tẩu rơi xuống vực, ca ca cũng nhảy theo, ca ca
muốn đuổi theo tẩu, từ vách núi lăn xuống dòng sông nước xiết, vùng vẫy tìm
kiếm cuối cùng chỉ vớt được chiếc áo tím của tẩu, tẩu không biết khi thị vệ tìm
thấy, bộ dạng ca ca thế nào đâu, cơ hồ nửa mạng sống đã bị Diêm vương lấy đi,
nhưng trở về hành cung tuyệt nhiên không nhắc tới tẩu nửa câu, nghỉ ngơi nửa
ngày liền bắt tay lo liệu tang lễ cho phụ vương. Ca ca xưa nay dù gặp bất cứ
việc gì cũng luôn điềm tĩnh, chúng tôi đều tưởng ca ca chỉ là mê muội nhất
thời, dường như đã nghĩ thông, không ngờ lo xong tang lễ cho phụ vương, ca ca
đóng cửa giam mình ba ngày trong phòng. Ngày đăng quang, tay bê linh vị của
tẩu, đích thân đặt vào bảo tọa dành cho vương hậu sau lưng, tẩu nhất định không
biết, linh vị đó ca ca tự tay tạc suốt ba ngày không ngủ”.
Tôi ngước mắt nhìn trời,
tầng không thăm thẳm xanh ngắt bao la, mây trắng lững lờ. Đó là lỗi của tôi, là
niềm lưu luyến của tôi, chàng không nên yêu tôi. Một người sống yêu một người
đã chết làm sao có tương lai.
Ngày trước tôi chỉ muốn ở
bên chàng, gần chàng hơn nữa, để sau khi ra đi không còn gì tiếc nuối, nhưng
hoàn toàn không nghĩ nếu có ngày tôi rời xa chàng, chàng sẽ thế nào. Tôi đã
sai.
Mộ Nghi từ phía sau bước
đến, giọng vẫn run run nghẹn ngào: “Tại sao tẩu vẫn không ngoái lại? Tẩu cảm
thấy như thế vẫn chưa đủ sao? Nếu muội nói với tẩu, giờ đây vì tẩu ngay cả kiếm
ca ca cũng không muốn động vào nữa, tẩu có động lòng hay không?”.
Tôi quay phắt lại, khó
nhọc nói: “Thế là thế nào?”.
Cô giơ ống tay áo lau
nước mắt, cố nở nụ cười còn khó coi hơn khóc: “Ca ca kiếm thuật cao cường như
vậy, gặp sự cố ra tay nhanh như chớp, khiến hộ vệ tùy tùng xấu hổ. Nhưng hôm
đăng quang, trên yến tiệc có thích khách, rõ ràng có thể kịp thời tránh mũi
kiếm, ca ca lại... muội đi xem vết thương của ca ca, hỏi mãi, ca ca chỉ nói, ca
ca đã không thể dùng kiếm nữa. Về sau muội mới biết, do ca ca đã đâm nhầm tẩu
nên không thể chạm vào kiếm nữa. Lần này cũng thế, để kịp sinh nhật tẩu, cơ thể
ca ca dù chưa bình phục, vẫn vượt ngàn dặm trở về núi Nhạn Hồi. Mặc dù ca ca
không nói gì, nhưng muội cũng nghĩ, ca ca đến đây hoàn toàn là vì tẩu. Vậy mà
tẩu lại nhẫn tâm như thế, nhẫn tâm đến mức rõ ràng vẫn sống mà lại giấu ca ca,
ca ca ở trước mặt tẩu, tẩu cũng không lộ diện, tẩu nhẫn tâm để ca ca...”.
Hang động rất cao, lần
đầu phát hiện thì ra trên đỉnh có nhiều chỗ bị xói mòn. Phải, sao lại nhẫn tâm
đến thế, tôi không nhẫn tâm, nhưng nỗi đau trong lòng lại từ từ dâng lên, lát
sau, tôi nghe thấy tiếng mình lạc giọng: “Mộ Nghi, giúp tôi một việc được
không”.
Trên đường đến Hạo thành,
nghe đồn hai nước Triệu - Khương khai chiến. Chuyện này vừa trong dự đoán lại
vừa ngoài dự đoán. Cuối tháng tám, Mộ Ngôn đến Triệu, cùng hội đàm với Triệu
vương, với tính cách nóng nảy của Triệu vương, tôi tưởng nhiều nhất không quá
nửa tháng sẽ tuyên chiến với Khương, không ngờ lại kìm được cơn thịnh nộ, trì
hoãn đến tận đầu tháng mười.
Nghe đồn hôm tuyên chiến,
Triệu vương đích thân đứng trước trận tiền vạch ra bảy tội lớn của Khương quốc,
trong đó tội lớn nhất vô cùng thú vị, nhân chứng vật chứng chỉ thẳng chuyện
tháng tư vừa rồi Khương mượn dao giết người giá họa cho Triệu giết Trần quốc
thế tử Tô Dự.
Triệu vương lời lời đanh
thép lên án Khương quốc lòng lang dạ sói, rắp tâm hùng bá một cõi, trăm phương
ngàn kế chia rẽ hai nước Triệu, Trần hòng mưu lợi, may thay hai nước giao hảo
đã lâu, lại có liên hôn tín ước mới tránh được cuộc chiến huynh đệ tương tàn.
Không ngờ Khương vương đến chết không chừa, để che giấu tội bất nghĩa với hai
nước Trần, Triệu, lại bày ra khổ nhục kế tự chặt tay mình, giết chết thừa tướng
Bùi Ý, chủ mưu hãm hại Triệu rồi giá họa lên đầu Triệu, hành động này của
Khương vương trăm lần trái đạo quân vương, trên bất trung với thiên tử, dưới
bất nghĩa với trung thần, khiến thiên hạ rùng mình.
Tôi cảm thấy lời cáo
trạng đó, đoạn trước còn được, đoạn sau quả thật oan uổng cho Khương vương. Có
thể đoán ra, tháng trước Mộ Ngôn đã nói thế nào để đánh lừa Triệu vương, cũng
có thể đoán ra tại sao Triệu vương nhất nhất tin lời chàng, quả nhiên xuất
binh, không có nguyên nhân khác, tất cả nhờ vào tài diễn xuất bẩm sinh của Mộ
Ngôn.
Lấy gậy ông đập lưng ông,
nước cờ này Mộ Ngôn đi rất tuyệt, lúc đầu khi Khương quốc bày mưu giăng lưới
đâu có ngờ dẫn đến kết cục hôm nay, cũng đâu ngờ người có tư cách thu lưới cuối
cùng lại không phải là mình mà chính là con cá mình giăng lưới muốn bắt.
Nhưng tôi nghĩ, với quốc
lực của Triệu, dám tuyên chiến với Khương lại không phải là sự mạnh động nhất
thời, ắt là khi kết đồng minh Mộ Ngôn đã hứa, nếu hai nước khai chiến, Trần sẽ
đứng sau hậu thuẫn cho Triệu. Nhưng khi Mộ Nghi bí mật đưa tôi trở về Hạo thành
lại không hề nghe nói Triệu đã thu được lợi gì trong chiến sự này.
Trái lại, nghe nói Khương
vương phẫn nộ bởi bản cáo trạng bảy tội danh kia, lập tức điều binh khiển tướng
kháng cự, toàn quốc trên dưới một lòng quyết kháng địch rửa hận, liên tục