hưng may không xảy ra
chuyện gì.
Nhờ phúc của ngày tốt,
mọi việc đều thuận lợi, tân lang phong lưu tuấn tú, tân nương xinh đẹp dịu
hiền, cặp đôi tân nhân nắm chặt tay nhau trước mặt Oanh Ca, thực hiện mọi nghi
thức, nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê tương bái, trong tiếng hô
dõng dạc của chủ hôn.
Trịnh hầu vương phu nhân
ngồi trên chiếc kỷ trang trọng cạnh chiếc kỷ bỏ trống của Dung Viên, trong
tiếng chúc mừng của quan khách, nụ cười trong mắt như một đóa hướng dương mùa
đông có đủ ánh mặt trời, không thể đoán lúc nào nở thật, lúc nào không, giống
như cô sau năm mười một tuổi, trong ánh dao và sắc máu đã dần dần học được cách
hành xử nửa thật lòng nửa giả dối. Ánh mắt Dung Tầm ngưng lại trên gương mặt
kiều diễm đoan nghiêm của cô, dường như muốn tìm biết điều gì, tôi nhìn theo
ánh mắt chàng ta, nhưng cũng chẳng biết gì hơn.
Trong yến tiệc đông vui
náo nhiệt, chớp nhoáng gặp riêng cũng không khó lắm. Trên bầu trời, những bông
hoa tuyết bay tơi tả trong gió lạnh ù ù, đậu kín cành cây trụi lá, trong rừng
mai phía xa nở rộ hoa trắng, chi chít trên cành, run rẩy trong gió lạnh.
Oanh Ca toàn thân áo tím,
đứng dưới tán mai trắng, mái tóc đen dài chấm gót, vầng trán trắng ngần vương
hoa tuyết trông như tuyết rơi trên bạch ngọc, môi hơi mím, cô ngoái đầu, ngay
tôi đã quen nhìn mỹ nhân cũng không khỏi sững sờ, vội vàng nhìn sang Mộ Ngôn
đang uống trà bên cạnh, sắc mặt chàng vẫn bình thường, không thấy tỏ ra xúc
động. Có tiếng chân bước đến gần, trong rừng mai vắng, giọng Oanh Ca chầm chậm
vang lên: “Đại nhân mời Cẩm Tước ra đây không biết vì nguyên cớ gì?”.
Tiếng bước chân dừng lại,
người đàn ông vận đại hỉ bào tay cầm chiếc ô màu nhạt, đứng yên trong khoảng
trống đầy hoa tuyết: “Oanh Ca…”.
Khuôn mặt thanh thú của
mỹ nhân áo tím lộ vẻ băn khoăn: “Đại nhân… đại nhân nhận nhầm người rồi!”.
Môi ép ra nụ cười: “Cẩm
Tước, Cẩm là cẩm tú lương duyên, Tước là dương tước cầu hoàn, phu nhân thứ chín
của Trịnh hầu vương. Oanh Ca mà đại nhân vừa nói đã chết từ bốn tháng trước,
tôi không phải là Oanh Ca, người đại nhân cưới hôm nay mới là Oanh Ca”.
Dãy núi phía xa uy nghi
tĩnh mịch, tuyết lẫn trong gió, Dung Tầm đứng trước cô, cách năm bước, môi động
đậy, nhưng không thành lời, lát sau, rút trong người ra một cái cốc gốm hình
thù kỳ quái, thành sáng bóng nhưng đầy vết rạn, có vẻ như đã được ghép lại từ
những mảnh vỡ.
Chàng nhìn cô, ánh mắt
thâm sâu đặc như mực: “Ta thấy vật này ở Thanh Trì cư, nghe nói đó là món quà
em định tặng ta?”. Cô giơ tay đón chiếc cốc, “Thế ư? Để tôi xem”. Cô buông tay,
chiếc cốc rơi đúng vào hòn đá dưới chân, vỡ vụn.
Chàng nhìn cô, trầm ngâm:
“Em hận ta?”.
Bất chấp uy nghi của phu
nhân quân vương, cô ngồi xuống, cúi nhìn những mảnh gốm vỡ, lát sau đột nhiên
bật cười: “Chiếc cốc này tôi từ nước Triệu phi ngựa trăm dặm hộc tốc mang về,
định tặng chàng, chỉ sợ không kịp sinh nhật chàng, tay bị thương, lẽ ra phải
đợi chữa trị xong quay về cũng không muộn, sao có thể muộn, lúc đó tôi quá
ngốc, đã nghĩ là cả năm chàng chỉ có một ngày sinh, không ngờ tôi về sớm mà vẫn
muộn, tôi đã đưa chàng lên quá cao, đến mức nhất định phải trân trọng, phải đối
xử tinh tế chu toàn, kỳ thực chàng hoàn toàn không cần sự trân trọng và tinh tế
chu toàn của tôi, trong mắt chàng tôi chỉ là một công cụ”.
Cô đưa tay vuốt món tóc
mai ướt tuyết, môi vẫn cười, “Tôi giữ lời, giúp chàng nốt việc cuối cùng để hôm
nay chàng có thể cưới Cẩm Tước như ý nguyện, tôi không nợ chàng nữa. Nhớ quá
sâu sẽ bị tổn thương. Chàng thấy có phải không?”.
Chiếc ô màu nhạt hơi rung
rung, rừng mai tĩnh mịch, chỉ có tiếng lạo xạo tuyết rơi, giống như ai đi chân
trần trên lá khô mùa thu. Chàng giơ tay định kéo cô lên, nhưng cô đã tự đứng
dậy.
Giọng chàng khe khẽ dưới
tán ô: “Ta đã phụ em”.
Cô gật đầu: “Chàng đã phụ
tôi. Chàng và Cẩm Tước, hai người đã phụ tôi”.
Chiếc ô rơi xuống đất,
chàng không cúi nhặt, ánh mắt trở nên âu yếm dịu hiền, tôi nghĩ tôi không nhìn
nhầm, nhưng tôi mong là tôi nhìn nhầm, thần sắc đó giống như cái buổi sáng lúc
cô mười lăm tuổi, trong rừng trúc chàng luyện đao cho cô, lúc đó cô vẫn là đứa
trẻ, sợ sấm sét, nhìn thấy máu là choáng, chàng thường cười cô, nét mặt cũng
như bây giờ thật âu yếm thật dịu hiền.
“Ta đã phụ em, hận ta đi,
như thế cũng tốt”.
Có những phụ nữ hâm mộ kẻ
giết người, có vẻ vô lý, thực ra xuất phát từ ý nghĩ lãng mạn, cho rằng sát thủ
rất mạnh mẽ yêng hùng, khi gắn bó với anh ta mới biết thật thảm khốc.
Giết chết một sát thủ
không khó, làm sát thủ động lòng mới khó, cuộc đời của họ giống như đi trên dây
giữa hai bờ vực thẳm, chỉ có nguy hiểm, với xã hội họ luôn có thái độ thù địch
chống đối.
Có một cách khiến sát thủ
động lòng, chính là giao tính mệnh của mình cho họ. Điều này có cơ sở logic
vững chắc, thử nghĩ, những người đó luôn phải đối mặt với hiểm nguy sinh tử,
hiểu rõ nhất sự yếu đuối rất nhân tính trước cái chết, chỉ cần giữ được tính
mạng, mọi thứ khác đều không quan trọng, dẫu là kẻ keo kiệt nhất hạng, khi kề