khó ăn, không hiểu vì sao mà tôi cảm thấy vị rất lạ, rất khó nuốt.
Trước kia khi ở Đài Nam, sau khi làm việc xong, các đồng nghiệp luôn rủ nhau ra quán ăn mỳ rồi mới về nhà.
Khi đó ăn mỳ luôn cảm thấy rất ngon.
Nay chỉ còn một mình tôi ngồi cô đơn ăn mỳ, hơn nữa chủ quán cũng không cắt thêm quả trứng muối mời thêm.
Tôi chỉ tùy tiện ăn mấy miếng rồi bỏ tiền chạy lấy người.
Trên đường về cứ lo sau này nên làm sao để thích ứng với khẩu vị của người Đài Bắc.
Khi đi cầu thang bộ về phòng C, trong lòng cũng nghĩ biết bao giờ mới có người cùng mình ăn mỳ?
“Hôm nay đi làm có thuận lợi không?” Diệp Mai Quế vẫn ngồi ở phòng khách.
“Coi như thuận lợi đi.” Tôi cũng ngồi trở lại chiếc ghế sô pha dường như dành riêng cho tôi.
“Công việc của cậu là gì?”
“Tôi làm ở công ty cố vấn công trình, là phó kỹ sư.”
“Ồ. Vậy sao.” Cô quay đầu lại nhìn tôi: “Thật không nhìn ra cậu lại kỹ sư. Cậu là kỹ sư gì?”
“Kỹ sư thủy lợi.”
“Trùng hợp vậy sao? Vậy cậu là kỹ sư thủy lợi hả?”
Cô có vẻ rất kinh ngạc.
“Đúng vậy. Học về công trình thủy lợi đương nhiên làm kỹ sư thủy lợi rồi, chẳng lẽ đi làm tác giả?”
(Tác giả Thái Trí Hằng học thủy lợi)
“Thật tốt quá!”
“Sao thế?”
“Bồn cầu trong phòng tắm của tôi bị tắc, cậu sửa giúp tôi đi.”
“Cô nói thật hả?”
“Tôi nói thật mà, đi sửa bồn cầu giúp tôi đi.”
“Đùa cái gì thế hả? Lịch sử công trình thủy lợi lịch sử sâu xa, kiến thức sâu rộng, cô lại bảo tôi dùng để sửa bồn cầu?”
“Lịch sử sâu xa với kiến thức sâu rộng chỉ dùng để hình dung văn hóa Trung Quốc chứ không phải hình dung công trình thủy lợi.”
“Từ thời Đại Vũ đã có công trình thủy lợi, chẳng lẽ không phải lịch sử sâu xa?”
Vì bảo vệ tôn nghiêm nghề nghiệp của mình, tôi đành phải đứng dậy, kích động xiết chặt hai nắm tay: “Còn chống lũ, cấp nước, tưới tiêu, phát điện, đập chứa nước, dựng đê, tất cả đều là công trình thủy lợi, chẳng lẽ không phải kiến thức sâu rộng?”
“Cậu giúp tôi sửa lại cái bồn cầu, tôi sẽ thừa nhận công trình thủy lợi là kiến thức sâu rộng.”
“Cái này...”
“Thân là kỹ sư thủy lợi, chẳng lẽ thấy bồn cầu của bạn cùng nhà mình tắc khiến nước không thoát được, cậu lại không cảm thấy lòng đầy căm tức, cùng chung mối thù sao?”
“Tôi không cảm thấy lòng đầy căm tức, cùng chung mối thù. Tôi chỉ cảm thấy vậy nhất định sẽ rất thối thôi.”
“Này, giúp tôi sửa đi.”
“Được rồi. Có điều sửa xong cô phải thừa nhận công trình thủy lợi là kiến thức sâu rộng đấy nhé.”
“Không vấn đề. Còn cả ống thoát nước trên sàn phòng tắm của tôi cũng không thông lắm, cậu tiện tay xem giúp tôi đi.”
