Polly po-cket
Hoa Hồng Đêm

Hoa Hồng Đêm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324870

Bình chọn: 8.5.00/10/487 lượt.

chất công việc nên trước khi tiến vào trạm xe điện ngầm, tôi còn cẩn thận quan sát công trình chống ngập một chút.

Trạm xe điện ngầm bình thường nếu không ngăn nước tràn vào, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.

Bình thường, hệ thống chống ngập của trạm xe điện ngầm chủ yếu bao gồm hai loại: ngăn nước tràn vào và hệ thống bơm nước khi vạn nhất nước tràn vào.

Cửa ra của trạm xe điện ngầm khá cao, đó là công trình ngăn nước tràn vào.

Ở nơi khác còn kết hợp với hàng rào hoặc cửa sắt ngăn nước để bảo vệ trạm xe điện ngầm, khi cần thiết sẽ lập tức đóng cửa.

Ngày 8 tháng 5 năm 1992, khi Hồng Kông xảy ra mưa to, cũng nhờ những công trình này phát huy hiệu quả chống ngập.

Tôi ngồi ở cửa vào cầu thang xuống trạm xe điện ngầm, sau đó quay người lấy ngón tay đo đạc chiều cao của cầu thang.

Có thể là động tác của tôi hơi quái dị nên những người bên cạnh đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn lại.

Tôi đành phải đứng dậy, phủi phủi mông, đi vào trạm xe điện ngầm.

Khi chờ xe vẫn không tự chủ được lướt qua vạch vàng, muốn xem những công trình chống ngập trong đường hầm.

Theo quan điểm thiết kế chống ngập mà nói, trong đường hầm tuyệt đối không cho phép nước tràn vào.

Cho dù nước lũ có lớn bao nhiêu, công trình chống lũ ở lối vào trạm xe điện ngầm vẫn có đủ năng lực để ngăn nước.

Trừ phi nước lũ tới quá nhanh hoặc vì sơ ý không đóng cửa chống nửa kịp mới có thể khiến cho nước lọt vào đường hầm.

Một khi nước vào trong đường hầm sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới sự an toàn của chuyến tàu, lúc này lại phải dùng tới bơm nước. Trong đường hầm ngoại trừ lắp đặt máy bơm ra còn phải sắp xếp một số chỗ trũng, thiết kế hố tập trung nước và máy bơm để bơm nước khỏi hầm khẩn cấp.

Tôi xem xét một lúc, bỗng cảm thấy bầu không khí có vẻ khang khác, nhìn lại, rất nhiều người đang nhìn chằm chằm vào tôi.

Trong nhà ga chật chội chỉ có mình tôi là chẳng có ai xung quanh trong vòng năm mét.

Tôi cảm thấy thật xấu hổi, lui về phía sau vạch vàng, cúi đầu nhìn giầy của mình, tránh né mọi ánh mắt khác lạ.

Song đột nhiên tôi lại nghĩ tới, đối với những người ở thành phố này mà nói, mình là người lạ, không ai biết mình cả.

Thế nên tôi không quá xấu hổ.

Xe đến, tôi lên xe. Xe đi, tôi nhắm mắt lại.

Sau đó cảm thấy hơi mệt mỏi, còn có cảm giác cô đơn và cô đọc không biết tên.

Tôi không biết, vì sao mình lại ở đây?

Lúc trước quyết định sẽ rời khỏi Đài Nam tới Đài Bắc, chẳng lo lắng mấy, cũng có chút bốc đồng, vì khi đó, tôi chỉ muốn “đi khỏi”.

Cuộc sống của ai cũng chỉ có một loại và một lần, rất khó thỏa mãn chúng ta.

Tôi thường xuyên có một suy nghĩ trong đầu, là muốn thoát khỏi “hiện tại” và “nơi này”; về phần chạy trốn “lúc nào” và “làm sao”, tôi không quan tâm.

Tôi chỉ muốn bỏ đi.

Nếu công việc ở Đài Nam ổn định, tôi vẫn muốn bỏ đi.

Nhưng cần có dũng khí.

Song hiện giờ không có công việc ở Đài Nam , vừa hay cho tôi lý do để bỏ đi.

Xe tới trạm rồi, tôi mở to mắt.

Thành phố này cái gì cũng nhanh, nhất là thời gian trôi đi.

Bất quá quãng thời gian sáu tới tám giờ mà tôi chẳng biết đã vượt qua thế nào, lại trôi qua quá chậm.

Xuống xe, đi bộ chín phút, rẽ ba lần, trở về trước cửa chung cư.

Dọc đường đi, tôi ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đen, ánh đèn xanh đỏ, biển quảng cáo của các cửa hàng, người đi qua xung quanh.

Khi đi trên đường ở thành phố xa lạ, có khi lại thấy xa lạ cả với chính mình.

Đang chuẩn bị đi thang máy lên lầu, trên cửa thang máy lại dán một tờ giấy: “Phiền thay thang máy lại hỏng hóc, đành mong mọi người lại thứ tha, lúc trẻ siêng đi cầu thang bộ, khi già sức khỏe dồi dào hơn.”

Lần đầu tiên tôi thấy thang máy bị hỏng, trên tờ giấy chỉ viết 16 chữ, lần thứ hai biến thành thơ năm chữ.

Không ngờ lần này lại thành thơ bảy chữ.

Tôi thở dài, lắc đầu, nắm lấy tay vịn cầu thang bộ, bước từng bước một từ từ lên tầng 7.

“A, cậu đã về.” Tôi vừa vào cửa, Diệp Mai Quế đã lên tiếng ở phòng khách.

“A, cô đang ở nhà.” Tôi đứng ngoài thềm cửa trả lời.

Tiểu Bì từ trên chiếc ghế sô pha bên cạnh cô nhảy xuống, đi tới thềm cửa, vẫy vẫy đuôi với tôi.

Tôi đột nhiên cảm thấy thật ấm áp, vì vậy ngồi xuống đùa với Tiểu Bì.

Khi tôi thử mỉm cười, mới phát hiện cơ mặt mình cứng nhắc cỡ nào.



Nếu Diệp Mai Quế ở phòng khách, cô nhất định sẽ ngồi vào chiếc sô pha ở giữa trong ba chiếc sô pha ở giữa.

Còn nếu tôi cũng muốn ngồi, vậy sẽ ngồi vào chiếc sô pha tựa vào ban công ở phía trước bên trái cô.

“Ăn cơm chưa?” Tôi vừa ngồi xuống, Diệp Mai Quế bèn hỏi tôi.

“Chưa.” Vừa rồi tôi đã quên phải tiện đường mua cơm rồi mới về.

Nghe tôi trả lời xong cô lại chẳng chút phản ứng, dường như cũng không định nói tiếp.

“Tôi nói, tôi vẫn chưa ăn cơm.” Tôi đành phải nhắc lại lần nữa.

“Tôi nghe thấy rồi.”

“Vậy…”

“Vậy cái gì? Chưa ăn cơm thì mau đi ăn đi.”

“Vậy cô hỏi tôi ăn cơm chưa chẳng phải là chọc tôi à.” Tôi nhỏ giọng lầu bầu.

“Chẳng lẽ cậu không biết trò chuyện là gì sao?” Không ngờ tai cô thính thật, vẫn nghe được.

Tôi vuốt vuốt cái mũi, đi thang bộ xuống lầu, ra một quán ăn ngoài ngõ gọi một bát mỳ thịt băm rau cải.

Bát mỳ đó rất