trẻ vừa đầy tháng xuất hiện ở
thư phòng của Tô Hoành, nói là Mộ Dung An đã chết, để lại cốt nhục này, mong
chàng nghĩ đến tình sư đệ năm xưa, đối xử tốt với đứa bé.
Đứa bé được bọc trong tã
khóc oe oe không ngớt, Tô Hoành ôm nó ngồi trong thư phòng thức trắng đêm, khi
rời khu rừng lá đỏ chàng không biết Mộ Dung An đã có thai.
Nhưng tôi luôn cảm thấy
Mộ Dung An chưa chết. Mặc dù ma đích thực không thể mang thai sinh con, nếu có
cũng dễ bị chết trong quá trình mang thai và sinh nở, nhưng Mộ Dung An mạnh mẽ
như vậy, nếu một hồn ma mạnh mẽ như vậy cuối cùng vẫn không thoát khỏi kiếp nạn
khó sinh mà chết, quả khiến người ta thất vọng. Tuy nhiên căn cứ quan trọng
nhất vẫn là theo dã sử lưu truyền, Mộ Dung An chết ở chiến trường Lịch Khâu
trong cuộc chiến giữa hai nước Trần, Khương...
Quân sư phụ nói Tô Hoành
là hung mệnh của Mộ Dung An, đến giờ tôi mới tin. Tính cách Mộ Dung An như vậy
có lẽ không dễ yêu, một khi đã yêu là yêu suốt đời suốt kiếp, còn Tô Hoành, con
người này rất bí hiểm, khó dò.
Tình cảm của chàng ta đối
với Mộ Dung An không có vẻ giả dối, nhưng cũng có thể sẵn lòng từ bỏ.
Tôi nghĩ người chàng ta
yêu nhất trước sau chỉ có Mộ Dung An, nhưng bất luận thế nào cô cũng không thể
địch nổi giang sơn xã tắc, không địch nổi vương vị dưới một người trên vạn
người. Nhưng dùng giang sơn vạn dặm vô cương đổi lấy cuộc sống vạn dặm cô đơn
có phải là điều chàng muốn?
Nghĩ lại, cảm thấy mình
thật ấu trĩ, có giang sơn vạn dặm nghĩa là có mọi mỹ nhân trong thiên hạ, tuy
có lẽ không được thứ mình muốn có nhất, nhưng lại có số lượng bù lại, làm gì
còn cô đơn.
Tôi chờ đợi Mộ Dung An
xuất hiện lần nữa, những sự việc xảy ra sau đó chỉ là chuyện vụn vặt không đáng
nói, hai sự việc tương đối lớn đó là, năm đầu tiên sau khi Trần vương băng hà,
Tô Hoành kế vị, năm sau hai nước Trần - Khương do tranh chấp biên giới nổ ra
cuộc chiến tranh lớn.
Trong cuộc chiến Khương -
Trần, Trần vương Tô Hoành đích thân xuất chinh. Tôi đã đọc cố sự đó trong sách
sử, trong đó nói, Trần quốc thượng võ, các đời Trần vương đều trưởng thành trên
lưng ngựa, Tô Hoành cũng thế, từ nhỏ theo cha chinh chiến biên cương trận mạc,
tác chiến vô cùng mau lẹ cơ mưu, thường đích thân đi tiên phong, dẫn một đội
khinh kỵ tinh nhuệ thâm nhập vào quân doanh đối phương thăm dò tình hình, hoặc
đánh chọc sườn, giúp quân chủ lực có cách tác chiến thích hợp.
Vốn nghĩ có lẽ khi thân
đã ở ngôi cao chàng sẽ không mạo hiểm tính mạng như vậy, nhưng qua trận Lịch
Khâu, có thể thấy con người này cho dù đã trở thành quốc vương cũng không thay
đổi phong cách tác chiến. Đêm trước khi xảy ra đại chiến, Tô Hoành vẫn mang hai
mươi khinh kỵ lẻn vào trận địa Khương quân, vung kiếm đánh thẳng vào trận địa
đối phương, sau đó lại vừa đánh vừa quay ra, đích thân cảm nhận thực lực địch
quân.
Phương thức thăm dò địch
tình này đối với chàng không là gì, thời thiếu niên thường làm như thế, nghe
nói mấy lần lọt vào hiểm cảnh đều dựa vào sự bình tĩnh mưu trí mà an toàn thoát
hiểm, thực là một kỳ tài.
Nhưng đêm đó, chàng mang
hai mươi khinh kỵ luồn sâu vào quân doanh địch, lúc quay ra bất ngờ vấp phải
mấy ngàn phục binh của đối phương mai phục trên đường. Khi thâm nhập vào quân
doanh địch, đội khinh kỵ mang theo đã bị hao tổn, hơn nữa chiến mã cũng bị
trúng tên, nếu không tìm ra diệu kế, rất khó hy vọng phá vây.
Sử sách không thấy ghi
chép những tình huống hiểm nguy trước có phục binh, sau có truy binh chàng từng
gặp khi còn là thế tử.
Trong rừng núi tối tăm,
vòng vây mỗi lúc càng hẹp dần, đuốc đột nhiên sáng trưng, trống trận vang lừng,
trống trận vốn là để cổ vũ sĩ khí, nhưng trong tình huống này lại có phần nực
cười.
Trên sườn núi, ngồi trên
lưng chiến mã đỏ au, mũi phun hơi phì phì, thống lĩnh tướng quân Khương quốc
đắc ý cười ha hả: “Không ngờ Trần vương nức tiếng mưu dũng hôm nay lại bỏ mạng
ở đây, xem ra cái gọi là mưu dũng cũng chỉ đến thế, là mưu dũng của kẻ phàm phu
mà thôi, các huynh đệ, các huynh đệ thấy có phải không?”.
Lời vừa dứt, thủ cấp đã
rơi bịch xuống đất lăn lông lốc. Một thanh kiếm dính máu cắm phập trên vách núi
gần đó, thủ cấp đẫm máu của Khương tướng quân lăn mấy vòng, nụ cười đắc ý vẫn
còn cứng đờ trên mặt.
Một tình cảnh thật khó
tưởng tượng, tôi nhìn mà đau thay cho ông ta, bất giác giơ tay sờ vào cổ mình,
may cái đầu vẫn yên vị trên cổ.
Nhưng nhát kiếm chém
phăng thủ cấp Khương tướng đó không phải là của Tô Hoành hay thuộc hạ của Tô
Hoành, trường kiếm của họ vẫn nắm trong tay, tôi tròn mắt quan sát cảnh tượng
trong Hoa Tư mộng trước mắt, muốn tìm ra manh mối, đồng thời trong đầu cũng lóe
lên ý nghĩ, liệu có phải một binh sĩ nào đó của phía Khương quân do ngưỡng mộ
tài năng Tô Hoành mà ra tay cứu giúp. Cũng không biết tại sao chợt nghĩ đến Mộ
Dung An.
Khi cái tên đó lóe lên
trong đầu như một tia chớp, trên không trung bỗng vang lên tiếng lục lạc tinh
tang. Tôi nhìn thấy đôi mắt mở to của Tô Hoành, vừa rồi bị Khương tướng làm
nhục như vậy vẫn không nổi sóng giờ đột nhiên thất sắc, nhì