gia và Hoàng gia có quan hệ thông gia nhỉ.”
“Phú
khả địch quốc nhưng lại không khiến triều đình nghi kỵ, hẳn nhiên
phải có quan hệ với Hoàng gia rồi.” –
lão búng tay cái chách vào tờ giấy, cười nói: “Cho nên
Hoàng gia nhúng tay vào việc của Giang gia cũng chẳng có gì lạ.”
Hai
mắt Tô Li Lạc sáng lên, “Hoàng gia ra tay à?”
“Hoàng
gia từng mấy lần muốn gả một cô gái trong dòng họ Hoàng thất cho
Giang gia, nhưng vì nguyên nhân này kia mà nhiều lần phải từ bỏ ý đồ,
tuy nhiên lần này dường như họ quyết tâm muốn làm lần nữa à.”
Sở
thích lớn nhất trong đời Tô Li Lạc chính là nghe chuyện bát quái*,
không những thế còn vui vẻ tạo ra chuyện bát quái cho mọi người đấu
láo với nhau. Vừa nghe Vạn Sự Thông giải thích, hứng thú vọt đến cao
trào, mắt phát ra những tia sáng kỳ dị, “Nói cách khác, Tuyết muội
lúc này đang bị Hoàng quyền bắt chẹt, Giang muội phu e rằng buộc
phải đón người mới chăng?”
“Gần
gần như thế.”
Vạn
Sự Thông còn chưa dứt lời, cô gái áo đỏ đã không cánh mà bay mất
dạng, vài câu nói hòa cùng giọng cười rơi rớt lại trong gió: “Cháu đi xem
náo nhiệt đây, lần khác cháu lại đến uống trà sau nhé.”
Nhìn
đình viện trống vắng, Vạn Sự Thông lắc đầu khẽ than. Lăng nhị tiểu
thư khi lâm bồn còn cùng người động võ, sau khi hậu sản liền lâm vào
hôn mê, đến giờ vẫn bất tỉnh, ngủ say như chết, Giang gia đã vời không
biết bao nhiêu danh y mà vẫn thúc thủ vô sách, mà vị tiên cô có khả
năng cứu chữa nàng nhất lại cố tình sống chết mặc bay.
Bây giờ vị tiên cô này đã vội vội vàng vàng
chạy đến Dương Châu xem náo nhiệt rồi.
Dõi mắt về hướng thành Dương Châu, Vạn Sự Thông
vô thức thì thào một mình, “Xem ra, Dương Châu thực sự
sẽ náo nhiệt lắm đây.”
Từ
xưa, Dương Châu đã nổi tiếng phồn hoa.
Mà náo nhiệt lại là bạn chí cốt của phồn
hoa, sinh ra trong phồn hoa, gắn bó cùng phồn hoa, hơn nữa bây giờ nơi
này lại có hai nhân vật truyền kỳ đang sinh sống. Người người tai bên
này vừa nghe nói Giang thiếu phu nhân vì đối phó với giang hồ tình
cừu mà ngủ say không dậy nổi, tai bên kia lại nghe là, Hoàng Thượng nơi
kinh thành đang cố tình gả cô gái có huyết thống hoàng tộc chính
thống đến Giang gia.
Vì thế, thành Dương Châu nhất thời khí thế tám
chuyện sùng sục, bàn đặt cược cũng hợp thời mà mở lại.
Tuy nhiên, bên ngoài ồn ào náo nhiệt bao nhiêu
cũng không mảy may truyền vào trong Tê Vân tiểu trúc sâu trong Giang
phủ, gọi không nổi Giang thiếu phu nhân vẫn ngủ say từ ngày xảy ra
biến cố ấy.
Giang Tùy Vân thân hình đã trở nên gầy yếu ngồi
ở mép giường, lẳng lặng ngắm thê tử vẫn chìm trong hôn mê sâu mãi
không tỉnh dậy. Hơn một tháng rồi, đã mời không biết bao nhiêu vị đại
phu, thế mà vẫn không thể gọi nàng tỉnh dậy, nghĩ đến hai đứa con
thơ vẫn còn nằm nôi, lòng hắn lại càng đau thương.
“Nương tử,
nàng đến tột cùng là muốn ngủ đến bao giờ? Dù nàng không lo cho vi
phu, cũng nên nghĩ đến hai bé bi của chúng ta chứ, nhất là Tín nhi,
nó còn nhỏ vậy mà...” – hắn nắm
tay thê tử, những lời quen thuộc cứ nhắc đi nhắc lại lại vang lên, tâm
tư luôn hy vọng nàng vì thế mà mở mắt ra, nói với hắn: “Giang
Tùy Vân, chàng thật ồn ào quá.”
Đáng
tiếc, hắn luôn luôn thất vọng, nếu cứ thế này, hắn sợ một ngày nào
đó hắn sẽ trở nên tuyệt vọng mất.
“Thiếu gia.” – giọng của gã sai vặt Nhạc Thanh từ trong viện
vọng vào.
Giang Tùy Vân nhìn thê tử lần nữa, rồi mới
đứng dậy rời khỏi phòng.
“Thiếu gia.” – thấy hắn đi ra, Nhạc Thanh vội vàng chạy lại
gần.
“Sao rồi?”
“Mọi
việc đã thu xếp ổn thỏa rồi ạ, bảo đảm không ai không nghe, không ai
không biết, nay lời đồn đã truyền khắp kinh thành rồi.” – Nhạc Thanh cam đoan.
“Vậy là
tốt rồi.” – Giang Tùy Vân ngoái
đầu lại, nhìn người trước sau vẫn nhắm chặt mắt trong phòng. Hắn sẽ
không cho bất kỳ người đàn bà nào khác tới chiếm chỗ của nàng, nếu
nàng cả đời bất tỉnh, hắn sẽ cả đời vì nàng thủ thân như ngọc.
Giang Tùy Vân khắc thê!
Dương Châu Giang gia đã bị nguyền rủa, phàm nữ
tử nào gả vào Giang gia cũng bước trên con đường tới âm phủ.
Chứng cứ rõ ràng, sự thật rành rành.
Bao gồm nữ chủ nhân đương nhiệm, từ lúc mới gả
vào Giang gia đến giờ đều không ngừng gặp sóng gió, cuối cùng là lâm
vào hôn mê bất tỉnh, không biết đến ngày mở mắt.
Giang gia, phú khả địch quốc, cũng là đất chết
của phụ nữ.
Lời đồn từ kinh thành như gió lan ra khắp bốn
bể.
Những nhà quyền quý nơi kinh thành đều rất kinh
ha