g bị một vết thương nào, mặc dù nguy hiểm chàng
lâm vào là do tôi gây ra...
Khi thế nước nhỏ dần,
chúng tôi tóm được một khúc gỗ, Mộ Ngôn bế tôi lên đó, phóng mắt nhìn quanh,
đúng là một vùng quê trong mơ, nhưng không nhìn thấy Oanh Ca ở đâu, cho dù muốn
đưa cô ra khỏi giấc mơ cũng không biết làm sao.
Nhưng lại nghĩ, đây là
giấc mơ của Oanh Ca, mộng cảnh đều do tiềm ý thức của cô tạo ra, cô là tất cả
trong giấc mơ đó, giống như Hoa Tư mộng tôi dệt cho khách, mặc dù không nhìn
thấy họ, nhưng đâu đâu cũng có ý thức của họ...
Tôi thầm nghĩ, cuối cùng
hiểu, cúi đầu nhìn dòng nước lũ cuồn cuộn bên dưới khúc gỗ, tôi nói ra một câu
lẽ ra nên nói sớm hơn: “Dung Viên chưa chết, chàng đang đợi cô, tôi biết chàng
ở đâu, cô có muốn đi cùng tôi?”.
Cơn lũ đột nhiên dừng
lại. Tôi chỉ tia sáng phía trước, chính là mộng kiều để ra khỏi giấc mơ, nói
tiếp: “Đi ra từ chỗ kia, cô sẽ tìm thấy chàng”.
Trong y quán, Oanh Ca
cuối cùng mơ màng tỉnh lại, mắt mơ hồ nhìn chúng tôi, không nói một câu. Trong
mơ cô sẽ chỉ nghe thấy tiếng tôi mà không nhìn thấy tôi. Do toàn thân ướt sũng tôi
và Mộ Ngôn phải về phòng thay quần áo, đành gọi lão đại phu dậy chăm sóc Oanh
Ca. Vầng đông đã hơi rạng, qua hàng giậu thấp bao quanh đình viện, có thể nhìn
thấy cánh đồng lúa bát ngát phía xa. Mộ Ngôn cười: “Đi ra từ chỗ kia cô sẽ tìm
thấy chàng là thế nào? Tôi cứ tưởng cô chưa bao giờ nói dối, chưa bao giờ đánh
lừa người khác”.
Tôi khẽ thanh minh:
“Không phải là đánh lừa, nếu trong mộng, suốt đời cô ấy cũng không thể tìm thấy
Dung Viên, trong hiện thực, bất luận Dung Viên sống hay chết, nhất định có ngày
cô ấy có thể tìm ra sự thật. Oanh Ca đầu óc luôn tỉnh táo, không tự dối mình,
cũng không muốn dùng thứ khác đánh lừa bản thân, cho dù trong mơ”.
Chàng ngắt lời tôi: “Thế
còn cô?”.
Tôi lắc đầu đi nhanh về
phía trước: “Tôi chưa bao giờ nằm mơ”. Người chết không nằm mơ, ngủ tôi còn
không cần, huống hồ là mơ.
Chàng dừng lại, thay đổi
chủ đề khác hóc búa hơn: “Vậy vừa rồi trong nước lũ, cô làm gì vậy?”.
Tôi choáng váng, quay đầu
giả bộ trấn tĩnh nhìn chàng: “Tôi tiếp khí cho huynh, huynh xem, mặc dù tôi
biết Hoa Tư dẫn, nhưng vẫn cần có một số dị năng khác”.
Chàng mỉm cười nhìn tôi,
nhưng không nói gì chỉ gật đầu: “Đi thay quần áo thôi”.
Oanh Ca ra đi không cáo biệt. Mặc dù lão đại phu của y
quán vô cùng kinh ngạc, nhưng chuyện này thực ra cũng nằm trong dự liệu của
tôi, hai ngày trước, vừa mới xuống giường được cô đã nóng ruột muốn đi, chỉ là
cơ thể còn quá yếu, mới ra đến cổng gặp gió đã ngã gục.
