p tốt hơn mà thôi, còn đọ sức chính thức chưa
bao giờ xảy ra.
Nhưng ngày hôm đó cơ hồ
hơi khác thường.
Đó là ngày đại tuyết
tháng mười một, tuyết phủ ngập núi, khu rừng luyện kiếm tuyết chồng chất, lạnh
đến nỗi hơi thở ra lập tức đóng băng, cây tùng lá kim bị tuyết đóng thành cột
băng, khắp rừng toàn những cột băng lạnh nhấp nhô trong tuyết.
Mặt trời trên đầu chỉ là
quầng trắng lờ mờ, hắt ra tia lạnh, kiếm trong tay hai người vun vút loang
loáng, hoàn toàn không có điểm dừng như mọi khi, đòn ra tay, đòn đánh trả đều
quyết liệt. Kiếm pháp giống hệt nhau, khinh thủ trọng công, không có chiêu thức
nào khác, một đòn ra chỉ là xem ai nhanh hơn ai, lá kim trên cây rơi xuống ào
ào như nước, họ đã hoàn tất ba lần đánh giáp lá cà.
Trong rừng chỉ thấy tiếng
tuyết rơi và tiếng kiếm va vào nhau chan chát trong tuyết lạnh cô đơn, phảng
phất màu thiền.
Sau một ánh kiếm lóe lên,
cột băng bên cạnh Mộ Dung An đổ rầm, người cô hơi lùi lại né sang phải một cách
bản năng, chỉ trong tích tắc, thân hình áo đen của Tô Hoành đã như một con rồng
đen vút qua, không nhìn rõ chàng ra chiêu thế nào, trường kiếm trong tay cô đã
bị chàng đánh bật, trước khi rời khỏi tay cô đã kịp vạch trên người chàng một
vệt máu dài với những hạt máu li ti, đầu kiếm dính máu, từ trên không cắm phập
xuống tuyết, để lại một vệt đỏ trên tuyết trắng chỗ lưỡi kiếm cắm vào, còn kiếm
của chàng bình ổn ép vào cổ cô.
Lại một cột băng nữa bị
phạt đổ, vụn tuyết bắn lên, hai người thở gấp, lưỡi kiếm của chàng vẫn không
thu lại, mắt đăm đăm nhìn cô: “Còn nhớ lúc đó đã nói gì không, sư phụ”.
Cô giơ tay đẩy lưỡi kiếm
trên cổ ra, nghiêng đầu: “Ta đã băn khoăn, thấy chàng say mê kiếm thuật như
vậy, ta đã tưởng những lời chàng nói ở thanh lâu mấy tháng trước là ta nhớ
nhầm”.
Chàng thu kiếm vào bao,
máu vẫn chảy nhưng chàng không bận tâm: “Nếu không dùng bí thuật ly hồn, chỉ
đơn thuần dùng kiếm thuật, hôm nay nàng đã không thể thắng ta, nếu nàng sử dụng
ly hồn thuật đối với ta, cả đời này ta cũng không thể thắng nàng, tình cảm của
ta chưa bao giờ thay đổi, tất cả chỉ phụ thuộc vào nàng”.
Chàng từng bước tới gần
cô, tuyết lạo xạo dưới chân, nhưng không át nổi tiếng chàng: “Nàng muốn dùng ly
hồn thuật đối với ta sao?”.
Cô không trả lời, lại gật
đầu tán đồng nửa câu trước của chàng: “Chàng nói đúng, nếu có ngày kiếm vẫn còn
mà ta lại thua, đó là bởi vì ta muốn thua”.
Cô hơi ngước mắt, đôi mắt
đen láy lóng lánh ánh cười, chân bước tới, từng bước thu hẹp khoảng cách với
chàng, hơi kiễng chân, môi cơ hồ dán vào tai chàng: “Hôm nay, ta thua rồi”.
Chàng mãi không có phản
ứng, còn cô đã thản nhiên lùi ra, giơ tay che ánh nắng ngước nhìn trời, nói như
than: “Chưa ăn gì đã giao chiến, bụng hơi đói”.
Nói xong nhặt thanh kiếm
lên. Nhưng vừa quay người chưa kịp bước đã bị người phía sau nắm lấy tay. Tôi
bật ra hơi thở nãy giờ vẫn vít trong cổ họng từ lúc họ bắt đầu giao thủ, xem ra
qua một lúc lâu như thế Tô Hoành cuối cùng mới hiểu ý câu nói vừa rồi của cô.
Cô quay người tươi cười nhìn chàng: “Ôi, chàng làm đau ta rồi”. Nhưng chàng vẫn
không buông tay, tay kia giơ lên thận trọng vuốt ve con bướm đỏ xinh xắn trên
trán cô như vuốt ve một thánh vật, đầu hơi cúi, đôi môi nhạt màu áp lên cánh
bướm.
Cô khẽ cười một tiếng:
“Gan của chàng chỉ có vậy thôi?”. Không đợi chàng phản ứng, cô đã kiễng chân ôm
cổ chàng, môi ép vào môi chàng. Sau phút sững sờ, chàng quàng tay ôm cô, ép vào
thân cây tùng phía sau lưng, mặt vẫn ngơ ngẩn, đôi mắt thâm trầm như nước dịu
dàng nhìn cô: “Nàng cũng thích ta, đúng không?”.
Lại một năm mùa xuân hoa
nở, mùa hạ lá xanh, từ khi Tô Hoành lên núi bái sư, rừng cây trên núi đã hai
lần thay lá, tình cảm nảy sinh giữa sư phụ và đệ tử nhìn từ góc độ lễ giáo là
trái nhân luân, đạo đức xã hội khó dung.
Nhưng đây là thế giới của
Mộ Dung An, cách biệt nhân thế, tuyệt đối không có ai chỉ trích họ, người duy
nhất cảm thấy không thỏa chỉ có Quân sư phụ, nhưng Quân sư phụ lúc này quả thực
không có quyền phát ngôn.
Thời gian hơn một năm hai
người sớm tối bên nhau, giống như hầu hết những đôi vợ chồng bình thường trên
đời, đêm trừ tịch năm đó, Mộ Dung An treo trên cửa bức hoành phi bốn chữ “nhất
thế trường an”(6).
Nhất thế trường an, đơn
đơn giản giản bốn chữ, một dấu hiệu tốt lành, nhưng sự đời đâu đơn giản như
vậy, Tô Hoành là công tử Trần quốc. Không biết ai đó nói, tòa lâu đài xây thì
lâu như vậy, trải qua bao nỗ lực như vậy, phá hủy nó lại chỉ cần thời gian một
cái chớp mắt, câu nói quả chí lý.
Mùa xuân năm Trần Văn hầu
thứ hai mươi ba, Trần quốc công tử Tô Hoành tổ chức đại hôn lễ, cưới Mộ Chỉ,
trưởng nữ của Mộ Hành tướng quân làm vợ, Mộ Dung An rời khu rừng lá đỏ đi đâu
không ai biết.
Sự việc thực ra rất đơn
giản, chẳng qua Văn hầu vương dồn ép, giữa vương vị và Mộ Dung An, Tô Hoành chỉ
có thể chọn một, cuối cùng Tô Hoành lựa chọn vương vị.
Tháng chín, Trần hầu
vương báo với thiên tử lập công tử Diễn (Tô Hoành) làm thế tử, gia phong Mộ Chỉ
làm thế tử phi. Một đêm, Quân sư phụ ôm một đứa
