i cùng tôi nhìn thấy
bóng chàng khoan thai bước đến, nhưng không phải là áo chùng gấm màu lam như
trước, mà là toàn thân long bào gấm đen tuyền, mái tóc đen ẩn trong vương miện,
chín tua ngọc châu rủ quanh vương miện, bóng đổ xuống hơi che khuất sắc diện
ngược chiều sáng của chàng. Lần đầu tiên nhìn thấy chàng trong trang phục như
vậy, ở ngôi cao xa vời như vậy, trông chàng càng bội phần tuấn tú.
Tất cả sau đó giống như
trong một giấc mộng, luôn có cảm giác không thực, nghe tiếng chàng chỉ vài câu
lạnh lùng đã khiến sứ thần nước Triệu đang thao thao bất tuyệt không nói tiếp
được, vừa nghĩ bình thường chàng chẳng phải vẫn thế sao, lại vừa nghĩ bình
thường chàng như thế thật sao?
Trong ký ức tôi cơ hồ có
hai con người, một người là Tô Dự, một người là Mộ Ngôn. Một người là chính trị
gia bẩm sinh, một người là phu quân tôi.
Một người điềm tĩnh đối
diện mọi nguy biến, ung dung điều hành triều chính, một người bỏ lại kinh thành
phồn hoa, đêm ngày ngồi trong sơn động tấu ra những khúc đàn bi thương vì tôi.
Mặc dù hai người đó là
một, nhưng nhìn thấy Mộ Ngôn lúc này, trong một khắc nào đó tôi không thể gắn
hai người đó làm một.
Tôi không biết rốt cuộc
tôi muốn nhìn thấy chàng quên tôi, sống vui vẻ hay là muốn thấy chàng suốt đời
đau khổ, có lúc bản thân cũng cảm thấy ý nghĩ của mình thực quái dị, nhưng
không sao kìm được tình cảm mâu thuẫn đó, đành để nó lan tràn như cỏ dại.
Trên bàn tiệc, bá quan
đang đua nhau nâng cốc chúc tụng, chợt có tiếng kêu “ối” bật ra đầy kinh ngạc
của Mộ Nghi, luồng suy nghĩ đang miên man đi xa bỗng quay về, mới phát hiện
trên bàn tiệc, tiếng cười nói, tiếng chạm cốc một khắc trước còn ồn ào chợt im
bặt, trên đài cao nơi các ca kỹ cung đình múa hát, không biết lúc nào xuất hiện
một thiếu nữ áo đỏ muôn phần xinh đẹp, sứ giả Triệu quốc đang hướng về phía
Trần vương thao thao bất tuyệt gì đó.
Tôi dỏng tai nghe, thấy
ông ta tán tụng cô thiếu nữ xinh đẹp thế nào, đàn giỏi múa hay ra sao, tinh
thông lễ nghĩa thế nào, cho dù mãi vẫn chưa đi vào chuyện chính, nhưng trong
hoàn cảnh này, mang đến một mỹ nhân khuynh thành như thế, ai cũng hiểu ông ta
muốn gì.
Không biết tại sao Mộ
Nghi lại kinh ngạc như vậy, mặc dù xưa nay trong chuyện tình cảm tôi rất ích kỷ,
chỉ muốn độc chiếm người mình yêu, nhưng trong hoàn cảnh này cũng không phải
nghĩ không thông. Các nước tặng nhau mỹ nhân cũng bình thường như tôi và Quân
Vỹ tặng nhau dưa gang, cũng không phải dưa gang nhận về đều ăn, mà đa phần đem
tặng cho đầu bếp.
Trên trời sao ẩn hiện,
theo tính cách Mộ Ngôn chàng vẫn giữ thái độ dửng dưng, không ngờ lời sứ giả
vừa dứt, lại thấy chàng cúi nhìn cô gái áo đỏ rất lâu, đoạn trầm giọng nói:
“Ngẩng đầu lên”.
Tôi băn khoăn nhìn lên
đài cao, đúng lúc bắt gặp khuôn mặt từ từ ngẩng lên của cô gái. Hai hàng lông
mày thanh như làn khói, đôi mắt hạnh nhân đen láy, chiếc mũi xinh, đôi môi nhạt
như sắc xuân hơi mím.
Tôi kinh ngạc lùi lại một
bước.
Chẳng trách Mộ Nghi chấn
động như vậy. Khuôn mặt đó có vài phần giống tôi, một năm trước khi còn ở Vệ
cung thường gặp. Cô gái áo đỏ đó chính là thập nhị tỷ Diệp Minh của tôi.
Tôi có mười bốn chị gái,
cơ hồ tôi và Diệp Minh giống nhau nhất, nhưng sao tỷ tỷ có thể biến thành mỹ
nhân do Triệu cống lên? Sau khi Vệ mất, tỷ tỷ đã cùng phụ hoàng và mẫu phi bị
quản thúc ở biệt viện ngoại vi Hạo thành cơ mà?
Vẫn còn chưa hết bàng
hoàng, lại nghe tiếng Triệu sứ giả gần như nói lại những lời tán tụng đã nói.
Mộ Nghi kéo váy tôi, dùng
ngón tay chấm rượu viết lên bàn: “Cho dù ca ca thu nhận cô ấy, cũng bởi vì
người ta giống tẩu, ca ca nhớ tẩu...”.
Chữ cuối cùng tôi không
nhìn hết, trong lòng bất chợt như có nước băng thấm vào, lạnh đến tận đáy lòng.
Thậm chí tôi còn chưa nghĩ đến điều đó, lúc này bị nhắc như vậy, đột nhiên nhớ
lại chuyện này hình như đã từng có tiền lệ.
Nhưng sao có thể hoang
đường như vậy, sao có thể vừa nhớ nhung một người vừa thu nhận một người khác.
Dung Viên yêu Oanh Ca như vậy nhưng cũng không nói yêu Cẩm Tước giống hệt Oanh
Ca.
Tôi ngẩng đầu nhìn Mộ
Ngôn trên cao, trong khi sứ giả vẫn đang tiếp tục thao thao bất tuyệt, có lẽ do
góc độ của ánh đèn trên đài cao, tôi lại có thể nhìn rõ thần sắc của chàng sau
những tua rèm vương miện, chàng hơi nghiêng đầu hướng về tể tướng Doãn Từ ngồi
bên trái bàn tiệc: “Quả nhân xưa nay không mấy hứng thú với ca vũ, còn nhớ Doãn
khanh rất có nhã hứng về khoản đó, vậy ban Mạnh Diệp cô nương cho Doãn khanh”.
Tôi thở phào.
Sắc mặt Triệu sứ giả đang
đỏ hồng biến thành trắng bệch khi Mộ Ngôn nói vậy, nhưng nhất thời không biết
đối đáp ra sao, Diệp Minh bên cạnh đã lạnh lùng lên tiếng: “Hai chân Mạnh Diệp
đứng trên quốc thổ nào chỉ biết phục hầu người cường đại nhất của quốc thổ đó,
bệ hạ nếu không muốn để Mạnh Diệp hầu hạ, lại ban cho người khác, chi bằng hãy
giết chết Mạnh Diệp”.
Diệp Minh, Mạnh Diệp. Nói
thật tôi hầu như không có tình cảm gì đối với người chị này, nhưng trong mười
bốn chị gái có ai có thể khiến tôi thích một chút, người đó chính là D