Lời này vừa dứt, tất cả mọi người đều sửng sốt.
Ban đầu là mẹ chồng tôi:
“Ngân Tử… cô… cô chẳng phải là một cô nương sao? Là muội muội của Miêu Miêu.”
Ngân Tử cười nói:
“Đó là muội muội song sinh của tôi, tên Kim Tử, thường thích mượn tên của tôi ra ngoài gây chuyện, mong bà tha thứ.”
“Nhưng rõ ràng nàng ta từng nói Hoa gia chỉ có hai người là nàng ta với Miêu Miêu.” Đại tẩu mau mồm mau miệng, hỏi tiếp.
Ngân Tử tùy cơ ứng biến, trả lời mà mặt không biến sắc:
“Hồi nhỏ tôi được đưa tới một nhà họ hàng không có con cái, nên tôi theo họ
Mạc, không được tính là người của Hoa gia, chuyện này Miêu Miêu cũng
biết.”
Tôi… tôi có biết gì đâu, nhưng lúc này không biết thì cũng đành giả bộ là biết thôi. Diệp lão thái lại lên tiếng:
“Đến thân thế lai lịch của cậu chúng ta còn không biết, vậy thì làm thế nào mà gả con gái cho cậu được.”
“Gả đi, gả đi, con muốn lấy chàng!” Tiểu Trà reo lên và lao tới cạnh Ngân
Tử: “Chàng cưới thiếp thật hả? Thật không? Không được hối hận đâu nhé!”
“Thật!” Giọng của Ngân Tử chả mấy khi dịu dàng như thế, hắn ta chu đáo vuốt má
Tiểu Trà, nói bằng giọng đau lòng: “Sưng hết lên rồi, lát nữa ta sẽ kiếm ít Thiên Sơn Liên Cao bôi cho nàng, mai là hết sưng.”
“Thiếp… thiếp không chịu trả lại đâu nhé.” Tiểu Trà không dám tin.
“Quyết không trả lại.” Ngân Tử cười cười gật đầu.
Hai người vô cùng thân mật, kẻ ngốc cũng nhận ra họ có mối quan hệ ám muội. Diệp lão gia bỗng dưng nổi giận, thế là hỏi thêm bao nhiêu chuyện.
Tiểu Trà lập tức bất chấp tất cả, nói rằng mình với Ngân Tử tâm đầu ý hợp,
không phải hắn thì quyết không cưới ai, hơn nữa ván đã đóng thuyền,
không thể quay đầu lại được nữa. Câu này khiến Diệp lão thái suýt thì
ngất đi lần nữa.
Diệp lão gia phẫn nộ nói:
“Nếu ngươi cưới hắn thì ta không cho ngươi một đồng của hồi môn nào hết!”
Tiểu Trà đưa mắt nhìn Ngân Tử, Ngân Tử gật đầu nói:
“Tôi đối với lệnh nữ là thật lòng, không cần của hồi môn, hơn nữa sẽ đưa
sính lễ tới phủ, bát kiệu tới đón nàng, chỉ mong nhị lão đồng ý.”
Đã nói tới nước này, tôi với Hướng Thanh đứng yên như hai pho tượng ngơ
ngác nhìn họ, mọi việc dường như chẳng liên quan gì tới chúng tôi cả.
Diệp lão gia cuối cùng cũng bất lực cúi đầu, hỏi kỹ càng bối cảnh gia
thế của Ngân Tử, Ngân Tử đã chuẩn bị từ trước, đáp trôi chảy một lượt,
phun châu nhả ngọc, thậm chí còn thể hiện tuyệt kỹ do đích thân thần y
Mạc Lâm truyền thụ, bắt mạch khám bệnh cho Diệp lão gia và Diệp lão thái ngay tại chỗ, kê ra hai phương thuốc cực tốt, khiến hai người họ vui
lắm, lập tức khẳng định rằng hắn là một chính nhân quân tử, hiểu chuyện
ngoan ngoãn, biết hành y cứu thế.