“Này!”
“Nếu cậu sửa được cả vòi nước tôi sẽ thừa nhận cả công trình thủy lợi có lịch sử sâu xa.”
“Nói rồi đấy nhé.” Tôi đứng dậy.
Diệp Mai Quế cũng đứng dậy, đi về phòng. Tôi đi theo vào phòng cô.
Phòng của cô lớn hơn phòng tôi một chút, cho dù không tính phòng tắm vẫn khá lớn.
Trong phòng rất sạch sẽ, đồ đạc không nhiều, cũng không có hoa hoét gấu ghiếc linh tinh như tôi tưởng tượng.
Rèn cửa màu xanh nhạt che khuất cửa sổ, đối diện với ban công nhỏ sau nhà.
Bàn học tựa vào cửa sổ rất lớn, dường như do hai cái bàn ghép lại, trên bàn học còn có một cái máy tính.
Diệp Mai Quế sau khi bật đèn phòng tắm bèn ngồi bên giường, hai chân vung vẩy giữa không trung.
Phòng tắm này nhỏ hơn phòng tắm mà tôi dùng, nhưng lại có một cái bồn tắm.
Tôi thử xả nước bồn cầu, may quá, bị tắc không nghiêm trọng như tôi tưởng.
“Cô có cây thông cống không?”
“Cây thông cống là gì.”
“Thôi vậy, để tôi xuống lầu mua.”
“Cố lên, kỹ sư thủy lợi vĩ đại.”
Tôi nhìn cô, tuy đang đùa giỡn song ánh mắt cô vẫn như một cái giếng sâu khô cạn.
Tôi lại vuốt vuốt cái mũi, đi ra cửa hàng tạp hóa ở đầu ngõ mua một cây thông cống, lại đi thang bộ lên.
Trở lại nhà C, tôi đã thở hồng hộc.
Có cây thông cống này, thêm vào đôi tay linh hoạt của tôi, bồn cầu bị tắc nhanh chóng khơi thông.
Sau đó tôi trở lại phòng của mình, cầm một cái tua vít, tháo nắp thoát nước trên sàn phòng tắm ra.
Móc mấy đám lông tóc ra, ống thoát nước của phòng tắm lại thông suốt.
Tôi đoán đó là tóc của Diệp Mai Quế với lông trên người Tiểu Bì.
“Về sau khi gội đầu phải nhớ, tắm xong phải thu dọn sạch sẽ tóc trên nắp thoát nước.”
Tôi đi ra khỏi phòng tắm của Diệp Mai Quế, dặn dò cô.
“Tôi có mà.”
“Cô nhất định chỉ thi thoảng mới làm vậy. Hơn nữa cô cũng tiện tay quăng vào trong bồn cầu.”
“Làm sao cậu biết.”
“Vì đấy cũng là nguyên nhân làm tắc bồn cầu.”
“Ồ, cậu thật lợi hại. Đó là công trình thủy lợi sao?”
Cô hỏi một câu, sau đó thu đôi chân đang vung vẩy trên không trung lại, đứng dậy.
“Coi như vậy đi. Rất nhiều thành phố bị ngập nước là do cống nước bị tắc, hơn nữa trong ống thoát nước cũng thường có rác ứ đọng lại, cần phải cọ rửa thường xuyên. Nếu không cho dù có lắp thêm vài cái ống thoát nước hay lắp ống to hơn cũng chẳng làm được gì.”
“Ừm.”
“Cho nên chúng ta nhất định phải làm tốt việc sắp xếp hệ thống nước, cố gắng đề phòng Đài Bắc ngập nước, bảo đảm an toàn cho cuộc sống và tài sản của nhân dân.”
“Hả? Đây là tín ngưỡng của kỹ sư thủy lợi à?”
“Không. Đây là khẩu hiệu tranh cử thị trư
