ó: “Vừa rồi vú nói
gì? Dung Viên, chàng, chàng làm sao?”.
Sự thực cho thấy Oanh Ca
vẫn chưa nghĩ thông, nếu nghĩ thông thì đã suốt đời làm bạn với ngọn đèn xanh
trong núi, chứ không bôn ba vượt núi truy tìm kết cục năm xưa. Có thể thấy vú
già không hiểu cô, cả đời cô luôn sống rất tỉnh táo, đã quen như vậy, không
biết rằng hồ đồ một chút chính là phúc, người ta không nên làm khó chính mình.
Nhưng xuống núi cũng
không có tiền, chưa bao giờ nghe có chuyện người bị giam lỏng còn mang một đống
tài sản vàng bạc, cho dù xiêm y lụa là ngọc bội kim thoa do Dung Viên tặng cũng
không thể tùy tiện đem cầm, đành quay lại nghề cũ, vừa giết người kiếm tiền vừa
đi tìm Dung Viên.
Trên thế gian có bao
nhiêu kẻ muốn giết người nhưng không có bản lĩnh ra tay, may họ có nhiều tiền,
lần đầu tiên gặp Oanh Ca, cô nói cô không tin Dung Viên đã chết, xem ra cô
không tin thật.
Đó chính là giấc mơ của
cô, mơ đến chỗ này lại ngoảnh đầu, nghiền ngẫm lại những hồi ức đẹp đẽ của quá
khứ, chìm đắm trong đó không thể thoát ra. Cuối cùng tôi đã hiểu cô muốn gì, cô
muốn Dung Viên, cho dù Dung Viên đã nhốt cô trong núi, cô vẫn muốn chàng ta.
Nếu Dung Viên chưa chết,
đối với cô chàng chỉ là người phụ bạc, ba năm, năm năm, bảy năm, nhất định có
ngày cô sẽ quên, nhưng mọi người đều nói chàng đã chết, để lại bao mối hoài
nghi, mà khi người đã chết, sự chia ly cuối cùng lại biến thành hoài niệm, ngay
cả những lời độc ác ngày xưa cố tình nói ra để làm đau lòng cả hai dường như
cũng không làm người ta đau lòng nữa, giống như hồi ức về một cây xanh bị chặt,
người ta chỉ còn nhớ hình ảnh huy hoàng cành lá sum suê, mà quên đi vẻ khô héo
điêu tàn của nó khi đông về.
Nhưng càng sợ hãi càng
không thể sợ hãi, bởi vì không có ai ở bên mình, cô nói không tin Dung Viên đã
chết, nói chắc như đinh đóng cột nhưng trong lòng lại vô cùng sợ hãi, vậy là
ngày nghĩ đêm mơ. Giấc mơ phản ánh mong muốn trong lòng, người ta trong lúc yếu
đuối điều khó nhất là chống lại dục vọng trong lòng, Oanh Ca mãi không tỉnh
lại, bởi vì bản thân cô không muốn.
Mộ Ngôn đập cái quạt:
“Làm thế nào đưa cô ta ra, đã nghĩ ra cách chưa?”.
Chàng hỏi rất đúng lúc,
tôi đang định nói ra ý nghĩ đó, không trung đột nhiên bùng nổ những tiếng sấm
ầm ầm, giống như sông ngân hà trên trời nổi sóng, chớp mắt đã mưa như trút
nước, nước mưa theo tiếng sấm xé tầng mây dày xối xả trút xuống, màn mưa chọc
thủng bầu trời lớp lớp bao vây thành Tứ Phương trong đêm.
Từ xa một âm thanh kinh
hoàng truyền đến, cổng thành đóng chặt đột nhiên bật tung, một con sóng khổng
lồ cao mấy trượng ồ ạt tràn vào thành, như con mãnh thú tham lam há mồm đầy
máu. Đã tưởng giấc mơ này tương đối bình yên, không ngờ nguy hiểm ập tới trong
chớp mắt. Nước lụt không ảnh hưởng đến tôi, tôi không cần hít thở, chỉ cần viên
giao châu không bị tổn hại là không sao. Mộ Ngôn lại khác, chàng là người sống.
Đầu tôi đột nhiên trống rỗng, tại sao tôi lại đưa chàng vào giấc mơ của Oanh
Ca, để chàng gặp nguy hiểm. Nước lũ đục ngầu chớp mắt đã dâng lên tới cổ, viên
giao châu trong ngực đập thình thình, như một trái tim thực sự, một trái tim
sống, tôi nghĩ nhất định là do Mộ Ngôn, không còn khả năng nào khác, giơ tay
túm lấy Mộ Ngôn, tay vừa giơ lại bị chàng túm lấy, má chạm vật gì ấm áp, giơ
cánh tay còn lại sờ soạng xung quanh, sờ đúng gò mũi thẳng và đôi môi mềm mềm
âm ấm của chàng. Đúng là Mộ Ngôn, chàng đang ở bên tôi.
Mộ Ngôn biết bơi, cho dù
phải kéo tôi cũng bơi rất tốt, nhưng sóng từng trận lớn ập tới, dù bơi giỏi đến
mấy cũng khó khăn.
Trong thế giới câm lặng
trùng trùng sóng nước, mắt dần thích nghi ánh sáng, nhưng không có phản ứng gì
nhất định sẽ khiến Mộ Ngôn lo lắng, tôi liền giơ tay ôm mặt chàng, cách làn
nước cũng có thể nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của chàng, đây là ánh mắt tôi luôn
muốn nhìn, là đôi môi tôi luôn muốn hôn.
Khi tôi hôn Mộ Ngôn,
không biết vẻ mặt chàng thế nào, khoảng cách quá gần đương nhiên không thể nhìn
thấy. Tôi đang tiếp khí cho chàng trong nước, nhưng không biết làm thế nào để
mở hàm răng, chuyện này sư phụ đã dạy tôi, Quân Vỹ cũng từng viết trong tiểu
thuyết, dụng cụ cần sử dụng chỉ có thể là đầu lưỡi, nhưng phải vừa dán môi vào
môi chàng để nước khỏi tràn vào, vừa phải dùng đầu lưỡi cậy răng chàng nên hơi
khó khăn.
Chúng tôi duy trì tư thế
môi dán môi, sóng nước cuộn dềnh rùng lắc từng cơn, một tay Mộ Ngôn quắp eo
tôi, cơ thể càng ép sát, tôi nắm chắc vai Mộ Ngôn, dán môi càng chặt, đẩy khí
trong ngực vào miệng chàng. Hai mắt Mộ Ngôn bất chợt mở to, không khí nhiều như
vậy, thực ra đã đủ, nhưng tôi vẫn không muốn rời môi khỏi môi chàng, sau này có
lẽ không còn cơ hội như thế nữa.
Trong nước thực ra cũng
có cái hay, ai cũng nín thở, hôn nhau trong khoảng cách gần như vậy, Mộ Ngôn
cũng sẽ không phát hiện ra tôi không có hơi thở. Mặc dù cơ bản không giống nụ
hôn, nhưng tôi có thể giả vờ coi là thế.
Con người mà tôi yêu này
thực sự rất mạnh mẽ, nhưng trong thời khắc này cũng cần tôi bảo vệ, tôi sẽ bảo
vệ chàng thật tốt, không để chàn