lọi, nhưng tất cả cuối cùng lại trở về một màu đen tĩnh lặng. Tôi
chơi hết khúc đàn trong ánh mắt đó, không sai một âm, cảm thấy mình thật trượng
nghĩa, mặc dù đóng giả nhạc sư cũng không hay gì nhưng lại giúp quận Tề An một
lần nữa quảng bá mạnh mẽ nghệ thuật ca vũ của họ...
Tất cả đúng như Quân sư
phụ nói, sau khi nhận lời chúc tụng của quần thần, Trần vương đã rời bàn tiệc
rất sớm, lát sau tôi được một thái giám đưa lên Trường An lầu, là nơi Tô Hoành
thường nghỉ ngơi. Gần tới giờ Mùi, mặt trời mùa thu nhợt nhạt, người đó đứng
quay lưng về phía tôi, đang lau một thanh lợi kiếm dài. Thị quan bước ra, tiếng
cánh cửa đóng sập sau lưng, cuối cùng ông ta quay người lại, kề lợi kiếm vào cổ
tôi: “Ngươi là ai?”.
Quân sư phụ nói tôi càng
giống Mộ Dung An, Tô Hoành càng tin tôi là con gái ông ta, hơn nữa do công lực
của viên giao châu, máu của tôi có thể tương hòa với các loại huyết dịch khác,
như vậy càng tiện cắt máu nhận người thân, nếu tôi có thể dùng cách đó khiến Tô
Hoành tin tưởng, chuyện để ông ta uống vài giọt máu của tôi, nhìn thấy Hoa Tư
điệu của ông ta dễ như trở bàn tay.
Mặc dù cảm thấy chuyện
này có phần nguy hiểm, nhưng dưới ánh lợi kiếm lạnh lùng cơ hồ cũng không có
cách nào tốt hơn. Tôi giơ tay đẩy kiếm ra, nghiêng đầu nhìn ông ta, đó là động
tác Mộ Dung An thường làm, còn đôi mắt hơi nhướn lên, lúc đó luôn mê hồn nhất:
“Theo lời sư phụ tôi dặn lại trước lúc qua đời, tôi có một sư huynh song sinh,
tên là Tô Dự, mẫu thân tôi là Mộ Dung An ở khu rừng lá đỏ trên Phương Sơn, cha
tôi là Trần vương Tô Hoành”.
Trường kiếm trên vai run
run khựng lại. Tất cả đều có thể xảy ra, chuyện này ông ta không có lý do không
tin. Bởi nếu năm xưa Mộ Dung An sinh đôi thật, theo tính cách của cô, hoàn toàn
có khả năng cô giữ lại nuôi dưỡng đứa con gái. Trong vẻ sững sờ của ông ta có
vài phần chấn động, tôi tiến lại gần, khẽ nói: “Cha có muốn gặp mẹ một lần nữa
không, cha”.
Trường kiếm rơi choang
xuống đất, ông ta ngoảnh mặt đi, sắc mặt trắng bệch lộ vẻ đau khổ, giọng khàn
khàn: “Hai người rất giống nhau”.
Hoa Tư điệu trầm trầm
vang lên từ lầu Trường An, giai điệu nhuốm màu thiền, yên bình đến mức không
nhìn ra bất kỳ tình cảm nào. Tôi chỉ không ngờ lại dễ dàng đưa Tô Hoành vào Hoa
Tư mộng như vậy, bản thân cũng thấy khâm phục sự bình tĩnh cơ mưu của mình, Mộ
Ngôn nói từ khi lấy chàng tôi trở nên thông minh hơn nhiều, coi như chàng nói
đúng.
Thực ra trong suốt hai
mươi ba năm qua, có thể nhận ra Tô Hoành chưa bao giờ quên Mộ Dung An, nhưng
nếu tất cả quay trở lại, trở lại lúc Văn hầu vương bức ép ông ta, liệu ông ta
sau khi trải qua bao đau đớn có lựa chọn khác ngày xưa hay không, quả thực tôi
không dám chắc.
Trong cuộc đời mỗi người,
có những nỗi đau khổ có thể tránh, có những nỗi đau khổ không thể tránh. Tôi
không biết lòng Tô Hoành thế nào khi mất Mộ Dung An, hơn hai mươi năm không có
cô, rốt cuộc hối hận nhiều hơn hay yêu nhiều hơn? Hay là ông ta không hề do dự
để tôi dệt mộng cảnh này chỉ là muốn gặp lại cô một lần rồi đoạn tuyệt mãi mãi?
Dải ánh sáng lờ mờ thông
đến mộng cảnh xuất hiện trước mắt, tôi ôm cây đàn đang định bước vào luồng sáng
đó, Quân sư phụ không biết từ đâu xuất hiện, khi tôi nhận ra đã thấy hai thầy
trò rơi vào một khu rừng đỏ rực như lửa cháy, nhìn quanh khắp lượt, nếu nhớ
không nhầm đây chính là khu rừng lá đỏ trên Phương Sơn. Ban ngày tràn trề sinh
khí, ban đêm im lìm như mộ địa.
Tôi đang định hỏi, Quân
sư phụ đã lên tiếng trước: “Thật khéo, đúng vào ngày Văn hầu vương cho người
đến đón Tô Hoành về kinh”. Ngừng một lát lại nói: “... là ngày sư phụ bị bỏ
rơi”. Nhìn theo ánh mắt sư phụ, quả nhiên thấy bên cạnh đầm nước phía xa có hai
người đàn ông ăn vận kiểu võ tướng đang đứng, tôi quay đầu hỏi: “Sư phụ theo con
vào đây làm gì”.
Khi hỏi thế đã biết câu
trả lời, nhưng nghe sư phụ nói vẫn không khỏi giật mình, bởi vì trong lòng tôi
Quân sư phụ đâu phải là người thích giết người, suốt đời ông chỉ nghiên cứu
những độc dược độc cỡ uống vào trông giống hệt bị đầu độc chết, thực ra chỉ là
chết giả. Một Quân sư phụ như vậy lúc này gương mặt lại hằn lên vẻ dữ tợn: “Ta
đã nói nếu lần này ông ta vẫn lựa chọn vương vị, ta sẽ cho ông ta chết không có
chỗ dung thân”.
Hoa Tư mộng là dùng giấc
mộng đẹp trói buộc những ai không tự vượt qua được chính mình, chìm đắm trong
mộng đẹp, lần này lại chỉ là tái hiện quá khứ khiến Tô Hoành lựa chọn lần nữa,
không có gì gọi là mộng đẹp, nếu Tô Hoành lựa chọn vương vị, mọi chuyện sẽ
giống như trong hiện thực, tức là không đưa ông ta ra khỏi giấc mộng, ông ta
sớm muộn cũng tỉnh lại, nếu muốn ông ta không tỉnh lại, chỉ cần giết ông ta
trong mộng cảnh.
Tôi nghĩ, có thể trong ý
nghĩ Quân sư phụ cảm thấy Tô Hoành sẽ vẫn lựa chọn vương vị, điều này cũng
giống như ban đầu khi tôi tuẫn tiết cùng Vệ quốc, mặc dù sống lại nhờ viên giao
châu vẫn có bao điều bất tiện, nhưng nếu thời gian quay lại, tôi vẫn sẽ nhảy từ
trên tường thành Vệ quốc xuống.
Ngồi trên một cây phong,
chỗ Tô Hoành nhất định phải qua k