giáo nàng, phải làm thế nào để có
được cô ấy”.
Cô quả thật sững ra một
lát, lát sau, cuối cùng hiểu ra chàng định nói gì, nụ cười hiện dần trong mắt:
“Thật thú vị!”.
Dưới ánh đèn, con bướm đỏ
trên trán lạnh lẽo yêu mị, ánh mắt cô dừng lại trên bàn tay thanh tú của chàng:
“Nếu chàng đánh bại cô ấy, đương nhiên sẽ có được cô ấy. Ngoài ra không còn
cách nào khác”.
Tôi thầm nghĩ, thôi rồi,
lại một cuộc đấu võ kén chồng. Nhưng cái gọi là đấu võ chẳng qua cũng chỉ là
chinh phục và bị chinh phục. Thực ra, tại sao nhất thiết phải lấy người chinh
phục mình, lấy người mình chinh phục cũng tốt chứ sao, như vậy nếu xảy ra bạo
lực gia đình mình cũng không đến nỗi rơi vào thế hạ phong.
Nhưng rõ ràng Mộ Dung An
không nghĩ thế, có lẽ chỉ là một cách thoái thác, cô vốn không muốn lấy ai,
chắc chắn những lời từ chối đó chính là nguyên nhân mấy người đàn ông không thể
có được như cô, như Trang Kế công tử, bởi không ai có thể thắng cô.
Đêm hôm đó Tô Hoành không
nói gì ra về, cũng không rút kiếm thử với cô vài chiêu. Nhìn bóng chàng rời đi,
Mộ Dung An thản nhiên giơ tay vuốt trán, môi lạnh lùng cười khẩy một tiếng, có
lẽ cô cho rằng Trần quốc Hoành công tử thực ra cũng chỉ thế mà thôi.
Mộ Dung An là người thế
nào, cả đông lục không ai tường tận, trước đây tôi chỉ biết qua những truyền
thuyết thiên hạ truyền tụng về cô, các đạo sĩ cho rằng may mà cô quá siêu phàm
khó bắt chước, nếu không đã có vô khối thiếu nữ sùng bái cô mà đi lệch đường.
Bây giờ nhìn thấy việc
làm của cô, cảm thấy mối lo của các đạo sĩ là thừa.
Quân sư phụ nói gặp Tô
Hoành là hung mệnh của Mộ Dung An nhưng xem đến đây cảm thấy tất cả đều trái
ngược.
Mộ Dung An thần thái ung
dung, người đắm đuối mê muội lại là Tô Hoành. Thì ra vốn tưởng hai người sẽ âm
thầm nảy sinh tình cảm do tình sư phụ, đệ tử sớm tối bên nhau, bây giờ xem ra
giả thiết đó đã bị lung lay.
Nửa năm sau Tô Hoành trở
thành đệ tử của Mộ Dung An. Một ân nhân của Mộ Dung An đưa Tô Hoành đến rừng lá
đỏ Phương Sơn bái sư, nói rõ muốn học kiếm thuật của Mộ Dung An.
Tôi không biết chuyện này
rốt cuộc là do Tô Hoành cố ý bày ra hay là duyên phận. Quân sư phụ lại không
nói, nhưng lần thứ ba gặp lại, nhìn thấy Tô Hoành xuất hiện trong rừng lá đỏ,
Mộ Dung An rõ ràng sững người, lát sau mỉm cười, “Lại là ngươi”.
Cô vốn là một hồn ma sinh
ra từ sát khí ngưng tụ trên chiến trường cổ, bao nhiêu năm nhân sự như phù vân
lướt qua trước mắt, rất ít người khiến cô nhớ được, nhưng cô lại nhớ được Tô
Hoành, không chỉ nhớ chàng, xem ra còn nhớ những lời chàng nói đêm đó.
Dưới vầng trăng tròn, Mộ
Dung An vẫn tư thái ung dung đứng dưới một cây phong khô héo, hứng thú nhìn đệ
tử mới nhập môn trước mặt: “Mặc dù có câu băng vốn từ nước mà thành nhưng lạnh
hơn nước, xanh vốn từ lam nhưng đậm hơn lam, đệ tử không nghĩ chỉ cần bái ta
làm sư là sẽ có ngày thắng được ta đấy chứ?”.
Thiếu niên áo chùng đen
đi lướt qua cô, đến chỗ sâu trong rừng phong, bóng đổ dài dưới trăng, giọng nói
thanh lạnh tản trong gió: “Sư phụ nghĩ nhiều rồi”. Kính cẩn tới mức có vẻ như
trước nay chàng ta chỉ coi cô là sư phụ, con người ngang nhiên hỏi cô làm thế
nào để có được cô nửa năm trước cơ hồ chưa từng tồn tại.
Trên Phương Sơn, sau khu
rừng lá đỏ kỳ dị đó có một thiên động, có sơn thủy bốn mùa xanh tươi, có cổ thụ
um tùm râm mát, một ngôi lầu trúc thấp thoáng dưới bóng cây, chính là biệt cư
của Mộ Dung An.
Từ khi bái sư, Tô Hoành
cư xử đất đúng đạo, ngôn hành nghiêm cẩn, đối với Mộ Dung An rất mực lễ độ,
ngoài ăn ngủ, hầu như chỉ chuyên tâm luyện kiếm pháp, như một đồ đệ tôn sư
trọng đạo, say mê kiếm thuật, tư chất thông minh lại chuyên cần nỗ lực.
Tôi nghi ngờ có lúc Mộ
Dung An như đang thăm dò Tô Hoành, có lẽ cô không biết thiếu niên đó nghĩ gì,
hoặc là thái độ một người tại sao trước sau lại khác xa như vậy. Trước đây tôi
có nghe Quân Vỹ kể một câu chuyện, cũng là sư phụ và đệ tử, kể rằng một buổi
tối, đệ tử luyện kiếm trở về nhìn thấy sư phụ nằm ngủ dưới bóng cây, đệ tử
không thể kìm lòng đã mạo phạm sư phụ, sau đó bắt đầu một mối tình nồng nàn dai
dẳng.
Nhưng rõ ràng Tô Hoành
kìm chế hơn nhiều so với đệ tử đó, có một thời gian Mộ Dung An ngày nào cũng
ngủ trưa ở trong khu rừng chàng luyện kiếm, còn đặc biệt cho đặt một chiếc
giường mây ở chỗ chàng thường ngồi nghỉ khi luyện tập mỏi mệt, chàng lại bỏ đi
chỗ khác như một người có giáo dưỡng, không hề có biểu hiện bất kính nào đối
với sư phụ.
Nhưng càng như thế Mộ
Dung An dường như càng hiếu kỳ. Lúc đầu khi Tô Hoành mới bái sư cô chỉ thỉnh
thoảng mới xuất hiện, đa phần là lúc Tô Hoành gặp khó khăn, thong thả đưa vài
câu chỉ giáo đại loại “Muốn chiêu thức nhanh hơn mắt của mình, thì không nên
nhìn bằng mắt”. Những câu người bình thường nghe không hiểu hoặc nghe rồi cũng
không biết nên làm theo thế nào.
Về sau lại hầu như ngày
nào cũng tập với Tô Hoành, chỉ dẫn kiếm pháp cẩn thận hơn trước nhiều, thỉnh
thoảng hứng lên lại cầm kiếm thử vài chiêu với chàng, nhưng cũng chỉ dừng ở mức
hướng dẫn đồ đệ vận dụng kiếm phá