Họa Mi

Họa Mi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323800

Bình chọn: 8.5.00/10/380 lượt.

m tối đen, chỉ

thấy mảnh trăng non cong cong, khi đó mới phát giác, chính mình không

biết ngồi ở chỗ này bao lâu rồi.

“Các ngươi mau chóng dọn dẹp đi, ta bây giờ phải đi về.” Họa Mi nói,

đi ra phòng nhỏ vào đại sảnh của quán ăn, phát hiện trong đại sảnh trống rỗng, khách nhân đều đã rời đi, thậm chí ngay cả cái bàn đều vệ sinh

thỏa đáng.

Không biết vì duyên cớ gì, Oanh Nhi đêm nay lại không tới đón nàng.

Đại trù cùng bọn tiểu nhị đều làm việc cả ngày, nàng không muốn để

cho bọn họ hộ tống, mệt mỏi bọn họ đi một đoạn đường. Trong lòng nàng

biết, Hạ Hầu Dần khẳng định phái người ở tại bên ngoài đi theo sau nàng

cho đến khi nàng bình an về nhà.

Trăng lưỡi liềm cong cong treo nơi chân trời, tỏa ra ánh sáng bàng bạc ôn nhu.

Họa Mi đi qua mấy con đường, vào cửa nhà nhìn thấy ánh sáng ngọn nến

sớm đốt bên trong. Nàng đẩy cửa ra, vừa bước vào phòng đã bị cảnh tượng

trước mắt làm cho kinh hãi không thể nhúc nhích.

Oanh Nhi nhỏ nhắn, miệng bị nhét vải bố, giống như cái bánh chưng bị

trói lại ở góc tường, nước mắt lưng tròng, trong mắt đầy kinh hoảng cùng lo lắng.

Họa Mi thở hốc kinh ngạc, còn chưa kịp mở miệng thì chợt nghe thấy tiếng cảnh cáo bên tai.

“Đừng kêu, bằng không tiểu nha của ngươi sẽ lập tức không còn mệnh.”

Người nọ đứng ở góc, trên mặt che cái khăn đen chỉ lộ ra một đôi mắt hí. “Không cho phép lên tiếng, đem cửa đóng lại.”

Nàng cứng ngắc nghe theo.

Tầm mắt đối phương từ trên xuống dưới đánh giá nàng, miệng chậc chậc

thành tiếng. Ánh mắt dâm tà nhìn nàng khiến nàng không tự chủ được run

rẩy lên.

“Lại đây.” Hắn ra lệnh, hưởng thụ sự bất an của nàng, đối với thủ đoạn khi dễ nữ tử đã sớm tập thành thói quen.

Họa Mi cố nén sợ hãi, bước một bước tiến qua.

Bỗng dưng, người nọ vươn tay, thô lỗ đem nàng kéo qua. Một thanh âm

kinh tởm, giọng cười đầy bất hảo ở bên tai nàng nhẹ giọng nói:

“Hạ Hầu phu nhân, đã lâu không gặp.”

Oanh Nhi bị ném trong góc tường, tuy miệng bị nhét đầy vải vẫn cố sức phát ra âm thanh.

Trơ mắt nhìn phu nhân bị bắt đi, nàng sợ hãi, lo lắng trên mặt đất

qua lăn lại. Nàng dùng sức di chuyển thân mình, phịch một tiếng ngã

xuống đất, bất chấp đau đớn, tựa như con sâu lông ra sức choài người ra

cửa.

Mất một phen công phu thật vất vả, Oanh Nhi toàn thân đầy mồ hôi, rốt cục đi ra được trước cửa.

Nàng lợi dụng cánh cửa làm rớt mảnh vải nhét trong miệng, tiếp đó lên tiếng thét to.

“Cứu người a! Cứu mạng a! Người đâu tới nhanh một chút!” Nàng vừa

khóc vừa dùng hết khí lực khàn giọng kêu to, chỉ hy vọng hàng xóm có thể nghe thấy.

