xúc động quá...”.
Công Nghi Phỉ ngồi bên
xen lời: “Cô nương nóng lòng tìm công tử đây là có việc gì gấp?”.
Mộ Ngôn không nói, chỉ
nghịch chiếc cốc trong tay. Tôi đắn đo một lát, hơi ngẩng đầu, dũng cảm nhìn
chàng: “Giả sử tôi muốn gả tôi cho chàng, chàng có ưng không?”.
Công Nghi Phỉ bật cười,
phun cả rượu trong miệng ra ngoài, một nửa bắn lên áo tôi.
Mộ Ngôn để cái chén
xuống, ngồi im không nói, mắt nhìn cành mai để trên bàn. Mặc dù cũng biết không
nên hy vọng nhiều, nhưng lòng không kìm được vẫn thầm hy vọng.
Lát sau, cuối cùng chàng
lên tiếng, nhưng chẳng ăn nhập gì với câu hỏi của tôi: “Cha mẹ cô nương có biết
chuyện không?”.
Tôi hiểu ra, trang trọng
gật đầu.
Chàng cười: “Họ có biết
người cô nương muốn lấy là chủ hiệu tạp hóa?”.
Tôi ngớ người: “Sao?”.
Công Nghi Phỉ lại bật
cười, rượu lại phun ra lần nữa, Mộ Ngôn thoáng liếc chàng ta, quay đầu nói với
tôi: “Lấy tôi rất khổ, cô có bằng lòng?”.
Tôi ngẫm nghĩ, cuối cùng
hiểu ý chàng, có lẽ chàng vẫn cảm thấy chuyện quá hoang đường, không muốn lấy
tôi, nhưng lại sợ làm tôi tổn thương mới viện cớ đó để tôi nản chí tự rút lui.
Nhưng chàng không biết nếu chàng đúng thật chỉ là chủ hiệu tạp hóa, nếu...
Tôi nghĩ mặt tôi nhất
định nở một nụ cười thật tươi: “Nếu là ông chủ hiệu tạp hóa thì quá tốt...”.
Không kìm được nắm tay Mộ
Ngôn: “Tôi có thể nuôi chàng”.
Lần đầu tiên cảm nhận vẻ
mịn màng, êm dịu của bàn tay chàng, nhưng lòng còn xúc động hơn. Một giọt nước
long lanh trên cành mai trắng, rơi trên bàn tay, cảm giác trên mặt hơi ươn ướt,
vội lấy ống tay áo lau, không biết có phải tửu lầu bị dột?
Cuối cùng Mộ Ngôn cũng
đồng ý để tôi đi theo, thầm hiểu có lẽ chàng muốn đưa tôi về Vệ quốc, nhưng
không có người hộ tống, lại không thể bỏ mặc tôi, không có cách nào khác, đành
đưa tôi đi cùng.
Đi theo mấy ngày mới biết
hai người bọn họ định đi đến Dĩnh Xuyên. Nghe nói ở đó có một người họ Hình làm
nghề đúc kiếm nổi tiếng. Hình lão gia cơ hồ dùng tâm huyết nửa đời đúc được một
thanh kiếm quý, mời các bậc anh hùng thiên hạ đến thử sức để tìm chủ nhân cho
thanh bảo kiếm của mình. Chuyến đi này của họ là vì chuyện đó. Cũng phải nói
thêm, đương kim gia tộc đúc kiếm nổi tiếng nhất phải là Công Nghi gia ở Bối
Trung.
Mặc dù đến nay Công Nghi
gia đã bị hủy hơn sáu năm, nhưng Mộ Ngôn đã lấy được từ Khanh Tửu Tửu bí thuật
đúc kiếm gia truyền của họ, không hiểu sao vẫn có hứng với thanh kiếm của Hình
gia.
Tôi quay sang hỏi dò Công
Nghi Phỉ mới biết thì ra thanh kiếm Hình lão gia đúc không phải là kiếm thường,
ngay từ khi cho thép vào lò đã chế vào máu người để tế lễ, bởi vậy đó là một
thanh hung kiếm, một binh khí tùy thân lợi hại hiếm có, theo ông ta, mọi kiếm
khách trong thiên hạ đều thích.
Tôi ngẫm nghĩ, cảm thấy
cũng có lý. Về điểm này tư duy của kiếm khách và lãng khách có thể cũng có chỗ
tương đồng, chỉ là một người khao khát sưu tầm danh kiếm, một người khao khát
sưu tầm mỹ nhân, không được sở hữu cũng phải sờ một cái, không sờ được, ít nhất
cũng phải nhìn một cái, nếu ngay nhìn cũng không được thì đâu phải là kiếm
khách hoặc lãng khách đích thực.
Không lâu sau, chúng tôi
đến một thị trấn nhỏ tựa lưng vào núi, nghe nói bên kia núi chính là Dĩnh
Xuyên. Có lẽ do tôi đeo bám Mộ Ngôn quá chặt, mười hai canh giờ trừ lúc đi ngủ
tôi đều bám riết chàng, khiến chàng cảm thấy phiền hà, dù không cố ý tránh, nhưng
không hòa nhã như lần đầu gặp ở núi Nhạn Hồi.
Tôi nhận ra vấn đề, nhưng
không biết giải quyết thế nào, thời gian không còn nhiều, chỉ muốn nhanh chóng
gây được thiện cảm với chàng. Buổi tối nhân lúc Mộ Ngôn và Công Nghi Phỉ có
việc đi ra ngoài, Quân Vỹ vẫn lẽo đẽo theo chúng tôi suốt chặng đường cuối cùng
tìm được cơ hội gặp tôi, dắt theo Tiểu Hoàng chỉ trích tôi: “Suốt ngày muội lẽo
đẽo đi theo người ta nói là thích, là yêu phỏng ích gì, chỉ nói suông ai chẳng
nói được? Yêu không phải chỉ nói, mà phải làm”.
Tôi ngớ ra hồi lâu:
“Làm... làm ư? Ý huynh là bảo muội đêm nay...”.
Anh ta cũng ngớ ra, mặt
đỏ bừng: “... Huynh nói chỉ là ý mặt chữ đơn thuần muội đừng suy diễn...”.
Ý kiến của Quân Vỹ xứng
đáng là ý hay, xứng danh tiểu thuyết gia, trước giờ quả thật tôi coi đã thường
anh ta. Làm thế nào để động lòng Mộ Ngôn, tôi vắt óc nghĩ mãi, cuối cùng quyết
định nấu cho chàng một bữa cơm ngon, lúc đầu cũng chỉ thoáng nghĩ như vậy,
nhưng khi chí đã quyết bỗng hưng phấn bừng bừng.
Tôi chưa bao giờ nấu ăn
cho Mộ Ngôn, dù lúc đã lấy chàng cũng chẳng mấy khi đoàn tụ, mỗi người bận lo
việc mình, không có cơ hội làm việc đó.
Những cảnh hạnh phúc đời
thường vợ nấu nướng, giặt giũ cho chồng trong tiểu thuyết mô tả ngày trước tôi
không mảy may quan tâm, bây giờ lại thấy trân trọng. Mặc dù tôi nấu ăn không
thạo, may có Quân Vỹ giúp, hơn nữa có lẽ đây là việc duy nhất anh ta có thể có
tự tin giúp đỡ mà không làm tôi bận thêm.
Đã nghĩ xong các món, tôi
xuống bếp nhà trọ mượn dụng cụ, lại phát hiện thiếu hai loại gia vị đặc trưng
của món ăn Vệ quốc, được nhà bếp gợi ý, tôi chạy thẳng đến hiệu tạp hóa, Quân