nh sáng buổi sớm trong như
ngọc bích, toàn thân chàng như phủ màn khói lam mờ. Tôi dừng chân thầm nghĩ,
trên đời có lẽ không ai hợp với màu lam hơn chàng, ai dám mặc màu lam trước mặt
chàng là tự biến mình thành kệch cỡm.
Lại nghĩ, lần sau gặp
Quân Vỹ nhất định phải khuyên anh ta nên kiên trì màu trắng hiệp sỹ, không nên
thấy màu lam không dễ bắt bụi mà chuyển sang mặc màu lam. Ngắm nhìn lam y trên
người Mộ Ngôn, lại nhìn lam y trên người Quân Vỹ, e sẽ thấy ngay sự khác biệt.
Nghĩ xong đi tiếp xuống
lầu, nhân tiện chỉnh lại cái váy, ngẩng đầu nhìn thấy Mộ Ngôn vốn đang nghiêng
đầu nhìn ra cửa sổ, không biết từ lúc nào đã chuyển sang nhìn tôi, khi ánh mắt
gặp nhau, chàng mỉm cười với tôi, hậu quả trực tiếp là tôi ngã lăn xuống cầu
thang.
Cho dù Mộ Ngôn thân thủ
phi phàm, lần này cũng không giải cứu thành công, bởi vì không phải là khoảng
cách từ tầng bảy xuống tầng một, chỉ là từ bậc cầu thang thứ bảy xuống mặt đất,
khoảng cách của tôi với mặt đất quá gần, trong khi khoảng cách với chàng lại
quá xa, ấy là chưa nói giữa đường còn có những vật cản như bàn ghế.
Điều đáng buồn là trong
khoảnh khắc tiếp đất nhanh như tia chớp, đầu tôi đang nghĩ liệu cái váy có bị
lấm bẩn, nhưng trong họa có phúc, trong đầu lóe lên ý nghĩ, cú ngã này hóa ra
lại tốt, tôi sẽ có lý do giả bệnh, nấn ná ở lại thị trấn nhỏ vùng biên này là
có thể, là có thể ở bên Mộ Ngôn lâu hơn nữa.
Chỉ bực từ trước không
nghĩ ra biện pháp tự lực cánh sinh như vậy, một lòng gửi gắm hy vọng vào Tiểu
Hoàng cách xa nghìn vạn dặm không biết giờ đang làm gì. Nhưng giả bộ đau đớn
cũng không đơn giản, bởi vì bây giờ tôi đã không còn cảm giác đau đớn thể xác
nữa, chỉ cố nhớ lại cảm giác ngày xưa, đang nghĩ như vậy thì bị Mộ Ngôn nâng
dậy: “Đi cầu thang cũng ngã, cô bao nhiêu tuổi rồi?”.
Tôi giả bộ xuýt xoa rên
rỉ, tỏ ra mình rất đau.
Chàng cau mày điều chỉnh
tư thế ôm tôi: “Đau ở đâu?”.
Tôi khổ não nhìn chàng:
“Chỗ nào cũng đau”.
Chàng dừng lại: “Vậy phải
đến y quán gặp đại phu”.
Tôi hốt hoảng, thầm nghĩ
trò đùa này hơi quá rồi, vội vã vùng khỏi lòng chàng, cười cười: “Chẳng đau ở
đâu hết, không đi y quán, tôi đùa huynh đấy”.
Chàng nhìn tôi không chớp
mắt.
Tôi lau mồ hôi trên trán,
vẫn cười cười: “Đến y quán thì to chuyện quá, huynh xem, tôi rất khỏe, đùa
huynh tí thôi, hồi nhỏ tôi ngã liên tục, quen rồi, chẳng đau tẹo nào”.
Chàng cau mày: “Thật
không?”.
Tôi gật lia lịa: “Thật”.
Chàng vẫn cau mày, “Lúc
nhỏ là thời kỳ cơ thể phát triển, nếu bị trật xương sau này sẽ rất phiền phức”.
Tôi trả lời: “Tôi mười
bảy rồi”.
Chàng mỉm cười bất lực,
lát sau đã chuyển chủ đề: “Không sao thì tốt, đi ăn sáng thôi”. Mới bước hai
bước lại hỏi: “A Phất, bữa sáng cô muốn ăn gì?”.
Cuối cùng Mộ Ngôn không
đưa tôi đến y quán khám bệnh, nhưng tôi vẫn phấp phỏng, mặc dù tỏ ra hùng hổ
mạnh mẽ, nhưng lúc bước đi quả thật cũng hơi tập tễnh, có điều nếu không tỏ ra
hùng hổ mạnh mẽ sẽ bị đưa đến y quán, sau đó bị phát hiện là một người chết,
rồi bị đưa đến một cơ quan nghiên cứu những sinh vật kỳ lạ thì phiền phức to.
Có lẽ tôi nhảy nhót quá
mạnh, cứ như hồi quang phản chiếu ấy, Mộ Ngôn càng cho là tôi cần nghỉ ngơi,
quyết định lưu lại một đêm ở thị trấn vùng biên này.
Thị trấn rất sầm uất, bán
đủ thứ, có đồ chơi hình thiếu nữ bằng lông vũ, kết tóc kiểu như ý, có cả một
chiếc khăn quàng nghe nói là của một người đàn ông phong lưu rất điển trai nào
đó qua đời đã lâu, còn có cả bạch trùng tử phơi khô, đặc sản của nước Triệu,
nghe nói đem pha nước uống có thể chữa được bệnh tương tư.
Tôi rất hứng thú với bạch
trùng tử đó, thầm nghĩ nếu đúng có công hiệu như vậy, có thể mua một ít nghiền
nhỏ cho vào thức ăn của Mộ Ngôn, để chàng quên Tử Yên cô nương, để làm lại từ
đầu.
Nhưng hỏi thăm tiểu nhị,
phát hiện cái đó chỉ có thể pha nước uống, không thể đem một con bạch trùng tử
đó pha nước, đổ vào bát cơm của Mộ Ngôn và nói với chàng: “Nào, cho huynh ăn
món này, huynh xem, hình như trùng tử này... thực ra nó đúng là trùng tử, nhưng
không phải là trùng tử thường...”.
Có lẽ tôi còn chưa nói
hết, chàng đã đổ sạch cơm, như vậy e quá lãng phí.
Người biên giới rất giỏi
nấu rượu, bữa trưa dùng rượu hoa mai pha tuyết, vẫn là Mộ Ngôn trả tiền, sau đó
được chàng dẫn đi nghe kể chuyện ở một trà quán rất trang nhã gần khu chợ.
Chúng tôi không đi dạo phố nữa.
Tôi còn nhớ Quân Vỹ có
một quan điểm, anh ta cho là, đàn ông hầu hết đều không thích đưa các cô gái đi
chơi, bởi vì nếu cô gái thích thứ gì nhất định đàn ông phải trả tiền, đàn ông
chẳng qua chỉ là cái túi tiền mà thôi, còn giả sử cô gái không thích gì... điều
này không bao giờ xảy ra, quả thực không bao giờ xảy ra. Đương nhiên quan điểm
hẹp hòi đó không thể áp dụng đối với tôi và Mộ Ngôn, chúng tôi đến trà quán nghe
kể chuyện chỉ là do lúc đó bên ngoài đang là nắng tháng sáu, bỏng rát đầu.
Trong quán trà không còn
chỗ trống, đành phải ngồi ké với một người khách ở chân cầu thang, Mộ Ngôn rút
trong ống tay áo một cái quạt gấp, xòe ra đủ mười hai nan, quạt phe phảy, hơ