lại dung thứ bản thân ngày càng lưu luyến thế gian,
nỗi đau thế nào khi phải chia ly chỉ một mình mình biết, giống như ván cờ vô
vọng kia, giống như tâm trạng Dung Viên lúc này.
Khách xem tản dần, có vẻ
tiếc rẻ, thông thường họ có thể nài chơi tiếp, nhưng có lẽ đoán Dung Viên là
một quan lớn nào đó đành thôi, vốn tưởng được chứng kiến một ván bài nảy lửa
xứng với mười vạn thù vàng đặt cược, không ngờ lại kết thúc như vậy.
Vị quân vương trẻ tuổi
trầm ngâm ngồi bên bàn tròn, quân cờ trắng trong tay đột nhiên bị bóp vụn, bụi
trắng lọt qua ngón tay rơi xuống mặt bàn, một lúc lâu sau chàng đứng lên, thần
sắc lại bình thường như chưa xảy ra chuyện gì, dường như hôm nay từ đầu đến
cuối chỉ có một mình chàng bỗng dưng nổi hứng đến chỗ này, bỗng dưng nổi hứng
tham gia một canh bạc, canh bạc chưa tàn vẫn mãn nguyện một mình hồi cung. Cảnh
đường phố trước Bích Phù lầu vẫn sầm uất náo nhiệt, chàng đứng ngây ở bậc thềm
rất lâu, dáng cô đơn, dường như trước giờ vẫn cô đơn như vậy, giữa cảnh phồn
hoa trông không hề lạc lõng.
Một cậu bé rao bán kẹo hồ
lô đi qua, chàng gọi lại, bạc đã móc ra, đột nhiên sực nhớ điều gì, lại thôi:
“Không mua nữa”.
Sau lưng vang lên một
giọng nữ dịu dàng: “Sao lại không mua? Thiếp muốn ăn”.
Dung Viên cứng người, vẫn
giữ tư thế nhét tiền vào ống tay áo, mãi vẫn chưa hiểu ra, tôi cũng mãi chưa
hiểu ra. Mộ Ngôn gập cái quạt, nhìn tôi, nói vẻ đắn đo: “Dung Viên hồn xiêu
phách lạc, không phát hiện Oanh Ca cô nương vẫn đứng ở lầu hai đã đành, nhưng
đừng nói với tôi cô cũng không phát hiện ra. Cô ấy thậm chí… đứng ngay cạnh
cô”.
Tôi quả thực không phát
hiện ra.
Mộ Ngôn lại xòe cái quạt,
mủm mỉm nói nhỏ: “Quả nhiên”.
Tôi tức điên vì nụ cười
giễu cợt của chàng: “Tôi, tôi cũng hồn xiêu phách lạc”.
Mộ Ngôn: “…”.
Tôi nói thật, nhưng chàng
không tin, tưởng là tôi biện hộ, nhìn Dung Viên dường như tôi nhìn thấy bản
thân mình, nhưng Mộ Ngôn vĩnh viễn không biết, thực ra cũng không cần chàng
biết. Tôi tự an ủi mình, A Trăn, đừng buồn, chàng không biết là tốt, ở đời có
quy tắc vuông tròn không thể phế bỏ, người sống có thế giới của người sống,
người chết có thế giới của người chết, chỉ cần được nhìn thấy chàng là tốt rồi,
tham lam quá cũng không hay.
Oanh Ca mình khoác áo gió
màu tím đứng sau Dung Viên năm bước, vừa thoáng ngoái nhìn, chàng lại đắn đo
không ngoái hẳn, tựa hồ như trên đường phố sầm uất đột nhiên hiện ra một khoảng
trống, trong đó chỉ có hai người, khách qua đường là ngoại cảnh, thời gian
ngừng lại. Cuối cùng là cậu bé bán hồ lô phá vỡ bầu không khí yên lặng, nhìn
Oanh Ca lại nhìn Dung Viên: “Công tử có mua không?”.
Oanh Ca bước đến chọn hai
chiếc to nhất: “Mua chứ, sao lại không mua”. Cậu bé lắc đầu: “Vậy ai trả
tiền?”.
Đôi mắt đen lúng liếng
nhìn Dung Viên đứng bên: “Sao còn đứng ngây ra thế, trả tiền đi”. Ánh mắt cô
chứa muôn ngàn tia sáng, như thuở mười lăm đẹp nhất, bàn tay còn chưa dính máu,
là một giai nhân tuyệt mỹ, nhất là đôi mắt, hơi cười là sóng sánh xuân tình.
Cậu bé được tiền thưởng
sung sướng chạy biến, gió bắc lớn dần, Dung Viên cuối cùng ngoái đầu lại, khuôn
mặt anh tú vẫn lạnh lùng, giơ tay gạt những sợi tóc mai xõa xuống mặt cô, cử
chỉ vô cùng cẩn trọng, nhưng giọng nói vẫn không chút xao động: “Đi đâu vậy?”.
Tôi nghĩ vị quân vương trẻ tuổi này quả rất giỏi kiềm chế.
Mắt Oanh Ca như cười:
“Người đông, ngại chen vào, xem ở lầu trên. Tại sao giữa chừng đã nhận thua,
lại thua nhiều như vậy, tiền đó thà thưởng cho thiếp”.
Tai Dung Viên hơi đỏ,
nhưng mặt vẫn lạnh: “Không muốn chơi thì không chơi nữa, mà nàng cần nhiều tiền
thế làm gì, tiền tiêu hàng tháng trong cung vẫn chưa đủ sao?”.
Cô nhìn chàng, hai người
rẽ vào ngõ bên phải vắng người, nói giọng khổ não: “Thì ra bệ hạ cũng biết món
tiền thua hôm nay rất lớn, trong các gia đình bình thường, người chồng thua
bạc, vợ càu nhàu vài câu là chuyện thường”. Đoạn quay đầu lườm chàng: “Huống hồ
chàng thua nhiều như vậy”.
Tai Dung Viên càng đỏ,
mặt cũng càng lạnh: “Vậy nàng muốn ta thắng, dẫn vợ người ta vào cung xưng hô
tỷ muội với nàng?”.
Tôi giơ tay ôm trán, cảm
thấy rất thú vị, quân vương trẻ này còn biết khiêu khích nữa, rõ ràng đã xúc
động đỏ cả tai, nhưng câu nói khiêu khích đó đã đánh trúng tâm lý Oanh Ca.
Oanh Ca quả nhiên lạnh
mặt, nói dỗi: “Nếu bệ hạ có ý đó, là phúc của cô ta…”.
Lời chưa hết đã bị Dung
Viên ép vào góc tường. Ánh nắng rọi xuống, bị gió thổi tan ra, chàng cau mày
nâng mặt cô lên: “Vậy còn nàng, ở bên ta nàng có cảm thấy đó là phúc phận?”.
Cô nhìn chàng, dường như
muốn nặn ra nụ cười ở khóe mắt, như cô vẫn làm thế, nửa thật nửa giả, dường như
không gì có thể làm cô tức giận. Môi chàng đã bất ngờ áp vào đôi mắt ấy: “Nàng
có biết, tình yêu của quân vương là thế nào không?”.
Cô nói ngay: “Ân trạch
ban khắp muôn dân”.
Môi chàng rời mắt cô,
nhìn hai má cô dù cố trấn tĩnh vẫn ửng hồng, bàn tay lại vuốt tóc cô: “Ta không
giống họ”.
Tôi không biết Oanh Ca có
yêu Dung Viên, chỉ biết cơ hội chạy trốn hiếm có gần như được Dung Viên n
