ó câu hỏi, không có trách cứ, cũng không có lời nói dư thừa nào, cứ lặng lẽ như thế đưa nàng về nhà.
“Ngài…”. Cuối cùng nàng không kìm nổi cất tiếng hỏi, “Sao ngài lại biết ta và công chúa ở đó? Sao lại biết… thân phận của ta?”.
“Ta nhìn thấy đám vệ của quý phủ”.
Hóa ra là như thế. Tương truyền Kỳ Úc hầu không chỉ tao nhã phong
lưu, võ công cũng cực cao, chẳng trách những đám vệ đó rõ ràng đã nấp
trong góc khuất, nhưng vẫn bị chàng nhận ra.
“Ta… ta cải trang thành thế này, cùng công chúa đi chơi phố, rất…
thất lễ phải không?”. Nàng lo lắng nhìn chàng, sợ rằng chàng sẽ coi nàng là một nữ tử dễ dãi, nhưng Cơ Anh vẫn mỉm cười như trước, trong giọng
nói xen lẫn sự dịu dàng thật khẽ: “Không đâu, tiểu thư mặc nam trang rất đẹp”.
Chàng đang khen nàng đẹp ư? Khương Trầm Ngư cắn môi, trái tim dường như đã sắp nhảy lên tận cổ họng rồi.
“Càng huống hồ”, Cơ Anh lại nói, “quán rượu lầu trà vốn là nơi người
ta tiêu khiển vui chơi, nam tử có thể đến, nữ tử có gì mà không đến được chứ”.
Khương Trầm Ngư nghe thấy càng vui mừng, Cơ Anh quả nhiên là một nam
tử phi phàm, không chỉ không có cái nhìn thiển cận, khắt khe, mà còn
biết hóa giải sự khó xử của người khác, ở bên chàng giống như tắm trong
gió xuân, chẳng trách lại có một tỉ tỉ như thế( 17).
Còn định nói mấy câu nữa, nhưng chớp mắt đã tới tướng phủ, Cơ Anh
dừng lại cách cổng khoảng mười thước, chắp tay nói: “Thứ cho Anh chỉ có
thể tiễn đến đây”.
“Đa tạ… công tử”. Vốn định gọi chàng là hầu gia, nhưng lời đến bên
miệng, cuối cùng lại biến thành công tử. Bởi vì, chàng đối với nàng xưa
nay chưa bao giờ liên quan đến tước vị thân phận…
Khương Trầm Ngư cắn môi, cố gắng hết sức không để lộ vẻ mặt lưu luyến quá mức, rảo bước vào trong cổng phủ. Nhưng sau khi qua cổng, vẫn không kìm được quay đầu lại nhìn thấy Cơ Anh đứng nguyên chỗ cũ, ánh mắt
không dõi theo nàng mà nhìn mặt đất phía trước chàng, thần sắc chăm chú
như đang suy ngẫm điều gì.
Chàng đang nghĩ gì thế?
Tại sao con người đó khi không có ai ở bên nhìn chàng, chàng lại không bao giờ cười?
Tại sao rõ ràng chàng đối với nàng lễ nghi có thừa, nhưng trước sau vẫn đem lại cho nàng một cảm giác vô cùng xa cách?
Công tử… Khương Trầm Ngư nhìn bóng người cao lớn như ngọc tạc dưới
ánh tà dương đó, lòng thoáng nghĩ, rốt cuộc chàng có biết không, hoặc
là, rốt cuộc chàng có bằng lòng để nàng trở thành… thê tử của chàng
không?
Ghi chú: (1) Theo phong tục của người Trung Quốc, con trai mười
ba tuổi làm lễ đội mũ, con gái mười lăm tuổi làm lễ cài trâm (cập kê),
đánh dấu là người trưởng thành, đến tuổi dựng vợ gả chồng (ND).
(2) “Trầm Ngư, Lạc Nhạn, Bế Hoa, Tu Nguyệt” là những từ thường
dùng để miêu tả dung mạo của người con gái, ý chỉ dung mạo xinh đẹp
khiến cá phải lặn, chim phải sa, hoa phải cụp cánh, trăng phải thẹn.
Trong văn hóa Trung Quốc, từ “trầm ngư” thường được chỉ người đẹp Tây
Thi thời Chiến Quốc.
(3) Nhã đức khiêm cung, tiến lui hợp lẽ: Các đức tính cần có của
một tiểu thư khuê các là Nhã (tao nhã), Đức (đức hạnh), Khiêm (khiêm
nhường), Cung (cung kính), tiến lui hợp lẽ là hành xử mọi việc đều phải
theo lẽ, căn cứ vào hoàn cảnh sao cho thỏa đáng (ND).
(4) Thế tập là chế độ truyền thừa tước vị, quan chức thời cổ đại, cũng có nghĩa là quan tước, quyền lực đời đời không thay đổi.
(5) Nghệ tinh lục học, tài đủ chín nghề (nghệ tinh lục học, tài bị cửu năng): Chỉ một người có tài năng lớn, đa tài đa nghệ.
(6) Tạ Quang Phát dịch: “Trông kìa trên khuỷu sông Kỳ, Bờ tre mới mọc xanh rì thướt tha. Có người quân tử tài ba, Như lo cắt dũa để mà
lập thân. Dồi mài dốc chí siêng cần”. Thơ “Kỳ Úc” được coi là hình dung
tiêu biểu về người quân tử trau dồi tài đức trong quan niệm của Nho
giáo.
(7) “Tăng Nhất A Hàm Kinh” là kinh điển cơ sở của Phật giáo (ND).
(8) Linh thú Tư Thần tức gà trống gáy báo sáng (ND).
(9) “Nội tắc” là một bộ phận của “Lễ ký”, nội dung chủ yếu là những lễ nghi, tôn thứ trong nhà (ND).
(10) Trung lang tướng: Tên chức quan thời cổ, thống lĩnh thị vệ của hoàng đế.
(11) “Trường Tương Thủ” nghĩa là “mãi bên nhau”, “Vật Tương Vong” nghĩa là “chớ quên nhau”.
(12) Canh thiếp: Thiếp viết tên tuổi và quê quán của nam, nữ khi đính hôn.
(13) Bát tự: Tám chữ can chi chỉ về năm, tháng, ngày, giờ sinh đẻ của một người, nhà thuật số thường lấy tám chữ ấy mà suy đoán họa phúc
cát hung của đời người.
(14) Từ gốc là “Đồ đằng” – totem, vật tổ, chúng tôi dịch thoát
cho hợp với văn cảnh, vì hình Bạch Trạch không đại diện cho một thị tộc, mà đại diện cho một quyền lực (ND).
(15) Vung rìu đắm thuyền (Phá phủ trầm chu): ý chỉ không chừa lại đường lui, quyết đánh thắng mới thôi (ND).
(16) Cùng kéo xe hươu (cộng vãn lộc xa): ý chỉ vợ chồng đồng lòng, an bần lạc dạo (ND).
(17) Tỉ tỉ ở đây chỉ Cơ Hốt – phi tử được mệnh danh là tài hoa xuất chúng.
Sau khi Khương Trầm Ngư về phủ, vì trước đó đã bẩm báo với Khương phu nhân, nên hữu tướng Khương Trọng về nhà cũng chỉ ca cẩm vài câu chứ
không trách mắng nhiều.
Nhưng Chiêu Loan công chúa lại xui xẻo hơn nhiều, bị dẫn đến ngự thư
phò