đàn, một chuỗi thanh âm ào ạt như nước trong nguồn phá đá trào ra,
con bướm đỏ lại liệng một vòng rồi đậu xuống cây đàn.
Một con bướm kỳ lạ, có lẽ
trong huyết mạch Mộ Ngôn cũng di truyền tố chất dụ bướm của Mộ Dung An, ngón
tay chàng nhẹ nhàng gảy dây tơ, giọng lặng trầm đau đớn, khẽ nói: “Em muốn nghe
ta đàn? Vậy em muốn nghe khúc nào?”.
Bướm không trả lời, tôi
muốn trả lời nhưng không thể. Chàng đột nhiên mỉm cười, nụ cười thấm buồn của
chàng mê hồn hơn bất cứ lúc nào, đau như dao cắt hơn bất cứ lúc nào: “Vậy, tôi
sẽ đánh tất cả những khúc nhạc tôi biết cho em nghe, được không?”.
Đuốc cháy gần hết, bên
ngoài trời đã rạng, rồi mặt trời lên, mặt trời lặn, tàn quang cuối cùng ánh lên
tầng không đỏ như sắc máu. Quả nhiên chàng gảy hết những khúc nhạc đã biết,
chẵn một đêm, chẵn một ngày, thanh âm như nước chảy không ngừng. Tôi náu trong
hốc động, lòng quặn đau nhìn ngón tay chàng rớm máu, chỉ biết bịt miệng thật
chặt, ngăn tiếng nấc.
Nỗi đau âm ỉ dường như
dồn cả lại trong một ngày một đêm này, tôi có cảm giác mình đã chịu hết nỗi
thống khổ chia ly của cả ba tháng cuối cùng trong đời. Trong cơn đau giằng xé,
tôi bất giác muốn trách ông trời, tại sao trong tháng cuối cùng không cho tôi
thanh thản, để tôi chứng kiến chàng đau đớn như vậy. Nhưng cùng với nỗi đau,
một niềm hạnh phúc bi thương cũng âm thầm lan tỏa trong tôi.
Nếu không có Mộ Nghi can
ngăn, không biết chàng sẽ còn gảy đến bao giờ, mặc dù từ trước tôi luôn mơ ước
như vậy, mơ được chàng gảy cho nghe tất cả những nhạc khúc chàng biết, nhưng
khi đêm đến, nghe thấy tiếng đàn như nước nguồn không dứt đó, nhìn những dây tơ
dính máu dưới tay chàng, lòng lại âm thầm day dứt, sao chàng biết quá nhiều
nhạc khúc như vậy.
Thanh âm vừa dừng, con
bướm đỏ đậu trên thân đàn chẵn một ngày đêm giống như được tạc trên đó đột
nhiên giật mình, vỗ cánh liệng một vòng rồi bay thẳng ra ngoài cửa động, mặc
cho tiếng đàn lại vang lên như níu kéo. Mộ Ngôn vội đứng lên đuổi bắt, bị Mộ
Nghi ngăn lại, trong động chỉ có tiếng nói nghẹn ngào của cô: “Nếu đó đúng là
tẩu tẩu, tẩu ấy sẽ không bỏ ca ca một mình bay đi, nhưng cho dù đó là tẩu tẩu,
lẽ nào ca ca định sống suốt đời với một con bướm?”.
Con bướm đỏ đã bay xa,
mất hút trong ánh trăng mờ, Mộ Ngôn quay lưng lại, nhìn không rõ sắc mặt, chàng
không đuổi theo nữa, cũng không nói gì. Có lẽ cuối cùng chàng tỉnh táo trở lại,
biết đó không phải là tôi. Mộ Nghi nói đúng, nếu là tôi, tôi sẽ không bỏ chàng
một mình, tôi không nỡ.
Đuốc lại được đốt lên,
bóng chàng đổ dài in lên vách đá, giơ tay là có thể chạm vào, tôi định thử làm
vậy, cuối cùng lại thôi. Trong không khí trầm mặc dài lâu, Mộ Nghi khẽ nói: “Ca
ca, tẩu tẩu là người thế nào?”.
Trong động chỉ có tiếng
đuốc cháy xèo xèo, giọng chàng trầm trầm: “Rất hay làm nũng, hay giận hờn, hay
khóc”.
Mộ Nghi ngập ngừng, “Một
tiểu thư như thế trong thiên hạ đâu chẳng có, huynh... huynh hà tất...”.
Chàng quay người: “Đó là
lúc có ta ở bên...”. Chàng cúi xuống lầm lũi bỏ cây đàn vào bao: “... những khi
không có ta, nàng kiên cường hơn bất cứ ai”.
Nước mắt nhập nhòa rồi
tuôn như mưa xuống má, cũng không muốn lau. Một trận gió thổi tới, rẽ ra những
sợi dây leo trước mặt, tôi hốt hoảng nép người về phía sau, nhưng chỉ là hoảng
sợ vô ích, ngước mắt đã thấy bóng hai người một trước một sau chầm chậm ra khỏi
cửa, trong động chỉ còn ánh đuốc tàn đổ bóng xuống mặt đất.
Tôi tưởng tất cả sẽ kết
thúc ở đó, không ngờ mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Mộ Ngôn không phát hiện ra
tôi, bởi trong động không có dấu vết của người sống. Tôi là người chết, không
cần nồi niêu bát đũa, cũng không cần đốt lửa xua đuổi dã thú, lại thêm sức lực
yếu dần, trước khi chàng đến, tôi đã nằm lỳ hai ngày trong hốc đá.
Thầm nghĩ có thể họ sẽ
quay lại, ngày hôm đó tôi vẫn không ra khỏi chỗ ẩn náu, sáng hôm sau đoán là sẽ
không có gì sơ sảy, mới loạng choạng ra khỏi động đến con suối gần đó. Mang mái
tóc dài đẫm nước quay về, lại sững người nhìn thấy cô gái áo xanh đứng cạnh
chiếc giường đá cúi đầu chăm chú vẽ gì đó trên giấy.
Không kịp trốn, tôi ngẩng
đầu, đôi mắt đen tròn như hạnh nhân của cô ấy bỗng mở to, nhìn chằm chằm bóng
người ở cửa động. Tôi bước đến, nhẹ giọng hỏi: “Ba tháng không gặp, muội vẫn khỏe
chứ, Mộ Nghi?”.
Bức họa trong tay cô hơi
run, chằm chằm nhìn tôi, lát sau đôi tròng đen giàn giụa nước mắt: “Muội không
biết tẩu là người hay là ma, có phải tẩu vẫn ở trong động này? Nhưng tại sao
bây giờ mới xuất hiện, người tẩu cần gặp phải là ca ca của muội chứ”.
Không thể nói sự thật với
cô, nhưng thấy cô khóc như vậy, tôi không đành lòng, mặc dù tôi cũng thường
xuyên rơi nước mắt, nhưng sợ nhất người khác khóc trước mặt mình. Không biết
làm thế nào, đành quay người định đi, đằng sau truyền đến tiếng khóc to hơn của
Mộ Nghi: “Tẩu nhẫn tâm như vậy ư?”.
Bên ngoài có gió, mấy
chiếc lá phong rơi trên cửa động, tôi dằn lòng cắm cúi bước tiếp, được mấy
bước, hai chân chậm dần, cuối cùng dừng lại.
Sau lưng là tiếng nói
nghẹn ngào của Mộ Nghi: “Ngày