Chính là, nàng vừa mới hô hai câu, chợt nghe phịch một tiếng, cổng

chính bị người đẩy mạnh ra, ba nam nhân mặc hắc y nghe tiếng xông vào..

A, hàng xóm tới thật nhanh!

Nhưng là. . . . . . Nhưng là. . . . . . Lạ quá, nàng giống như chưa từng gặp qua bọn họ!

Mặc kệ, xa lạ thì xa lạ, nhìn lên thấy có người, gánh nặng trong lòng Oanh Nhi liền nhẹ hẳn đi, nước mắt rơi tí tách, không chịu ngừng rơi.

“Van cầu các ngươi, phu nhân nhà ta, phu nhân nhà ta. . . . . . Nàng,

nàng bị. . . . . .”

Hắc y nhân ngồi xổm xuống rút đao ra cắt đứt dây thừng.

“Làm ơn, phu nhân nàng. . . . . .”

“Phu nhân làm sao vậy?” Hắc y nhân khẩu khí so với nàng còn muốn lo lắng hơn.

“Ô ô ô, phu nhân nàng. . . . . . Phu nhân nàng bị kẻ xấu bắt đi rồi.” Oanh Nhi khóc thút thít. “Ta tận mắt thấy tên xấu xa đó tóm lấy phu

nhân đi ra từ cổng sau.”

Ba hắc y nhân tất cả đều thay đổi sắc mặt, lặng lẽ trao đổi ánh mắt, cho dù không nói cũng đều biết tự nên làm cái gì.

Một người trong đó ở lại, truy hỏi tiểu nha hoàn bị dọa hoảng sợ.

Một người khác chạy về Phong gia trong thời gian ngắn nhất hướng Hạ Hầu Dần báo cáo.

Người còn lại chạy ra cửa sau, một mạch lần theo dấu vết truy tìm, dò theo dấu vết mới nhất trên tảng đá bên đường, theo dấu vết bánh xe rõ

ràng nhất đuổi theo tới cửa Đông.

Tin tức truyền đến Phong gia, Hạ Hầu Dần chưa đi vào giấc ngủ vội

vàng chạy ra. Vừa nghe xong thuộc hạ báo cáo Họa Mi bị kẻ gian không rõ

là ai bắt đi, sắc mặt hắn liền trắng bệch, sợ tới mức tất cả can đảm đều vỡ nát.

“Phóng ra tin tức, để cho tất cả mọi người đi ngoài truy tra!”

Hắn cố nén sợ hãi, ngăn không cho lo lắng đục khoét, lớn tiếng chất vấn: “Có ai nhìn thấy nàng bị bắt đi như thế nào không ?”

Người vừa từ chỗ Họa Mi gấp rút chạy về vội vàng tiến lên, kể ra manh mối quý giá thật vất vả mới hỏi ra.

” Nha hoàn của Phu nhân nói người nọ lấy nàng uy hiếp phu nhân, lại

dùng đao cường áp phu nhân đi ra theo cổng sau. Khi hai người rời đi,

nàng nghe thấy được có tiếng xe ngựa.”

“Theo đường nào?”

“Đã có người đuổi theo.”

Hạ Hầu Dần nắm chặt tay, ngay cả lúc trước bị áp tải nhập lao ngục,

lúc cùng Cổ Hân trong lúc đó khó phân thắng bại, hắn cũng chưag từng

hoảng loạn đến mức này.

Họa Mi là trái tim của hắn, tính mạng của hắn. Hắn không thể chịu được việc nàng bị bất cứ thương tổn gì.

” Nha hoàn kia còn nói gì không?”

“Nàng nói, người kia che mặt thấy không rõ bộ dạng, còn xưng phu nhân là Hạ Hầu phu nhân.”

Hắn trong lòng phát lạnh.

Như vậy là người bắt Họa Mi t


XtGem Forum catalog