iệp Minh
.
Nghe nói trước khi tôi
trở về Vệ quốc, người phụ hoàng thích nhất là Minh tỷ. Vệ quốc thập nhị công
chúa Diệp Minh kiêu sa cao ngạo, trong cung không ai dám động đến. Nhưng tôi
không hiểu, Diệp Minh tỷ tỷ của tôi tuy đã là công chúa vong quốc, nhưng với
tôn nghiêm và hào quang đã có sao có thể hạ mình biến thành món cống vật trong
tay người khác.
Tôi thấy Mộ Ngôn cười một
tiếng, lòng đang run sợ liệu chàng có bị nhan sắc của Diệp Minh cám dỗ, lại
nghe thấy giọng nói thanh lạnh quen thuộc: “Vương hậu của quả nhân rất hay
ghen, thu nạp nàng rất dễ, nhưng vương hậu sẽ không vui, nàng nói xem, quả nhân
nên để cho nàng không vui hay để cho vương hậu của quả nhân không vui?”.
Tay tôi nắm chặt run run,
Mộ Nghi bật cười thành tiếng, trên bàn tiệc yên tĩnh, tiếng cười nghe rất rõ,
ánh mắt Mộ Ngôn liếc lại, tôi vội cúi đầu. Lại nghe tiếng Diệp Minh không chút
nao núng: “Bất luận vương hậu không vui hay Mạnh Diệp không vui đều không quan
trọng, quan trọng là bệ hạ thuận theo tâm ý của người”.
Mộ Ngôn bỏ tay chống cằm
để lên tay ghế: “Thuận theo tâm ý của quả nhân?”.
Chàng cười, thong thả
nói: “Tâm ý của vương hậu là tâm ý của quả nhân”.
Hai tay nắm ống tay áo
khẽ run. Quần thần bên dưới nhất định cảm thấy vui mừng vì vương hậu của họ chỉ
là một linh vị, nếu không thì đây đúng là một hôn quân.
Cuối cùng Diệp Minh vẫn
lựa chọn đi theo tể tướng Doãn Từ, không biết kết cục đó là tốt hay xấu, có
nhiều lựa chọn, nhưng tỷ tỷ đã lựa chọn như vậy, cũng giống như có nhiều con
đường, nhưng tôi lại lựa chọn tuẫn tiết cùng xã tắc, một việc không cho phép
hối hận.
Khi bữa tiệc sắp kết
thúc, Mộ Ngôn ban cho Mạnh Diệp một chén rượu, nhưng chén rượu của chàng lại do
Mộ Nghi rót.
Lòng bàn tay dâm dấp ướt,
tôi thầm mong mọi sự suôn sẻ, mấy giọt máu đựng trong lọ sứ đưa cho Mộ Nghi, cô
đã thêm vào mấy giọt nước cỏ đắng, hơn nữa chỉ cho vào rượu ba giọt, dù lưỡi
chàng có tinh đến mấy cũng không thể nhận ra mùi máu mới phải.
Khi Mộ Nghi rót rượu,
hình như Mộ Ngôn nói gì với cô, chỉ nhìn thấy bàn tay rót rượu của cô hơi run,
Diệp Minh bên cạnh đón chén rượu từ tay hầu nữ, mặt bỗng trắng bệch, tay run
đến nỗi cơ hồ không cầm nổi chén rượu.
Khi chàng uống cạn, dưới
đài ca vũ đã ngừng, trên đài cao, Mộ Ngôn lặng ngồi trên bảo tọa tay chống cằm,
nửa người chìm trong bóng hai cánh chim khổng tước trên cao, không biết đang
nghĩ gì.
Lát sau nhạc khúc thuộc
về chàng văng vẳng vang lên trong ánh đèn hắt ra từ cung Thiện Mộc, âm phù xao
động như một khúc vũ điển nhã, từng chút, từng chút, đi vào lòng tôi.
Tất cả đều theo đúng kế
hoạch, thuận lợi không ngờ, cũng may kế hoạch đã vạch định chu toàn, tâm thần
mới không bị rối loạn bởi thắng lợi nhất thời, vẫn nhớ bước tiếp theo là tìm
một nơi không bị ai quấy rầy đợi đến giờ Tý, niệm lời chú khởi động Hoa Tư điệu
Tý Ngọ của Mộ Ngôn.
Nhìn bóng Mộ Ngôn rời bàn
tiệc, tôi không thể kìm lòng, bước lên hai bước nhìn chàng. Đây là lần cuối
cùng nhìn chàng trên đời, lại diễn ra trong màn đêm với mấy ngôi sao tàn trên
trời, chỉ nhìn thấy bóng áo đen của chàng. Hoa thiên trúc trải đầy mặt đất, như
nở ra từ gót chân chàng, sắc hoa ánh lên xiêm áo chàng, lung linh theo nhịp
bước chân.
Mộ Ngôn. Em sẽ không quên
những ngày đẹp nhất của chúng ta, nhưng đời này em không thể gặp lại chàng được
nữa.
Mộ Nghi hỏi tôi: “Tẩu có
biết vừa rồi ca ca nói gì với muội không?”.
Tôi lắc đầu.
Cô quay đi, khẽ nói: “Ca
ca bảo ‘Đến bây giờ ta mới cảm thấy A Phất đã đi thật rồi, nhìn thấy cô gái
giống cô ấy, ta không nén nổi ý nghĩ, tại sao người chết không phải là bọn họ
mà lại là A Phất. Một mình cô ấy sẽ rất cô đơn, ta lại không thể ở bên cô ấy,
nếu đưa những cô gái đó đến bên cô ấy để bầu bạn, không biết A Phất có vui”.
“Choang!”. Tôi tuột tay
đánh rơi chiếc cốc, Mộ Nghi thở dài: “Đi thôi, muội đưa tẩu đến một nơi không
ai quấy rầy. Tẩu nói không thể để ca ca nhớ đến tẩu nữa”. Cô ngoái đầu lại:
“Cuối cùng muội đã thấy tẩu nói đúng”.
Giờ Tý đang nhích đến gần theo tiếng trống điểm canh,
đây sẽ là đêm trăng cuối cùng của tôi trên đời.
Trên mặt cây đàn gỗ đồng
mộc đặt trong động băng đã đọng hơi nước, tôi ngồi trước cầm đài, bó người
trong chiếc áo lông chồn rộng thùng do Mộ Nghi mang đến, khi ánh nến đầu tiên
tắt phụt cùng với tiếng trống báo giờ Tý, tôi khẽ niệm lời chú từ những vết nứt
của viên giao châu thoát ra quanh quẩn trong ý thức.
Tôi luôn cho là mình
không đến nỗi phải dùng đến nó, những bậc tiền bối có kết cục bi thảm do tu
luyện Hoa Tư dẫn, tôi biết khúc cuối cùng họ đều gảy cho chính mình, hơn nữa đa
phần chính là Hoa Tư điệu Tý Ngọ.
Mơ quá nhiều mộng đẹp,
cuối cùng có ngày chìm đắm trong đó không thoát ra được, đó là tham vọng của
con người, mặc dù tôi không vì bản thân nhưng cũng có ước vọng, luyến tiếc
trong lòng không thể nói ra.
Tiếng đàn dìu dặt cùng
lời chú chầm chậm vang lên, băng động tối om đột nhiên bừng sáng, trong cảnh
đất trời rung chuyển, một bóng trắng đột nhiên xuất hiện trước mắt, bàn tay bị
ai chộp lấ