i
gió mát thoảng qua mặt. Lão tiên sinh kể chuyện ngồi ngay ngắn đang kể đến một
trường đoạn rất thê lương: “Mười lăm tháng năm là một đêm trăng, nhị công tử Tô
Tạ nghe nội giám truyền mật báo, nói: ‘Trần hầu vương bệnh trọng đã lâu, hiện
đã trút hơi thở cuối cùng, lúc tạ thế chỉ có tể tướng Doãn Từ phục hầu trước
long sàng, nửa khắc trước, Doãn Từ đã sai tâm phúc đi đón thế tử Tô Dự đang ở
cách xa tám trăm dặm về cung kế thừa vương vị, nhị công tử nếu muốn khởi sự,
đêm nay là thời cơ tốt nhất, nếu để thế tử trở về, cục diện khó bề vãn hồi’. Tô
Tạ bao năm khổ công chính là chờ đợi ngày này, phụ hoàng đã cưỡi hạc tây quy,
huynh trưởng kế vị đang bị trọng thương, lang thang cách cả gần ngàn dặm chưa
về, thời cơ thuận lợi hiếm có. Vậy là, đêm đó Tô Tạ khởi sự bức cung, thế mạnh
như chẻ tre, chém giết, xông thẳng vào vương cung, vệ úy Quang Lộc Huân trở
giáo đầu hàng, Hạo thành bị đốt, lửa ngùn ngụt sáng rực suốt bảy chục dặm, cả
vương đô mù mịt mùi khói lẫn mùi máu tanh. Trong vụ chính biến ở vương cung, do
thế tử kế vị vắng mặt, ai cũng tưởng đại cục đã định, người kế vị Trần hầu
vương đương nhiên là nhị công tử Tô Tạ. Nhưng sự đời thay đổi khó lường, khi Tô
Tạ còn chưa kịp tra thanh bảo kiếm dính máu vào bao, cánh cổng vương cung đóng
chặt đột nhiên từ từ mở ra...”.
Tôi nói: “Cánh cổng đó
nhất định là nhiều năm không bảo dưỡng”. Vừa dứt lời, hoảng hốt nhận ra lão
tiên sinh đã rất mệt mỏi đang uống nước lấy lại sức, trong khi mọi người xung
quanh vẫn ngồi im phăng phắc, đắm chìm trong bầu không khí căng thẳng của cuộc
binh biến trong cung, cả lầu hai trà quán im lặng rất lâu, lời nói của tôi nghe
rõ mồn một.
Mộ Ngôn phe phẩy quạt,
trong mắt hơi cười cười, nhưng không nói gì. Tôi lè lưỡi, cúi mặt xuống bàn,
chấp nhận những ánh mắt bất bình của mọi người.
Bên ngoài, nắng vẫn gay
gắt, lá liễu mỏng manh bị nắng đốt khô vàng, cong queo, tiếng ve trong tán lá
dày khàn đặc như kiệt sức. Lão tiên sinh uống nước xong, tiếp tục kể: “Nghe
đồn, Trần thế tử Tô Dự có một đội quân riêng gồm ba trăm thiết vệ, mỗi người là
một thanh lợi kiếm vô cùng lợi hại, trở thành đội kỵ binh dũng mãnh không gì
ngăn được. Trước đó, chuyện về đội quân bí mật của thế tử Tô Dự đa phần chỉ là
đồn đại, nhưng chính lúc nhị công tử Tô Tạ tạo biến, đại cục sắp ổn định, từ
phía sau cổng cung mở rộng, ba trăm thiết vệ cưỡi ngựa vó bọc sắt lần đầu xuất
hiện. Từ dưới vó sắt của đội kỵ binh quét ra một đường máu thảm đạm, từ cổng
chính đồ sộ màu nhạt của vương cung, một con hắc mã chân đạp tuyết thong thả đi
vào, thế tử Tô Dự vốn tưởng đang ở cách vạn dặm lại đường hoàng cưỡi trên lưng
chiến mã, trong tay cầm thủ cấp đẫm máu của trưởng cấm vệ quân Hình Vô Giai.
Tình thế lập tức xoay chuyển, mấy phó cấm vệ quân phần lớn là do Tô Dự bí mật
tiến cử giờ đã đứng về phía Tô Dự, Tô Tạ dù có là hổ mọc cánh thì lúc này cũng
không thể khống chế cục diện”.
Tôi cảm thấy mình sắp ngủ
gật đến nơi, tiếng kể chuyện như tiếng ru ngủ bên tai, tôi gắng chống đầu khẽ
nói: “Câu chuyện này dài ghê”.
Mộ Ngôn vừa uống trà vừa
hỏi: “Cô đã nghe đoạn kết chưa? Kết cục rất đơn giản, Trần hầu vương thực ra
không chết, chỉ hôn mê một thời gian, khi tỉnh dậy thấy đứa con bất hiếu nhân
lúc mình bệnh nặng làm phản, lập tức ban cho cái chết. Nhị công tử Tô Tạ bị xử
tử chưa được mấy ngày, nước Đường, láng giềng của Trần bị nước Tấn xâm lấn, bèn
cầu viện Trần. Trần hầu vương vừa ốm dậy, lại phiền não vì vụ binh biến của nhị
công tử, hơn nữa thâm tâm cho rằng, trong cuộc chiến Đường - Tấn, tốt nhất Trần
nên đứng ngoài cuộc, vì vậy không muốn xuất binh trợ Đường. Thế tử Tô Dự lại
dâng biểu xin dẫn binh viện Đường, bàn luận mấy ngày, cuối cùng Trần - Đường
liên thủ đánh bại Tấn”. Nói xong ngước nhìn tôi, “Những chuyện đánh nhau liên
miên như vậy, cô còn nhỏ chắc là không muốn nghe?”.
Tôi nhìn chàng suýt khóc:
“Tôi chỉ cảm thấy câu chuyện hơi dài, đâu phải tôi không muốn nghe, tại sao
huynh lại coi thường tôi thế, lại còn coi thường lộ liễu như vậy, tôi hận huynh
muốn chết!!!”.
Mộ Ngôn: “...”.
Một ấm trà sắp uống hết,
lão tiên sinh cũng sắp kể đến đoạn kết cuộc chiến Đường - Tấn, bên ngoài nắng
đã nhạt, ánh nắng lọt qua kẽ lá liễu dịu dàng tỏa xuống, hắt bóng nhảy nhót lên
tường. Sau khi bị Mộ Ngôn chọc tức, tôi không còn thấy buồn ngủ nữa, gục đầu
trên bàn lơ đãng quan sát nhân tình thế thái.
Lát sau, Mộ Ngôn đột
nhiên nói: “Chuyện kể ở đây rất hay, mặc dù đa phần là nói quá, coi như nghe
câu chuyện ly kỳ, cũng thấy thú vị”.
Đang nói đến đây, một
chàng trai có vẻ rất hăng máu hét lên: “Tô Dự chẳng qua cũng chỉ có thế, nếu là
tôi, cuộc chiến Đường - Tấn, vũng nước đục đó nhất định tôi sẽ không đi, đợi
khi cả hai đại bại mới nhảy vào kiếm chác, chẳng phải quá tốt sao?”.
Xung quanh có người phụ
họa.
Tôi lắc đầu, giơ tay cầm
ấm trà, tỏ vẻ không tán đồng quan điểm đó.
Mộ Ngôn thong thả gập cái
quạt trong tay: “Cô định nói gì à?”.
Tôi liếc nhanh chàng một
cái, cúi đầu ấp úng: “Thôi”.
Chàng vừa rót trà cho
tôi, vừa