trai nên tuy rằng cậu là nữ nhưng họ vẫn đối xử với cậu như con trai, đến nỗi cậu tự nhận thấy mình là con trai.”
“Tôi là nam, từ khi sinh ra đã là nam rồi.” Tôi lại nhấn mạnh.
“Có lẽ cậu từng phẫu thuật chuyển giới, biến mình từ con gái thành con trai.”
“Này, rốt cuộc cô có nghe tôi nói hay không vậy? Tôi – là – nam!”
“Không sao, hay là cậu có bệnh khó nói.”
“Tôi chẳng có bệnh gì khó nói, tôi là nam!”
Giọng tôi càng lúc càng lớn.
“Cậu không phải bị tôi vạch trần bí mật tới mức thẹn quá hóa giận đấy chứ?”
“Chị hai, tha cho em đi. Em là con trai thật mà.”
“Cậu thấy chưa, cậu lại quên gọi mình phải tôi là Diệp Mai Quế rồi, nhất định là chột dạ.”
“Tôi không chột dạ, tôi là con trai. Có cần tôi chứng minh không?”
“Cậu chứng minh thế nào?”
“Cô xem xem…” Tôi chỉ vào cuống họng: “Tôi có yết hầu này.”
“Nó có thể do giải phẫu.”
“Này! Chẳng lẽ tôi phải cởi quần ra?”
“Vậy không cần.” Diệp Mai Quế lại săm soi tôi một hồi rồi mới nói: “Cậu là con trai thật hả? Cậu không lừa tôi đấy chứ?”
“Tôi không lừa cô, tôi là con trai.”
“Được. Tôi lại hỏi cậu một câu là biết ngay cậu có nói dối hay không.”
“Cô hỏi đi.”
“Sao phải khổ vậy? Thừa nhận mình là con gái thì đã sao”
“Đừng có nhiều lời nữa, hỏi mau.”
“Nói thật, nếu cậu là con gái thì thật tốt, vậy bọn mình có thể làm chị em tốt của nhau.”
“Rốt cuộc cô có định hỏi hay không?”
Diệp Mai Quế nghiêng nghiêng đầu, suy nghĩ một chút: “Được rồi. Tôi hỏi cậu, tôi có đẹp không?”
Tôi bị câu hỏi bất lình thình này làm cho giật mình, vô thức đứng dậy.
Tôi nhìn Diệp Mai Quế ngồi trên ghế sô pha, vẻ mặt cô rất bình thường, không như đang nói đùa.
Cô mặc một bộ quần áo bình thường ở nhà, rộng rãi thoải mái, có màu đỏ sậm.
Cô không đeo kính, mái tóc có thể coi là dài, hẳn vừa sấy tóc nên ngọn tóc vẫn còn hơi xoăn.
Như tôi đã nói, ánh mắt cô như một cái giếng sâu khô cạn, nhìn xuống giếng chỉ khiến người ta hoa mắt.
Nhưng nếu không nhìn vào trong giếng, chỉ xem qua bên ngoài, vậy cái giếng này quả thật rất đẹp.
Ngoài ra, lông my cô như được một nét bút lông chấm mực của nhà thư pháp, khi đặt bút ở khoảng giữa trán hơi ngừng lại một chút, sau đó lưu nét bút lưu loát, bút pháp cứng cáp hữu lực, màu sắc đậm nhạt đồng đều, nơi thu bút cũng mượt mà dị thường.
Tiếc là hai hàng mi hơi gần nhau, chứng tỏ tính cách tương đối u buồn, hay tự phiền muộn.
“Cô cũng có thể coi là đẹp.” Tôi do dự một chút rồi trả lời.
“Vấn đề đơn giản như vậy cũng trả lời không dứt khoát, cậu còn nói mình không lừa người được sao?”
“Được. Cô rất đẹp, vậy được chưa?”
“Không được, vậy không tính. Tôi phải hỏi lại câu khác.”
“Hỏi lại cũng được, nhưng không được hỏi chuyện gì kỳ quái đâu đấy.”
“Tôi chỉ hỏi những chuyện đơn giản thôi.”
Sau khi nói xong, cô đứng dậy, tay phải gẩy mái tóc sang bên.
“Tôi có gợi cảm không?”
“Này!”
“Cậu chỉ cần trả lời thôi.”
“Cô mặc quần áo quá rộng, tôi rất khó đoán.”
“Ý cậu là muốn tôi cởi quần áo?”
“Không phải. Cởi quần cởi áo sẽ không gọi là gợi cảm mà là ánh trăng bạc lay động dưới màn đêm.”
(ngân sắc đích nguyệt quang tại dạ sắc hạ đãng)
“Nghĩa là gì.”
“Gọi tắt là ngân đãng (dâm đãng).”
“Cậu vẫn thích lừa người nhỉ, không chịu nói thật.”
“Được, tôi nói thật. Cô rất gợi cảm, mà loại gợi cảm này không liên quan tới quần áo mà cô mặc.”
“Thật chứ?”
“Thật. Cô thật sự gợi cảm.”
“Điểm gợi cảm nhất của tôi là ở đâu?”
“Để tôi xem đã.”
“Nói mau, ở đâu?”
“Cái này quá khó chọn.”
“Vì sao?”
“Cũng như trên trời có vài trăm vì sao tỏa sáng, cô chỉ nhìn một cái, có thể nhận ra ngôi sao nào sáng nhất không?”
“Ý cậu là tôi có nhiều điểm gợi cảm lắm nên cậu không thể chỉ ra điểm gợi cảm nhất?”
"Đúng vậy."
“Được, tôi tin cậu. Cậu là con trai.” Diệp Mai Quế ngồi xuống.
“Cám ơn cô.” Tôi như trút được gánh nặng, cũng ngồi xuống.
“Vì sao cô lại hỏi tôi cô có xinh đẹp không với” tôi muốn nói song lại thôi.
“Với có gợi cảm hay không, mà biết tôi có lừa gạt hay không, cậu định hỏi vậy đúng không?”
Diệp Mai Quế giúp tôi nói nốt câu hỏi.
“Đúng vậy. Vì sao vậy?”
“Bởi vì những chuyện này tuy rằng rất đơn giản song cũng rất khó để trả lời thành thật.”
“Khó lắm sao?”
“Đương nhiên. Nếu cậu không nói thật thì sẽ là ‘cô là cô gái đẹp nhất mà tôi từng gặp’ với lại ‘cô rất gợi cảm, gợi cảm tới mức khiến tôi không biết phải làm thế nào, thật xấu hổ, không thể kiềm chế nổi’ vân vân.”
Cô gật gật đầu, ra vẻ rất chắc chắn.
“Hả? Vậy sao?”
“Đương nhiên là như vậy. Nhưng cậu lại chỉ trả lời: ‘cô rất đẹp’ với ‘cô rất gợi cảm’, có thể thấy những gì cậu nói là thật. Hơn nữa cậu cũng là người ngây thơ và thành thật.”
“Có mà cô ngây thơ ấy, còn không biết là tôi chỉ khách sáo thôi.” Tôi nhỏ giọng lầu bầu.
“Cậu nói gì thế?”
“Không có gì.” Tôi nhanh chóng đáp lại bằng một khuôn mặt cười: “Chỉ là cảm thấy cô thật lợi hại, ngay cả sự ngây thơ và thành thật của tôi cũng bị cô nhìn ra, thật không đơn giản.”
Sau đó chúng tôi lại im lặng, Tiểu Bì cũng ở trên chiếc ghế sô pha bên tay phải Diệp Mai Quế, im lặng nằm đó.
Tựa như cuộc trò chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra, tôi với Di