gặng hỏi: “Sao thế?”.
Tôi nói, “Bởi vì nói ra
dài lắm, sau đó huynh lại bắt tôi ăn bánh bao, bánh chẻo gì đó, ăn xong tôi lại
quên mất định nói gì”.
Bàn tay rót trà của chàng
hơi run, bật cười: “Lần này tôi không bắt cô ăn, cô muốn nói gì cứ nói”.
Tôi nói: “Ồ, mà cũng
chẳng có gì, chỉ là muốn bộc bạch một chút, định nói là thực ra cuộc đời giống
như chiếc đồng hồ quả lắc, có vẻ như chỉ có hai khả năng, bên phải và bên trái,
thực ra đúng là chỉ có hai khả năng bên phải và bên trái... huynh có thể nói
trong quá trình quả lắc dao động diễn ra bao nhiêu khả năng, nhưng đều không
phải là khả năng, chỉ là con đường dẫn tới khả năng, cuối cùng không ở bên phải
thì ở bên trái. Tất cả đều có khả năng, nhưng cái gọi là tất cả đó chẳng qua
cũng chỉ có hai khả năng hoặc bên phải, hoặc bên trái, chỉ có sự bất biến trong
đó là không thể có, trừ phi đồng hồ hỏng, đó là hình dáng của sự sống dừng
lại”. Nói xong liếm môi, hỏi chàng: “Huynh có hiểu không?”.
Chàng lắc đầu.
Tôi nghĩ phải nói thế nào
đây, nghĩ hồi lâu cuối cùng nghĩ ra một ví dụ để đơn giản hóa ý của mình: “Thực
ra chính là nói, giống như thế gian này, thế gian này không là đàn bà thì là
đàn ông, đương nhiên nhân yêu cũng không phải không có, nhưng nếu anh ung dung
làm một nhân yêu, nhất định sẽ bị xã hội kỳ thị, hơn nữa rất khó tìm bạn đời”.
Tôi liếm môi hỏi, “Huynh hiểu không?”.
Chàng nói không hiểu.
Tôi bực mình “Thực ra rất
đơn giản, ý tôi muốn nói chuyện này rất giống cảnh ngộ của Tô Dự, giả sử anh ta
giữ thái độ trung dung, đứng ngoài cuộc, thì sau này anh ta sẽ rất khó tìm đồng
minh trong các nước chư hầu. Những người kia đều suy nghĩ quá đơn giản, họ
không biết thế sự rối loạn cũng giống như cuộc đời, không anh thì tôi, không
tôi thì anh, nếu bản thân nước mình không đủ mạnh, về cơ bản không có tư cách
trung dung, minh quân thánh chủ trong thời loạn thế lập trường phải rõ ràng.
Đương nhiên nếu minh quân thánh chủ này đã là bá chủ một phương thì chẳng còn
gì để nói”. Tôi nghiến răng: “Lần này huynh hiểu chưa?”.
Mắt chàng như cười, nhìn
tôi: “Hay là chúng ta ăn chút gì đi, ăn xong hãy nói”.
“...”.
Nhớ lại thì đây là lần
thứ hai tôi nghe thiên hạ bàn tán về Tô Dự ở chỗ đông người.
Nửa năm trước, con người
đó dẫn mười vạn thiết binh nhẹ nhàng đánh bại Vệ quốc trong nụ cười nhạt, chứng
tỏ dụng binh hết sức cơ mưu lại rất ung dung, trong cuộc khảo thí tuyển chọn
quan lại ở đế đô, anh ta đã ra đề thi liên hệ với tình hình thời cuộc rất hóc
búa, khiến cho những người hỏng thi vô cùng căm hận, người đó vinh hạnh trở thành
nhân vật hoàng tộc bị giới nhân sĩ trí thức không ưa nhất trong năm.
Từ đó có thể thấy con
người Tô Dự nhất định sau này sẽ làm nên nghiệp lớn, nhưng không phải là nói
anh ta còn trẻ đã quyền cao chức trọng, hoặc có tài huấn luyện binh mã, chỉ có
điều trong lịch sử, những người có thể ảnh hưởng đến tuyển lựa người làm quan
cho triều đình đã chết sạch, anh ta là người sống duy nhất, khiến thiên hạ nhìn
bằng con mắt khác. Hơn nữa có thể đồng thời bị nhiều người ghét như vậy cũng là
một minh chứng, minh chứng anh ta hoặc là có ngoại hình xuất chúng, hoặc là nhà
rất giàu sang, hoặc là rất có tài gì đó. Cho dù cả ba điều này đều không phải,
ít nhất cũng chứng minh sự hiện hữu của con người anh ta rất nổi bật.
Nhưng bất luận thế nào,
ngày hôm nay cũng là một ngày vô cùng viên mãn.
Đêm đen, gió vô tình khơi
gợi tâm tư, tôi ngồi chong đèn viết những điều tâm đắc ngày hôm nay rồi thu xếp
dọn dẹp chuẩn bị đi ngủ. Vừa tắt nến, ngoài cửa sổ cách giường hai bước đột
nhiên có những tiếng động rất gấp, rồi có người rơi xuống đất, nền nhà bằng gỗ
đàn hơi rung, tôi nghiêm giọng hỏi: “Ai?”.
Có vật gì lạnh ngắt chớp
mắt đã kề cổ tôi, lúc này tay tôi đang mò tìm cái đánh lửa trong người. Về sau
bao nhiêu lần nhớ lại cảnh đó, tôi cảm thấy mình đúng là đã thể hiện chí khí
anh hùng, lúc nguy biến không hề sợ hãi. Nhưng thực ra chỉ là không biết vật kề
cổ mình rút cục là vật gì. Sau đó xoẹt một cái, lửa lóe lên, tôi thận trọng cúi
nhìn, một con dao găm sáng loáng .
Ánh lửa mờ mờ chiếu sáng
một góc phòng, trên nền nhà là một đôi giày thêu có đường viền màu trắng, phía
trên đôi giày là đường chân váy màu tím, cô gái kề dao vào cổ tôi khẽ cười:
“Đao kiếm vô tình, cô nương xin chớ động đậy kẻo bị cứa đứt cổ”.
Tiếng cười gần trong gang
tấc. Tôi liếc qua khóe mắt, quan sát người đó, ánh mắt vừa chạm mắt cô ta lại
rùng mình kinh ngạc. Đó là khuôn mặt tôi đã nhìn thấy ở Trịnh vương cung, một
khuôn mặt như hiện ra từ tranh thủy mặc, hoàn toàn giống hệt! Thập Tam Nguyệt.
Nhưng Hoa Tư dẫn tuyệt
đối không thể sai sót, không như độc dược Quân sư phụ chế ra, chỉ làm người ta
tắt thở tạm thời, cơ bản không đầu độc chết người, mặc dù nhìn đúng là đã chết,
nhưng lúc khâm liệm lại là người sống.
Tôi vẫn còn nhớ nửa tháng
trước, đêm hai mươi lăm tháng năm trong Dụ Cẩm viên của Trịnh vương cung, tôi chơi
Hoa Tư điệu tự tay kết thúc tính mạng của Thập Tam Nguyệt. Lúc này cô ta có lẽ
đã là cái xác mục nát dưới