i một lần, không thể sai
lần nữa”.
Tay cô che mắt, hơi ngửa
đầu, nước mắt lọt qua kẽ ngón tay, lăn qua má, từng giọt từng giọt lặng lẽ rơi
trên vai chàng.
Cùng Quân sư phụ ra khỏi
Hoa Tư mộng của Tô Hoành, mãi không thấy sư phụ nói gì, thực ra câu chuyện này
coi như kết cục mỹ mãn, không biết sư phụ còn gì không hài lòng.
Có lẽ là vì ông thấy tiếc
cho Mộ Dung An, loanh quanh mãi cuối cùng Tô Hoành cũng hiểu ra điều ông ta
mong muốn nhất là gì, nhưng Mộ Dung An lại không thể nhìn thấy. Tuy vậy ở đời
làm gì có chuyện mọi sự thập toàn thập mỹ, thập toàn thập mỹ sẽ khiến người đời
đố kỵ, thập toàn cửu mỹ là tốt lắm rồi. Ví như Mộ Ngôn, trước giờ tôi vẫn luôn
lo lắng chàng tài năng như thế liệu có lam nhan bạc mệnh, may chàng lấy tôi,
người mà chàng gọi là vợ đó chỉ là một người chết, nhân duyên không hoàn mỹ này
có lẽ sẽ khiến thần linh cảm thấy công bằng mà tha cho chàng.
Quân sư phụ đến không ai
biết, đi không ai hay, không hổ là đồ đệ của Mộ Dung An.
Trên giường, Tô Hoành sắc
diện bình thường như ngủ say, tôi biết ông ta đã chết. Điều cần làm ngay là mau
chóng rời khỏi lầu Trường An quay về An Lạc cung bởi vì muộn nhất sáng mai cung
nhân sẽ phát hiện Trần vương đã chết, mới ở tuổi này chưa đến nỗi đột tử trong
giấc ngủ trưa, bất luận thế nào tôi cũng là người bị nghi ngờ đầu tiên.
Tô Hoành đương nhiên chết
trong Hoa Tư mộng, nhưng tôi không cảm thấy mình là thích khách, chỉ thấy giống
như vừa thực hiện một vụ giao dịch, chỉ là giúp người khác thỏa mãn nguyện vọng
mà thôi.
Trải qua bao vinh hoa thế
tục, điều ông muốn nhất vẫn là cùng Mộ Dung An sống trọn đời bình an, mặc dù đã
rời khỏi cõi trần, ông đã dùng tính mạng của mình đổi lấy mộng cảnh cô vẫn còn
sống, ông vẫn được sống bên cô, quả rất đỗi công bằng.
Đẩy cánh cửa lớn bên
ngoài, một tiểu thái giám đứng hầu ngoài cửa ân cần cúi chào, tôi lấy tay ra
hiệu giữ yên lặng, khẽ nói: “Bệ hạ khó khăn lắm mới ngủ được, công công nên
chăm sóc cẩn thận, nhất định không được để ai quấy rầy sự yên tĩnh của bệ hạ,
dây đàn của tôi bị đứt, không biết có chỗ nào sửa được, phải nhanh chóng sửa
xong trước khi bệ hạ tỉnh lại, tấu hầu bệ hạ đoạn hai của khúc nhạc”.
Tiểu thái giám không chút
nghi ngờ, vội sai cung nữ dẫn tôi đi sửa dây đàn, còn mình lại hiên ngang đứng
thủ bên ngoài tẩm cư của Tô Hoành.
Ngoái lại nhìn lầu Trường
An, những mái hiên cong rực rỡ tỏa ánh vàng dưới ánh mặt trời mùa thu, ngôi lầu
cao tới tám chục trượng đổ một bóng thẫm màu khổng lồ trên mặt đất. Tô Hoành đã
tìm được chốn trường an của ông ta, nhiệm vụ hành thích Trần vương đã hoàn
thành, tôi phải nhanh chóng đến gặp Bách Lý Tấn đổi lại thân phận của mình,
quay về Bối Trung chờ đợi Mộ Ngôn, tôi cũng tìm được chốn trường an của mình.
Nghĩ đến đây lòng thấy
vui vui. Trên đầu, ánh mặt trời mùa thu dịu dàng, bên tai là tiếng côn trùng rả
rích, trước mặt là cây lá rậm rạp, dưới chân là cỏ mùa thu xanh um, trường an,
trường an, thật là hai chữ tốt lành.
Khi bên tai vang lên
tiếng kiếm va vào nhau, tôi đang suy nghĩ làm thế nào thoát khỏi cô cung nữ một
mực muốn dẫn tôi đi sửa dây đàn này, giật mình quay đầu, nhìn thấy hai mũi
trường kiếm giao nhau chìa ra trước cánh cửa điện.
Trong phút sững sờ, phát
hiện trước mặt rất nhiều thị vệ áo đen không biết xuất hiện từ lúc nào tay cầm
vũ khí xông tới, còn Quân sư phụ vừa rồi đã tưởng không biết đi đâu lại đứng
chắn trước người tôi vung kiếm đỡ.
Phản ứng đầu tiên là dùng
tay đánh ngất cung nữ bên cạnh, phản ứng thứ hai là xem ra tình hình không đơn
giản như tôi nghĩ, chuyện Trần vương chết có lẽ đã bại lộ.
Kiếm thuật của Quân sư
phụ được Mộ Dung An truyền dạy, mặc dù không nhanh bằng Tô Hoành nhưng thắng ở
sự di chuyển linh hoạt mau lẹ, đường kiếm không bổ thẳng mà lựa chọn điểm đâm
chính xác, tôi từng một lần chứng kiến sư phụ giao chiến, hầu như ra một chiêu
là đánh ngã một người, nhưng lần này xem ra có chút khó khăn, toán thị vệ áo
đen phối hợp quá hoàn hảo.
Ánh kiếm loang loáng
trước mặt, Quân sư phụ chỉ có thể chắn đằng trước bảo vệ tôi lùi từng bước,
không lâu sau đã lùi đến bên rìa một vách núi. Tôi được biết không rõ đời Trần
vương nào đã cho xây cất lầu Trường An ở trên sườn núi, mục đích là đưa vách
núi vào hậu hoa viên trong cung, tạo nên thắng cảnh thiên thiên thơ mộng. Nhưng
bây giờ Quân sư phụ chủ động đưa tôi đến chỗ này, rất có thể là để nếu không
còn đường rút có thể từ đây nhảy xuống vực bên dưới, nhưng nhìn lối xuất chiêu
của ông, cảm thấy nhiều khả năng là để tìm cho chúng tôi một chỗ chắn dễ thủ dễ
công.
Quả nhiên, tôi bị đẩy ra
một mỏm đá hình quạt nhô ra, ba phía đều là khoảng không, phía những người áo
đen có thể tấn công đã bị Quân sư phụ thủ giữ chặt chẽ, hơn nữa lại có những
cành cây hoa chi chít không biết là hoa gì la đà che chắn, vả lại không có tôi
bám đằng sau rõ ràng ông được rảnh chân rảnh tay hơn.
Tình thế cơ hồ đã bắt đầu
chuyển hướng có lợi cho chúng tôi, mấy thị vệ áo đen đã bị mất mạng dưới kiếm
của Quân sư phụ, đột nhiên từ phía trước hơi c