g trùng, từ chiếc đỉnh đá trên hương án khói bốc
nghi ngút, trên giường một cô gái nhỏ nằm co quắp, đoán là người ăn xin bị ngất
trên đường mấy khắc trước, có vẻ đã được thu xếp ổn thỏa, chỉ có điều không
nhìn thấy mặt, một thiếu niên áo chùng tím đứng chếch trước giường. Xiêm y sang
trọng, dáng dong dỏng nho nhã, cậu ta hơi cúi đầu: “Tên cô là gì, nhà có những
ai?”. Cô gái nhỏ mở mắt định ngồi dậy, bị cô hầu bên cạnh giữ lại, chỉ thấy
dưới lần chăn lộ ra khuôn mặt nhỏ như bàn tay, vàng võ, nhưng không hề sợ hãi:
“Oanh Ca, nô tì lên là Oanh Ca, năm ngoái quê nhà bị lụt, cha mẹ nô tì đều qua
đời, trong nhà chỉ còn bà nội và hai chị em nô tì”.
Tôi đi lại gần, mặt cô bé
quả nhiên hơi nhang nhác Oanh Ca, không ngờ cô gái áo tím có nụ cười vừa dịu
hiền vừa nghiêm khắc nửa thật nửa giả nhảy vào phòng trọ của tôi mặt mũi lúc
nhỏ lại như vậy. Nhưng nhìn vào đôi mắt đen láy của cô bé, cuối cùng tôi đã có
cảm giác hòa nhập vào cô bé. Viên giao châu phát huy công lực khiến thần trí
tôi hòa nhập vào thần trí chủ nhân giấc mơ, cái hay là tôi có thể hiểu được suy
nghĩ của họ, cái dở là có hiểu cũng chẳng ích gì.
Bởi vì tôi muốn khách
quan nhìn thấy toàn cảnh sự việc, bởi tư tưởng con người nhiều khi đầy định
kiến.
“Oanh Ca?”. Thiếu niên áo
tím mỉm cười, “Vậy em gái cô chắc là OanhVũ”.
Đôi mắt đen láy của cô bé
mở to nhìn thiếu niên, không hiểu cậu ta nói gì. Thiếu niên lơ đãng liếc nhìn
khuôn mặt xanh xao của cô bé, rồi quay người nhìn ánh trăng vằng vặc ngoài cửa
sổ, thong thả: “Cái tên Oanh Ca quả là rất tuyệt, đêm nay đúng vào đêm mười ba
tháng Chạp, là lúc trăng sáng nhất, vậy từ nay gọi cô là Thập Tam Nguyệt, ta
đưa cô về đây, từ nay cô hãy theo ta”.
Cùng với ánh nến, tôi
nhìn rõ khuôn mặt tuấn lãng đoan nghiêm đó, vẫn còn vẻ non nớt thiếu niên,
chiếc đai ngọc nổi bật giữ tà áo chùng tím, mặc dù đang cười, vẻ mặt lại lạnh
như tuyết. Đó là... Trịnh hầu vương Dung Tầm thuở thiếu thời.
Tôi cúi nhìn tay mình,
Thập Tam Nguyệt nửa tháng trước bị tôi chính tay giết chết thì ra đã bị tráo
đổi sao?
Sau đó ánh nến trong
phòng tan dần, cảnh trước mắt liên tục thay đổi, cảnh trí loang loáng chuyển
động, tôi thầm nghĩ may mà mình không dễ say xe.
Lát sau cảnh trí dừng
lại, một rừng trúc yên tĩnh mở ra trước mắt. Trên trời lác đác có những ngôi
sao mọc sớm, giữa khoảng đất rộng đầy lá rụng có một đống lửa cháy không đượm
lắm, đôi ủng da giẫm lên lá khô, dừng lại bên đống lửa, dọc theo đôi ủng nhìn
lên trên, quả thật không thể tưởng tượng, người vừa đến chính là Dung Tầm.
Chàng nhìn quanh, khi
liếc nhìn, trong ánh mắt lạnh như có ánh cười, nhưng nét mặt vẫn dửng dưng, giả
bộ cúi nhìn đống lửa trên mặt đất, chính lúc đó trên không đột nhiên truyền đến
tiếng lá trúc rào rào, một bóng dáng màu tím từ trên trời rơi xuống, người
chàng hơi dịch sang phải né tránh, một con dao găm sắc bén sượt qua giải lụa
trên búi tóc chàng, cắm sâu vào một thân trúc to sau lưng chàng, chàng không hề
né tránh, mắt mở to nhìn bóng tím từ trên trời rơi xuống mỗi lúc mỗi gần.
Sau đó tất cả xảy ra rất
nhanh, mấy chiêu giao đấu trực diện cơ hồ kết thúc trong nháy mắt, khi tôi định
thần, nhìn rõ đã thấy Dung Tầm bị cô gái áo tím ép chặt xuống mặt đất. Cô gái
trẻ hơn Oanh Ca bây giờ một chút.
Đống lửa cháy nổ lép bép,
lửa hắt lên ánh trăng mờ tỏa xung quanh, vị công tử hào hoa bình thản nằm trên
mặt đất trải đầy lá vàng khô, xung quanh trúc xanh lả lướt, cô gái áo tím đè
trên ngực chàng, hai gối chống đất, mái tóc dài như dải lụa đen óng, tay trái
nắm vạt áo chàng, nửa lưỡi dao găm dài sáng loáng cắm xuống đất.
Hai má cô đỏ hồng, động
tác dứt khoát, tay trái dụng lực càng mạnh, ép càng chặt, chàng khẽ rên dưới
thân cô, cô mở to đôi mắt đen láy nhìn chàng “Hôm nay, đao của em nhanh hơn hôm
qua chứ?”.
Chàng giơ tay gối đầu,
mỉm cười nhìn cô: “Nguyệt nương, em làm rất tốt, em có thể làm tốt hơn”.
Trên mặt cô lộ vẻ đắc ý,
bàn tay nắm áo chàng hơi buông, khóe mắt chàng lóe ra tia lạnh, tay bất chợt
vung lên như tia chớp khống chế bàn tay còn lại của cô, người bất ngờ bật lên,
xoay chuyển tình thế, đè cô xuống đất, cả người cô đã bị khống chế, mặt lộ vẻ
phẫn nộ, chàng nhìn cô, tươi cười: “Ta nói bao lần, muốn làm một sát thủ giỏi,
từ mai phục đến ra tay, kết thúc, khâu nào cũng phải hết sức thận trọng”.
Cô cắn chặt môi, mặt lộ
vẻ tủi thân, không cam chịu, hai tay vùng vẫy. Chàng giơ tay vuốt môi cô, bật
cười thành tiếng: “Sao cắn chặt thế, không nén được giận sao”.
Mặt cô càng đỏ, ánh mắt
nhìn chàng càng long lanh giận dữ.
Mộ Ngôn bên cạnh đột
nhiên nói: “Hình như sắp mưa”, lời vừa dứt, trên trời đột nhiên xuất hiện ánh
chớp, tiếp đó là trận mưa ầm ầm trút xuống. Oanh Ca vẫn còn ấm ức, ngồi thẳng
người, ngay sau đó nép vào lòng Dung Tầm. Chàng nhẹ nhàng vỗ lưng cô, như an ủi
đứa trẻ: “Vẫn sợ sấm? Như thế này sao có thể trở thành sát thủ giỏi”.
Cô nghiến răng ôm chặt cổ
chàng, vẻ mặt đầy quyết liệt, nhưng lời nói ra lại hết sức trẻ con, “Em sợ thêm
lần này nữa thôi”.
Chàng ngồi thẳng n