ba tấc đất, cho dù Dung Tầm có mật dược bảo quản tốt
đến mấy cũng chỉ có thể như tôi, sắc mặt nhợt nhạt, người tỏa mùi tử khí, đương
nhiên tử khí này người thường khó nhận ra, cho dù nhận ra cũng chỉ cảm thấy một
khí chất khác thường. Nhưng Thập Tam Nguyệt trước mặt tôi sắc mặt hồng hào, còn
đẹp hơn nhiều so với lần trước tôi gặp, quả thật không thể nào hình dung đó là
người đã chết.
Tôi nhìn cô ta: “Tôi
không biết cô, cô là ai?”.
Cô ta tiến gần tôi một
chút, hơi cau mày, khóe miệng nhếch lên, từ từ nở nụ cười: “Là người qua đường
thôi, muốn nhờ phòng cô nương một lát, trốn kẻ thù, băng bó vết thương”.
Con dao găm kề cổ tôi khẽ
nhích, có lẽ muốn uy hiếp, nhưng cảm giác của tôi hết sức chậm chạp, thiếu nhạy
cảm nên hiệu quả uy hiếp không như mong muốn. Nụ cười trong mắt cô ta càng rõ,
mép lại nhếnh cao hơn: “Cô nương bạo gan đấy”. Giọng nói đó giống như tiếng thở
dài gió đêm mang đến. Sau đó cô ta ép tôi vào cánh cửa phòng, con dao găm sượt
qua tóc tôi, cắm vào cánh cửa gỗ, nụ cười vẫn trong mắt, nhưng không biết cười
thật hay cười giả, giọng nói lại cực nhẹ: “Đề nghị của tôi, cô nương có bằng
lòng không?”.
Tôi vội gật đầu: “Bằng
lòng, bằng lòng”. Kết quả một viên gì đó đột nhiên đã ở trong họng tôi, trượt
xuống cổ, tôi mím môi suy nghĩ không biết viên giao châu trong người tôi liệu
có thể giải độc .
Cô gái áo tím tự nói ra
tên cô là Oanh Ca, nhưng tôi không tin, bởi vì ý nghĩa của cái tên chúng tôi đã
tìm hiểu kỹ, kết luận rút ra là, phàm những kẻ lưu lạc giang hồ, ai chẳng có
một nghệ danh.
Sau khi đầu độc xong,
Oanh Ca thản nhiên ngồi lên giường sai tôi: “Thuốc, băng, nước sạch, dao, nến”.
Vừa sai bảo tôi vừa cau mày cởi khuy áo, lộ ra vết thương ở bả vai, làn da trên
bờ vai không bị rám nắng trắng lóa dưới ánh nến, máu thấm ra lớp vải băng
trắng, trông như bông hoa đỗ quyên đỏ tươi, nở xòe trên bờ vai trắng như tuyết.
Những thứ cô cần hầu như
đều có sẵn, tôi đưa cho cô thuốc cầm máu, nhìn vết kiếm thấu đến tận xương, tôi
lè lưỡi ái ngại: “Đau lắm hả?”.
Cô nghiêng đầu nhìn tôi,
răng cắn vào môi hằn lên mấy vết sâu nhợt nhạt, mặt vẫn gượng cười: “Cô thử
đoán xem, trước khi lấy chồng tôi làm nghề gì?”.
Tôi lắc đầu, nói tôi vừa
không biết cô đã lấy chồng, vừa không biết cô làm nghề gì.
Cô hơ con dao trên ngọn
lửa, đột nhiên nhắm mắt, con dao cạo trên vết thương, lấy ra lớp thịt nát,
trong phòng yên tĩnh, lát sau, nghe thấy một giọng khản, đứt quãng như từ dưới
đất vọng lên: “Lúc đó tôi là một sát thủ, ngày nào dao cũng dính máu, giết
người, bị giết, mấy lần đã đến quỷ môn quan, đau đớn mấy cũng đã trải qua”. Cô
cười gằn, trong đêm tối có một vẻ ma quái, “Không ngờ nhàn rỗi mấy năm, hôm nay
chỉ đau thế này đã không chịu nổi”.
Nói xong nghỉ một lát,
lại bôi thuốc vào vết thương, mồ hôi toát ra trên trán, mép lại nhếch lên, “Cô
nương sợ phải không? Tôi chỉ quấy quả đêm nay, sáng mai sẽ đi, sự chăm sóc của
cô nương đêm nay, tôi xin cảm tạ trước”.
Thâm tâm tôi thấy thực ra
chuyện này chẳng có gì đáng sợ, cũng không hiểu sao cô lại hỏi như vậy. Huống
hồ, nếu nói sợ, có lẽ cô mới là người sợ, thử tưởng tượng đêm khuy vắng, ở
chung phòng với một xác chết, hơn nữa xác chết này có thể nói chuyện với mình,
đảo vị trí cho nhau, quả thực cô sợ mới phải.
Còn tôi vừa nghĩ xong
điều đó, lòng đột nhiên chấn động, cảm thấy mớ hỗn loạn trong đầu đột nhiên lóe
ra tia sáng, tôi hỏi cô: “Oanh Ca là tên thật của cô chứ?”.
Cô ngoẹo đầu trên thành
giường, sắc mặt trắng xanh, trán lấm tấm mồ hôi, thật không thể tưởng tượng,
lúc đau đớn như vậy cô vẫn có thể làm được bao động tác khó như thế, giọng nói
vẫn ngắt quãng, nhưng đã có lực hơn: “Tên thật thì sao, tên giả thì sao, từ năm
mười một tuổi đã không có ai gọi cái tên đó, Oanh Ca, Oanh Ca. Cô nói xem, thực
ra cái tên đó hay đấy chứ. Ồ, cô đừng nhìn tôi lạ lùng như vậy, cũng không phải
có gốc tích gì đặc biệt, khi sinh ra chị em tôi, cha tôi đã cõng cả một vại dưa
muối đến nhờ ông giáo làng đặt giúp một cái tên sao cho vừa dễ nuôi vừa nho
nhã. Tôi khóc to hơn cô em, tên là Oanh, nhưng hoàng oanh là loài chim quý yểu
điệu, con nhà nghèo, lại là gái, sao có thể mang cái tên đó. Ông thầy nghĩ một
lát, điền thêm một chữ Ca vào sau, ngụ ý để cho thần linh trên trời nhìn thấy
tưởng rằng tôi là con trai, sẽ xứng đáng mang tên Oanh đó”.
Tôi đăm đăm nhìn cô, vẻ
ngạc nhiên: “Thật thú vị!”. Lại hỏi tiếp: “Cô nói cô có một em gái? Vậy em cô
tên gì?”.
Cô nheo mắt nhìn tôi từ
đầu xuống chân, mỉm cười mơ hồ, “Quên rồi”.
Trên đời không thể có hai
thứ giống hệt nhau, ngay quả trứng do một con gà mái đẻ ra cũng mỗi quả một vẻ,
huống hồ con người.
Tôi suy nghĩ rất lâu,
thầm đặt giả thiết: Oanh Ca và Thập Tam Nguyệt thực ra là một người, nhưng lại
lập tức gạt đi. Giả thiết khác, dung mạo này của Oanh Ca thực ra là giống hệt
dung mạo của Thập Tam Nguyệt đã chết, nhưng tại sao cô ta phải đội lốt Thập Tam
Nguyệt lại trở thành một vấn đề mới. Còn một khả năng nữa, giả sử cô chị mà
Thậm Tam Nguyệt nói trong Hoa Tư mộng thực