ra chưa chết, cô chị đã khiến Thập
Tam Nguyệt đau khổ day dứt đến mức lấy cái chết để tạ tội liệu có phải chính là
Oanh Ca?
Trong thuốc có chất gây
mê, Oanh Ca sau khi bôi thuốc, băng bó xong, lập tức ngủ thiếp đi, điều đáng
quý nữa là trước khi ngủ cô còn xé một mảnh vải trói tay chân tôi lại.
Tôi nằm bên mép giường
ngắm nhìn khuôn mặt cô, hai mắt nhắm, lông mày vẫn hơi chau, tôi thầm nghĩ điều
bí ẩn tôi và Mộ Ngôn đang bôn ba tìm kiếm có lẽ câu trả lời đã ở trước mắt, chỉ
có điều đó là một thứ quả vỏ cứng, tạm thời chưa biết ra tay thế nào.
Trong lòng nhất thời bấn
loạn, mãi không ngủ được, khoảng một canh giờ sau, trong ánh trăng rọi đầy
phòng, có tiếng sột soạt vang lên. Một con chuột lặng lẽ bò lên giá nến, định
ăn trộm nến, tôi mở to mắt quan sát, sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng thút
thít khe khẽ, con chuột sợ quá chui xuống bàn chuồn mất, còn tôi lại lăn xuống
đất.
Khó khăn ngồi dậy, Oanh
Ca vẫn chưa tỉnh, trong giấc ngủ, khuôn mặt trắng nhợt đầy ngấn nước mắt, nước
mắt vẫn đang tràn ra từ khóe mắt nhắm nghiền, một giọt to tròn rơi trên mặt
chiếc gối gốm, nhưng không còn tiếng thút thít nữa, tôi quỳ trên nền đất, nhích
lại gần một chút, nhìn kỹ mặt cô, thầm nghĩ có lẽ cô đang nằm mơ, không biết là
giấc mơ như thế nào.
Cái quả vỏ cứng đó cuối
cùng lộ ra kẽ nứt, muốn biết bí mật của cô lúc này chính là cơ hội tốt. Nhưng
chuyện này liên quan đến vấn đề đạo đức, nghĩa là không nên dùng công lực của
viên giao châu để đi vào giấc mơ của người khác. Nghe đồn những người có Hoa Tư
dẫn trăm nghìn năm nay đều từng đối diện sự lựa chọn khó khăn như vậy, vấn đề
này một thời cùng với vấn đề “đàn bà hoang thai liệu có thể phá thai” của triều
đại nào đó trở thành vấn đề luân lý được xã hội rất quan tâm, cuối cùng biện
pháp giải quyết vấn đề sau là đàn bà hoang thai sẽ bị nhốt trong chuồng lợn.
Thực ra dưới sức mạnh của
bạo lực, mọi vấn đề đều không phải là vấn đề, bởi vì bản thân bạo lực đã là vấn
đề lớn nhất. Tóm lại, lúc này tôi đang do dự, cái cớ giúp tôi đưa ra lựa chọn
là một cơn giãy giụa của Oanh Ca trong mơ, đó là dấu hiệu bị đè nén, muốn vùng
vẫy thoát ra. Tôi tìm một lý do cho mình, tôi cần đi vào giấc mơ của cô để đưa
cô trở lại.
Tôi nắm chặt tay Oanh Ca,
tập trung tinh lực, cảm nhận thần trí của cô để đi vào giấc mộng đang đè nén
cô, mặc dù đây là lần đầu tiên dùng giao châu làm chuyện này nhưng cũng không
thấy mệt, đó là do tôi là người chết, ít ham muốn đối với cuộc đời hơn các bậc
tiền bối từng tu luyện Hoa Tư dẫn.
Không gian trước mắt xuất
hiện một con đường cổ tối om, có tiếng trống điểm canh văng vẳng, một chiếc cầu
bắc qua sông, có lẽ đây chính là chiếc cầu đi vào giấc mơ của Oanh Ca, tôi hít
một hơi, đang định bước vào thì tay đột nhiên bị ai nắm lấy, bên tai có tiếng
nói nhỏ “A Phất,”. Tôi sững người, định vùng khỏi bàn tay đó nhưng không kịp,
tiếng trống điểm canh tan biến trong tận cùng bóng đêm, chớp mắt, tôi đã rơi
vào giấc mơ của Oanh Ca.
Tôi đang ở một nơi xa lạ,
ngẩng đầu nhìn thấy Mộ Ngôn đang nắm tay tôi, hỏi: “Sao cô lại vào đây?”.
Chàng hơi nhướn mày, mắt
lại nhìn về phía trước, ở đó là một con ngõ sâu, hai bên là nhà dân tường đen
ngói xanh, trên những mái hiên cong phủ lớp tuyết mỏng, trên trời trăng suông,
bốn bề tĩnh mịch. Mộ Ngôn thôi không nhìn con ngõ, quay lại nói với tôi: “Nghe
thấy phòng cô có tiếng động liền ghé qua, không ngờ...”. Chàng dừng lại: “Đây
là đâu? Cô gái trong phòng cô là ai?”.
Tôi nói vắn tắt câu
chuyện, người rét run cầm cập, đây chính là nỗi khổ của người đi xa không nắm
được tình hình thời tiết. Mộ Ngôn vẫn giữ tay tôi, lát sau nói: “Sao tay cô
lạnh thế?”.
Tôi thầm nghĩ, thật nực
cười, tay người chết sao không lạnh, nhưng vẫn khinh suất rùng mình, định rút
tay ra, Mộ Ngôn nhìn tôi, tôi nói khẽ: “Có thể là do... xương như ngọc, thịt
như băng như truyền thuyết nói”.
Mộ Ngôn: “...”.
Trong con ngõ phía trước
vẳng đến tiếng vó ngựa và tiếng bánh xe lăn trên đường đá, tôi đi lên trước vài
bước, loáng thoáng nhìn thấy một người ăn mày rách rưới ngồi co ro trên đường,
Mộ Ngôn kéo tôi lại, tôi ngoái đầu giải thích với chàng: “Người đó không nhìn
thấy chúng ta”.
Nghĩ một lát lại bổ sung,
“Người trong giấc mơ này không nhìn thấy chúng ta”. Một chiếc xe ngựa có mui từ
trong ngõ tối phóng nhanh ra, cảm tưởng như sắp nghiến qua người ăn xin, phu xe
vội kéo giật dây cương, con ngựa đen chồm hai vó trước, hí vang, trong xe có
tiếng nói vọng ra: “Sao thế?”. Phu xe vội lùi xe ngựa về sau: “Có một người ăn
xin ngáng đường”.
Rèm xe vén lên, lộ ra ống
tay áo màu tím, phu xe nhảy xuống giữ con ngựa, kéo người ăn xin sang một bên,
giọng nói nhỏ nhẹ, lạnh lùng trong xe lại vang lên sau bức rèm: “Đưa về phủ”.
Phu xe nói: “Chúa thượng đây là...”.
Sau bức rèm vẳng ra tiếng
cười: “Chưa biết chừng cô bé chính là... sát thủ tốt nhất trời ban cho ta như
thầy bói phán”.
Tiếng vó ngựa mất hút
trong ngõ, cảnh trước mắt trở nên vắng lặng, ngay sau đó đã thấy một căn phòng
rộng sáng choang, ánh nến trùn