gầm
cho phép, cô đã bỏ qua.
Gió mùa đông thổi gấp,
thành Tứ Phương như một con thú khổng lồ phủ phục ở nơi màu mỡ nhất Trịnh quốc.
Mấy ngày tốt cuối năm có
liền mấy đám cưới, lão thừa tướng gả con gái, Hổ Phần tướng quân tục huyền,
thiếu phủ Khanh nạp người thiếp thứ chín. Mấy việc tốt liền nhau, ngay đình úy
đại nhân cũng cưới vợ, chuyện này không có gì lạ, Dung Tầm cưới vợ đương nhiên
sẽ cưới Cẩm Tước, mỹ nhân chàng đã bỏ bao công sức giữ lại.
Đương nhiên Cẩm Tước lúc
này không phải là Cẩm Tước mà là Oanh Ca, Thập Tam Nguyệt, vốn thân phận không
xứng làm chính thất, nhưng trong triều đều biết Thập Tam Nguyệt có một cô em
gái, mấy tháng trước đã vào cung được phong Như phu nhân.
Toàn thành Tứ Phương tưng
bừng hỉ khí, trong thời đại cười người nghèo không ai cười kẻ xướng ca, chỉ cần
thân phận tương xứng mọi chuyện khác đều không thành vấn đề, ít nhất ngoài tôi,
chưa thấy ai bận tâm chuyện Dung Viên và Dung Tầm là chú cháu, Oanh Ca và Cẩm
Tước là chị em ruột, sau này gặp nhau mọi người sẽ xưng hô thế nào.
Em gái xuất giá, mặc dù
chỉ từ Thanh Trì cư của đình úy phủ gả đến Thanh Ảnh cư của đình úy phủ, chị
gái cũng nên đến dự. Do quan hệ nội tộc, không chỉ Oanh Ca đi dự, Dung Viên
cũng đi.
Sảnh đường cao rộng, khắp
nơi treo những chữ hỉ đỏ to tướng, Dung Tầm toàn thân hỉ bào đỏ chói, mắt sáng
mày thanh, thân hình tựa chi lan ngọc bội đứng một bên kính cẩn nghênh đón Dung
Viên.
Triều thần quỳ phục hai
bên sảnh đường, Dung Viên mình vận triều phục, màu ngọc thạch, đai ngọc lóng
lánh, ánh mắt thoáng dừng trên mặt Dung Tầm, rồi dắt Oanh Ca ngồi lên vị trí
tôn quý dành sẵn cho mình, vừa yên vị đã khoan thai lên tiếng: “Sau khi thành
hôn cũng nên để Thập Tam Nguyệt vào cung chơi với Cẩm Tước, một mình nàng trong
cung cũng rất buồn”.
Dung Tầm ngẩng đầu, ánh
mắt chạm vào dung nhan trang điểm đoan nghiêm của Oanh Ca, chàng sững người.
Không biết lúc này lòng chàng thế nào, có lẽ hoàn toàn không có cảm giác gì,
giống như gặp lại một con mèo, con chó đã vứt đi, đây là lần đầu tiên hai người
gặp lại sau khi Oanh Ca vào cung, nhưng lại ở một nơi như vậy, trong hoàn cảnh
như vậy.
Mười ngón tay thon thả
của cô đón cốc trà từ tay hầu nữ, lòng bàn tay hơi ngửa, không hề tìm thấy dấu
vết một thời cầm đao, cô cúi đầu thổi trà trong cốc, giọng dịu dàng. “Đã có Hy
Hòa suốt ngày ríu rít, thiếp đâu có buồn”.
Dung Viên hơi nghé mắt:
“Nàng chỉ nói vậy thôi”.
Hai gò má mịn như ngọc
ửng hồng vẻ giận dỗi nhưng bị cốc trà che khuất, cô âu yếm lườm chàng.
Dung Tầm đứng cách hai
bước, đôi mắt dài hẹp thoáng lộ vẻ băn khoăn, nhưng quan khách không ai để ý,
họ đâu có như tôi lúc nào cũng chăm chú quan sát biểu hiện của Dung Tầm, có lẽ
các thiếu nữ cũng muốn vậy, nhưng mấy ai dám làm như thế. Dung Tầm dường như
bẩm sinh thích màu tím, thực ra chàng càng hợp màu đỏ thẫm hơn máu.
Khi chàng ngẩng đầu nhìn
cô lần nữa, thần sắc lại bình thường như không, xem ra có vẻ chăm chú, nhưng ít
nhiều lạnh lùng xa cách. Chàng nhìn cô, chậm rãi nói: “Mấy ngày trước Nguyệt
nương bị ốm, nên vẫn chưa vào cung thăm phu nhân, chưa đến giờ cát tường, nếu
phu nhân không bận gì, có thể đến Thanh Trì cư chuyện trò với Nguyệt nương”.
Cô khoan thai đặt cốc trà
xuống bàn, ánh mắt lướt qua hỉ bào đỏ chói của chàng, mỉm cười, giờ cô đã không
còn là con người luôn dằn vặt đau đớn chỉ vì một câu nói của chàng ngày trước:
“Bệ hạ mấy hôm nay bị thương hàn, kẻ dưới không hiểu biết, ta phải hầu bên
người mới yên tâm, mấy ngày nữa nhân đại tiệc đêm trù tịch tỷ muội hàn huyên
cũng được”.
Mắt Dung Tầm lóe ra tia
lạnh, môi lại cười vẻ chân thành: “Cũng được”.
Dung Viên ngồi bên hơi
cau mày, đưa cốc trà cho Oanh Ca: “Trà nóng quá, ta đã bảo bọn họ thay cốc
khác”.
Làm hoàng đế cũng khó,
khó ở chỗ phải cư xử sao cho vẫn giữ được chủ ý của mình lại không làm mất lòng
quần thần, ngoài ra còn phải chịu đựng mọi con mắt săm soi, đánh giá của thuộc
hạ, ngay đến tối nay ngủ với mỹ nhân nào trong hậu cung cũng bị thuộc hạ và
thuộc hạ của thuộc hạ bàn luận suy đoán mãi, có khi ân sủng đã ban xong cho mỹ
nhân, kẻ dưới vẫn chưa bàn luận xong.
Như đã nói, hôn lễ của
Dung Tầm là một ngày đại cát, đó cũng là ngày Hổ Phần tướng quân tục huyền, thiếu
phủ Khanh nạp thiếp, để không làm mất lòng đại thần, Dung Viên đã đến hôn lễ
của Dung Tầm thì không thể không đến mừng hôn lễ của Hổ Phần tướng quân và
thiếu phủ Khanh. Oanh Ca lại không cần đi, được Dung Viên giao cho lưu lại đình
úy phủ chủ trì hôn lễ, cho dù muốn rút lui sớm cũng không thể, để tránh bị quan
khách chú ý, đành nhẫn nhịn tuân thủ.
Giống như tôi năm mười
sáu tuổi được Đường quốc công tử đến cầu hôn, không ngờ lại là một đứa trẻ
miệng còn hơi sữa, nhìn tiểu công tử ôm khư khư bức chân dung của tôi, tôi chỉ
muốn đá cho cậu ta một nhát, nhưng nghĩ đến tình bang giao giữa hai nước nên
đành nhẫn nhịn.
Theo tính cách dễ xúc
động của Cẩm Tước, vốn tưởng giữa chừng sẽ xảy ra chuyện khó xử, đại loại đột
nhiên hất bỏ khăn trùm đầu ôm lấy chân Oanh Ca khóc lóc, n