Nhìn Oanh Ca lảo đảo khụy
xuống, tôi nghĩ, chỉ cần có sức để bước, cô ấy sẽ lập tức rời y quán, không đợi
thêm một ngày. Cô nôn nóng muốn tìm câu trả lời, không thể chờ thêm một khắc.
Quả nhiên, chưa đến hai ngày, cô để lại tiền thuốc, lẳng lặng ra đi.
Tôi không biết có nên
tiếp tục đuổi theo Oanh Ca, bởi vì thân phận Thập Tam Nguyệt phu nhân thật giả
thế nào hầu như đã biết, ngoài Dung Viên rốt cuộc đã chết hay chưa, thực ra
không còn nghi vấn nào nữa, nhưng nếu chuyện này kết thúc ở đây, có nghĩa là
ngày chia tay giữa tôi và Mộ Ngôn sắp đến.
Tôi không biết nên làm gì
để cứu vãn, tôi muốn ở bên chàng thêm ít nữa, có thể do chàng không yên tâm để
tôi đi một mình, ít nhất sẽ cùng tôi đi tìm Quân Vỹ và Tiểu Hoàng? Nếu thế,
liệu có nên viết thư cho Quân Vỹ bảo anh ta hãy trốn thật xa, cả đời này đừng
để cho chúng tôi tìm thấy?
Cho dù thế nào cũng nên
thăm dò ý tứ Mộ Ngôn.
Đi thật nhanh đến tìm
chàng, nhưng Mộ Ngôn không có trong phòng, mới sực nhớ nửa canh giờ trước nhìn
thấy một con chim bồ câu đưa thư đậu vào cửa sổ phòng chàng, có lẽ Mộ Ngôn ra
ngoài gặp khách. Tôi vừa quay ra vừa suy nghĩ chuyện về Thập Tam Nguyệt, nếu
Dung Viên quả thật đã chết, vậy lời đồn chàng ta bị bệnh qua đời liệu có đáng
tin?
Trong lịch sử cũng có
không ít những truyền thuyết như vậy, nhưng vương cung là nơi quy tụ những danh
y giỏi nhất nước, một bậc quân vương khó có thể chết vì bệnh. Nếu đúng như Mộ
Ngôn nói, Bình hầu vương Dung Tầm lên ngôi là do bức cung chứ không phải Cảnh
hầu chủ động nhường ngôi, như vậy tin đồn cái chết vì bệnh của Cảnh hầu nửa năm
sau rất đáng nghi ngờ.
Tôi nghĩ lại, tiền triều
tông thất bạc nhược, xã tắc suy yếu, có nhiều chư hầu, công tử Tương Tuyên Mộc
của Tây Tấn giết phụ thân và huynh đệ cướp ngôi, bị Tề hầu vương lên án, mới
liên kết với chư hầu trong thiên hạ cùng thảo phạt Tây Tấn, không đầy hai
tháng, Tây Tấn đại bại, quốc thổ chia năm xẻ bảy, phần lãnh thổ lớn nhất bị
nhập vào nước Tề.
Nếu tôi là phận nam nhi,
biết Hoa Tư dẫn có thể thăm dò bí ẩn riêng tư của người khác, biết đâu nước Vệ
sẽ không bị diệt.
Trí tưởng tượng của tôi
từng bay bổng cho rằng mình không gặp thời. Ý nghĩ không thể nào gạt đi đó
khiến tôi không khỏi bàng hoàng tiếc nuối, cuối cùng tôi hiểu tại sao các bậc
tiền bối tu luyện Hoa Tư dẫn bằng cách lấy mạng sống của người khác không ai có
kết cục tốt đẹp, bởi vì bản thân bí thuật đó đã là một tham vọng, dễ mê hoặc
lòng người nhất, khi gieo
