iá tới tĩnh dưỡng ở An
Lạc cung trên núi Trà, việc triều chính do thế tử Tô Dự lo liệu. Vì vậy ngày
mừng thọ bá quan sẽ đến An Lạc cung chúc tụng.
Bắt đầu từ ngày mồng
mười, trên công khanh dưới cung nhân, quà mừng thọ đã tới tấp chuyển đến núi
Trà, vết xe ngựa để lại hai rãnh sâu trên con đường lên núi, không biết bên
trong đựng những gì.
Thực ra tặng quà cho cấp
trên cũng là một nghệ thuật, quà tặng phải mới mẻ để chứng tỏ tâm huyết nồng
hậu của người tặng, nhưng lại không thể quá mới mẻ, chứng tỏ người tặng giữ
đúng thân phận. Quân Vỹ do cơ duyên thế nào kiếm được danh mục lễ vật đó, kết
quả chúng tôi thất vọng phát hiện hầu như toàn những thổ đặc sản quý hiếm của
các vùng miền địa phương, quả nhiên vừa mới vừa không quá mới.
Riêng thái thú quận Tề An
hơi khác người, quà mừng thọ Trần vương là một mỹ nữ nhạc sư. Quân Vỹ cảm thán
lắc đầu: “Tề An thái thú này quả là quá nôn nóng muốn hưởng hậu lộc, khác người
thế này e là khiến khối người ghen tức”.
Tôi ngẫm nghĩ nói: “Quận
Tề An xưa nay nổi tiếng trong các nước chư hầu bởi nghệ thuật ca vũ phồn thịnh,
nhạc sư chẳng phải chính là đặc sản của họ hay sao, ha ha”. Còn chưa cười xong
đã thấy Quân sư phụ bước vào, mang đến ba chiếc mặt nạ da người, theo sư phụ
giải thích, một cái là Tề An thái thú, một cái là người hầu Tề An thái thú, còn
một cái chính là mỹ nữ nhạc sư, “đặc sản” mà tôi nói...
Chúng tôi phải làm như
vậy thể lọt vào An Lạc cung trên núi Trà, nhưng khi tôi thử đeo chiếc mặt nạ
đó, hiển nhiên nhận ra bóng dáng Mộ Dung An hiện lên trong chiếc gương lớn viền
gỗ chạm trổ hoa văn.
Quân sư phụ nhìn rất lâu
khuôn mặt tôi trong gương, thong thả nói: “Trong tiệc mừng thọ, con xuất hiện
với khuôn mặt này, Tô Hoành nhất định sẽ tìm gặp riêng con để hỏi han, lúc này
phải linh hoạt một chút, tìm cơ hội để ông ta uống mấy giọt máu của con, xem
Hoa Tư điệu của ông ta”.
Tôi cúi đầu nhìn mũi giày
dưới chân mình: “Nhất định phải dùng hình dạng này sao, chắc chắn sẽ xảy ra bi kịch,
trong các vở kịch thường như vậy, công tử hào hoa thời trẻ tình cờ gặp gỡ thục
nữ yểu điệu, khi thục nữ chết, suốt đời công tử đi khắp chân trời góc bể tìm
người giống nàng. Tô Hoành nhìn thấy con nhất định cho rằng đó là Mộ Dung An
tái sinh, lúc đó con sẽ bị ông ta coi là thế thân của Mộ Dung An đưa vào hậu
cung, có khi còn phong là phu nhân cũng nên...”.
Quân sư phụ chống tay
vuốt trán ngắt lời tôi, quay đầu nói với Quân Vỹ, “Con nói với A Phất xem, một
người đàn ông bình thường hơn hai mươi năm sau khi người đàn bà của mình chết
đi, lại nhìn thấy một cô gái trẻ rất giống người đó, ý nghĩ đầu tiên của ông ta
là gì?”.
Quân Vỹ gãi đầu, bộc lộ
chính kiến với lối tư duy của một tiểu thuyết gia, nói vẻ đắn đo: “Ông trời
đoái thương nỗi lưu luyến nhớ nhung bao năm đối với nàng, cho nàng tái sinh
tiếp tục mối lương duyên?”.
Quân sư phụ kinh ngạc
nhìn hai chúng tôi, khóe miệng hơi run nói: “Theo ta, ý nghĩ đầu tiên của ông
ta có lẽ là cô gái này liệu có phải con gái của mình...”.
Vào An Lạc cung theo đúng
kế hoạch. Quân sư phụ đeo mặt nạ đóng giả thái tú quận Tề An diễn xuất như
thật, ngang nhiên tung hoành trước bao người quen của thái thú, không ai phát
hiện có gì khác thường, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho tôi và Quân Vỹ.
Mấy ngày sau, gần đến giờ
Ngọ, Trần vương mở đại yến khoản đãi quần thần ở bên dưới Tử Hoa lầu, văn võ bá
quan theo thứ bậc phẩm hàm từng người tiến vào dâng tiến vạn thọ tửu.
Cung nữ dẫn tôi đợi ở
phía sau mấy cây hoa quế, là một địa điểm hoàn toàn không bị ai nhìn thấy. Từ
xa truyền đến âm thanh hỗn tạp, lát sau, thị quan cuối cùng xướng đến tên tôi.
Chỉ thấy một giọng kim the thé vang lên: “Tuyên, Tề An Mộ Dung Điệp”.
Tôi ôm cây đàn đi trên
hành lang dài lát đá xanh dưới bao nhiêu ánh mắt, bụng nghĩ, ngoài lần tuẫn
tiết chết cùng Vệ quốc, cả đời chưa bao giờ được nhiều người chú ý như vậy. Ánh
mắt bá quan với đủ loại hàm ý đan xen tựa như một tấm mạng nhện khổng lồ giăng
trước mặt tôi, chắc chắn họ cảm thấy Mộ Dung An rất đẹp, giống như ý nghĩ của
tôi khi lần đầu nhìn thấy cô.
Đột nhiên có cảm giác dị
thường, cảm giác thân này không phải là mình, còn từng bước chân di chuyển bên
dưới giống như có tiếng lục lạc tinh tang vô hình. Khi tiến đến gần cầm đài,
cuối cùng nhìn rõ người đàn ông tay chống cằm ngồi trên bảo tọa, đó chính là Tô
Hoành hai mươi ba năm sau. Nước Trần vượng thủy sùng bái màu đen, ông ta toàn
thân mặc huyền bào, tuổi tính ra đã ngoại tứ tuần, nhưng dung quang vẫn rất trẻ
trung, sắc diện có xanh xao bệnh tật nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghi của một quốc
vương, sau bao thăng trầm dâu bể khí chất càng trầm tĩnh lạnh lùng, khác xa so
với với chàng thiếu niên nằm rạp trên lưng ngựa lao vào khu rừng lá đỏ ngày
xưa.
Tôi có thể miêu tả chi
tiết diện mạo ông ta là bởi vì tôi đứng đúng góc độ, ánh mắt ông ta dừng trên
mặt tôi rất lâu, chưa bao giờ tôi thấy ánh mắt hàm ẩn phong phú như vậy, ưu sầu
tựa lá vàng thê lương, mông lung tựa ánh nguyệt thâm trầm, lấp lánh tựa muôn
tinh cầu chói