôm một người, né tránh cũng khó
khăn.
Còn con báo gấm vồ mồi
vốn rất nhanh, khi thịnh nộ càng khủng khiếp.
Bộ vuốt sắc bất ngờ chồm
lên vai trái Dung Viên, bảy vị phu nhân xung quanh đồng thanh thét lên, cùng
lúc các thị vệ lao đến, một người kịp thời đâm kiếm trúng ngực con báo, con vật
trúng thương gầm lên, lao đến ngoặm đứt nửa cánh tay thị vệ đó. Cả toán thị vệ
lập tức quây vòng tròn quanh con thú, bảo vệ Dung Viên phía sau. Nhưng con báo
trúng thương điên cuồng lồng lộn còn lao đến cắn xé làm mấy thị vệ bị thương
nặng.
Oanh Ca mặt tái nhợt, tay
giằng đao của thị vệ đứng gần, Dung Viên cau mày, nghiêng người khéo léo cướp
thanh đao trong tay cô, trở tay đẩy cô vào lòng Dung Tầm lúc này vừa xông ra
cứu.
Đèn lồng trong cung sáng
suốt mười dặm trong màn đêm bảng lảng sương khói, hoa tươi khắp nơi, một cảnh
đêm đông huy hoàng hiếm có, phút chốc ánh nến hồng đã loang loáng ánh đao,
nhuộm sắc máu, Trịnh hầu vương trẻ tuổi ung dung thể hiện đao pháp nhanh như
ánh sao băng, chỗ ánh đao lướt qua chùm tia máu vọt lên không trung tản mạn
sương khói, con báo giãy giụa gục xuống, đầu lăn lông lốc mấy vòng như một quả
cầu.
Trong hoa đình bất chợt
im phăng phắc, môi Oanh Ca run run, một tay đẩy Dung Tầm ra, lê váy dài loạng
choạng chạy về bên Dung Viên đang cầm trường đao, giơ tay vuốt bờ vai bị thương
của chàng, chợt tròn mắt thất kinh, máu đen đang thấm qua thường phục màu bạc,
thần sắc chàng vẫn không thay đổi, hơi nhíu mày nhìn cô, vẻ không vui: “Cướp
đao nhanh như thế để làm gì?”. Ngừng lại rồi tiếp, “Những lúc như thế này chỉ
cần đứng sau ta là được”.
Cô không thể nói nên lời,
mặt càng tái nhợt, môi run run, ôm chặt cánh tay chàng, dường như mọi nỗ lực
của chàng đều là gắng gượng, quả nhiên chàng gục xuống ngay sau đó.
“Độc, vuốt con báo đó có
độc”.
Sự thật là Dung Viên đã
quá gắng sức, khi ngự y hốt hoảng đi đến, chàng vừa ngã ra, trường đao rơi
xuống, Oanh Ca cố đỡ chàng, nhưng cả hai đều ngã ra đất. Cô nhổm dậy, quỳ trên
nền tuyết nhuốm máu đỏ ôm lấy chàng, hoang mang nhìn vết thương vẫn đang tuôn
máu trên vai chàng, nhìn đôi mắt nhắm nghiền và khuôn mặt đã trắng bợt của
chàng, đôi môi tím ngắt ghé sát vành tai cứ xúc động là đỏ ửng của chàng, cô
khẽ nói: “Nếu chàng chết, em sẽ đi theo chàng”.
Dung Tầm bên cạnh nghe
vậy ngẩng phắt đầu, nhìn thẳng vào Oanh Ca đang ôm Dung Viên, nhìn sâu vào đôi
mắt đen như nhân hạnh đào của cô, lúc này dù ánh trăng chiếu vào cũng không
thấy ánh sáng.
Dung Viên đúng là bị
trúng độc, mặc dù tôi tin là có nhiều người mong chàng ta chết, nhưng chung quy
không phải là kịch độc có thể nôn ra máu chết ngay, cho dù cách thức đầu độc
cao tay hơn nhiều so với dùng thuốc chuột.
Oanh Ca túc trực ở điện
Thanh Lương suốt ba ngày đêm không ngủ, Dung Viên cuối cùng tỉnh lại, mặc dù
vẫn suy yếu xanh xao, đôi mắt đen lại tràn đầy sinh khí khác thường. Chàng
khoác áo choàng mỏng ngồi dựa đầu giường chăm chú nhìn Oanh Ca bê bát thuốc đi
đến: “Lúc đó nàng đã nói gì?”.
Cô cúi đầu, múc một thìa
thuốc đưa lên miệng thổi, đưa sát miệng chàng, “Uống thuốc đi đã, hết nóng
rồi”.
Chàng cụp mi mắt: “Không
uống”.
Mặt cô lộ vẻ bất bình, đổ
thìa thuốc vào bát, lặng lẽ nhìn chàng, từ từ lấy ra trong ống tay áo một con
xúc xắc: “Vậy, cái này tặng chàng”.
Chàng nhìn cô, cầm xúc
xắc nhìn kỹ dưới đèn, miệng lẩm nhẩm: “Xúc xắc gắn đậu tương tư...”. Lát sau,
cầm xúc xắc trong tay, ánh mắt như cười: “Tại sao tặng ta quân xúc xắc này?”.
Cô ngẩng đầu lườm chàng,
“Chàng không biết ư?”.
Dung Viên lắc đầu: “Ta
không biết”.
Cô nhao đến hai tay ôm
mặt chàng, dụi mũi vào mũi chàng: “Chàng không biết thật ư?”.
Chàng nắm tay cô, ngẩng
nhìn cô: “Không ai dám đối với ta như vậy, như thế là khi quân, đợi ta bình
phục...”.
Cô nghiêng đầu nhìn
chàng, má ửng đỏ như hoa mùa xuân lại nở sau tiết đông hàn. “Đợi chàng bình
phục thì sao?”.
Chàng không nói, lặng lẽ
nhìn cô.
Cô trượt xuống, gục trên
đầu gối chàng, nói như tự an ủi: “Thiếp đợi chàng bình phục, nhanh bình phục
nhé”.
Xúc xắc