Haiz, tôi thở dài… Con người thật dễ bị lừa, chỉ có trực giác của yêu quái là tương đối chuẩn.
Cuối cùng, Diệp gia hoan hỉ đưa Tiểu Trà về chuẩn bị làm tân nương tử, Tiểu
Trà kéo tay Ngân Tử, không nỡ rời xa, dặn hắn cho dù thế nào cũng phải
tới cưới nàng ta, cứ như chỉ sợ hắn quay người đi là quên mất chuyện
này. Ngân Tử thấy xung quanh không có người, lập tức để lộ ra bản tính,
mắng Tiểu Trà tối tăm mặt mũi:
“Sau này cưới ta rồi thì phải nghe lời ta, ta nói đi đằng đông thì cấm đi đằng tây, biết chưa?”
“Vâng!” Tiểu Trà đáp rất nhanh nhẹn.
Ngân Tử nghĩ ngợi rồi lại nói:
“Đại quyền tài chính trong nhà do ta quản, của ta là của ta, của nàng cũng là của ta, biết chưa?”
“Vâng.” Tiểu Trà còn đang ngất ngây nên điều kiện gì không bình đẳng cũng chấp nhận.
Ngân Tử nhân cơ hội đó lại ra điều kiện tiếp:
“Việc nhà nàng làm, ta là đại gia nên chỉ cần hưởng thụ, biết chưa?”
“Vâng.” Tiểu Trà đã chẳng còn đầu óc gì nữa rồi.
Ngân Tử đảo mắt, nói tiếp:
“Sau này không cho nàng ăn cơm, một ngày phải làm việc mười hai canh giờ, biết chưa?”
“Vâng.” Một lúc lâu sau Tiểu Trà mới phát hiện ra, lắc đầu nguầy nguậy, “Cái này không được, không được.”
“Nói đùa thôi, quay về nhớ ngoan ngoãn chờ đợi sính lễ của ta, không được
gây chuyện.” Ngân Tử móc một hộp dược cao trong ngực ra đưa cho nàng.
“Nhớ bôi cái này, mặt nàng sưng lên trông xấu quá.”
“Vâng.” Tiểu Trà cầm hộp thuốc, vừa đi vừa quay lại nhìn hắn.
Tôi thấy nàng ta đã đi xa thì lại gần Ngân Tử, hỏi hắn:
“Ta tưởng ngươi rất ghét nàng ta chứ, sao lại cưới một phàm nhân?”
Ngân Tử thở dài:
“Việc đã tới nước này, nếu không cưới nàng ta thì chẳng nhẽ giương mắt lên
nhìn nàng ta cả đời không lấy chồng sao? Dù gì ta cũng là một nam nhân,
ta sẽ chịu trách nhiệm.”
“Thì ra là thế.”
“Hơn nữa…” Ngân Tử bỗng dưng lại nói, “Ánh mắt nàng ta nhìn ta… ánh mắt si mê ấy… làm ta nhớ tới người đó…”
“Ai?” Tôi vội vàng hỏi, nhưng mặc cho tôi truy hỏi thế nào, Ngân Tử cũng không chịu nói tiếp.
Hủy hôn xong lập tức có hôn sự khác. Tôi với Hướng Thanh, Ngân Tử ngày nào
cũng chí chóe thảo luận vấn đề này, áo cưới mua ở đâu thì hợp lí, kiệu
hoa tự làm hay đi thuê, bà mối thì tìm ai? Sính lễ bao nhiêu tiền để thể hiện sự rộng lượng? Giờ rước dâu nên tìm ai giả bộ là họ hàng của tôi
với Ngân Tử?
Vấn đề quan trọng nhất là nhà gái quá xa, không thể
nào bắt Hướng Thanh phải tới Lạc Anh Sơn cách mấy trăm dặm đón dâu đư