i, trong khi
đó, Lăng Thanh Tuyết bên cạnh hắn chỉ đơn giản vuốt ve cặp vòng kim
loại có hoa văn cổ xưa trên tay.
Khi hai dòng kiếm khí đánh úp về cỗ xe, cặp
song đao của nàng đã sẵn sàng nếm máu tanh.
Giang Tùy Vân chỉ kịp cảm thấy hoa mắt, cỗ xe
đã tan tành.
Giữa ánh sáng phát ra từ thân kiếm, ba thân ảnh
không một tiếng động lần lượt thay đổi vị trí.
Giang Tùy Vân bị bắn khỏi toa xe, lo lắng hốt
hoảng nhìn thê tử một địch hai.
Lăng Thanh Tuyết biết tốt nhất là nên “tốc
chiến tốc thắng”, thứ nhất là bởi vì
đối phương là tả, hữu hộ pháp của Kính Minh Sơn Trang, thứ hai là
bản thân nàng đang mang thai, đánh lâu sợ không còn sức mà thi triển
võ công.
Ba tháng này, nàng luôn luôn chờ, chờ người của
Kính Minh Sơn Trang đến, không ngờ họ thật thông minh, đợi thời điểm
nàng suy yếu nhất để ra tay.
Thân mang bé bi, nàng không thể linh hoạt được
như trước, bị hai dòng kiếm khí xẹt qua hai bên người, vạt áo bị cắt
một đoạn dài, một dòng máu nhỏ phụt ra.
Giang Tùy Vân đưa hai tay che miệng, lúc này hắn
không dám phát ra âm thanh nào, sợ làm thê tử mất tập trung, nhưng đôi
mắt trước sau vẫn lo lắng chăm chú nhìn không chớp mắt vào cảnh
tượng trước mắt.
Cơn đau bụng sinh đầu tiên bỗng xuất hiện, làm
đao thế của Lăng Thanh Tuyết trở nên loạn, hơi thở dồn dập.
Hai người đang giao đấu thấy thế, kiếm khí càng
phát ra mạnh mẽ nhanh chóng, muốn một đao giết người.
Ánh đao sáng lóe chợt lướt qua rất nhanh trong
không khí, ba hình người đứng bất động.
Ngay lúc Giang Tùy Vân đang hết sức kinh ngạc,
hai dáng người từ từ lùi ra sau rồi ngã xuống, dáng hình mảnh khảnh
còn lại cũng vội vàng lui mấy bước, sau rốt hai chân lảo đảo rồi
quỳ xuống.
“Nương tử…” – hắn vọt qua.
Song đao chĩa xuống đất, nàng nắm chặt đôi tay
đang đỡ nàng của hắn, đau đớn rên rỉ thành tiếng, “Thiếp…
thiếp sắp sinh…”
Giang
Tùy Vân nhìn nhìn đánh giá vị trí mà bọn họ đang đứng, rồi dìu thê
tử đến chỗ xe ngựa.
Lũ thích khách toàn bộ đều chết dưới tay
những người hộ viện, cũng là lúc tiếng khóc trẻ con từ toa xe vọng
ra.
Dương Châu Giang gia lại có một vị tiểu thiếu
gia nữa.
Giang Tùy Vân hai tay run run ôm con đã được bọc
trong chăn ấm áp, nhìn thê tử sau khi một đao cắt đứt cuống rốn liền
suy sụp rồi ngã xuống, thanh âm không ngừng run rẩy gọi mãi, “Nương
tử…”
Người đang đổ mồ hôi lạnh, nằm trên thảm thỏa
mãn cười, ánh mắt hiền hòa của người mẹ dõi theo đứa bé trong bọc
chăn đang được phụ thân nó ôm, bàn tay dính máu vươn lên, rồi vô lực
rớt xuống.
“Nương tử,
nàng có sao không?” – Giang Tùy Vân
lòng đầy lo lắng nhìn nàng.
Lăng Thanh Tuyết cười yếu ớt, “Thiếp
không sao đâu.”
Lòng
Giang Tùy Vân chưa hoàn toàn thả lỏng, đôi mắt Lăng Thanh Tuyết đã
nhắm lại.
“Nương tử
__” – tiếng gào hoảng hốt từ xe
vọng ra, khiến lũ chim trên cây sợ hãi đồng loạt vỗ cánh bay lên.
Hộ viện và phu xe bên ngoài hai mặt nhìn nhau,
vẻ mặt kinh ngạc nghi ngờ, đều hoang mang không hiểu gì.
~~~~~***~~~~~
Những anh tài của Kính Minh Sơn Trang ngày nào
từng hiển hách trong võ lâm, nhanh chóng ngã xuống.
Bọn thuộc hạ điên cuồng vì chủ nhân trả thù,
cuối cùng chẳng có kết thúc tốt đẹp nào.
Vạn Sự Thông tay cầm chén trà xanh, lắc đầu, “Lăng
nhị tiểu thư luôn tạo ra những câu chuyện truyền kỳ quanh mình, trong
khi rõ ràng chính cô ấy chỉ muốn ở nhà an phận giúp chồng chăm con.”
Cô
gái áo đỏ ngồi đối diện lão nghe vậy, cười khanh khách,“Đáng tiếc, một
vài người trời sinh chính là kẻ thị phi, họ không tìm thị phi,
chuyện thị phi cũng sẽ tìm đến họ.”
“Đúng
vậy, đây có lẽ cũng là nỗi khổ khó nói lớn nhất của Lăng nhị tiểu
thư ha.”
Nụ
cười của Tô Li Lạc mở rộng thành vẻ vui mừng hớn hở khi người gặp nạn,
lắc đầu vừa cười vừa nói, “Không đúng, không đúng, việc bất đắc
dĩ lớn nhất của Tuyết muội chính là gặp gỡ Dương Châu Giang công tử,
trở thành đại thiếu phu nhân mới đúng.”
Một
chuỗi âm thanh rầm rầm loảng xoảng, xen lẫn tiếng bàn tay vỗ lên mặt
gỗ vọng vào, Vạn Sự Thông buông chén trà trong tay rồi đi ra ngoài.
Chỉ giây lát sau, trong viện vang lên tiếng cười
nghiền ngẫm của lão, “Tô đại cô nương, e rằng nỗi khổ lớn
nhất trong cuộc đời của Lăng nhị tiểu thư theo lời cô không còn xa lắm
đâu.”
Bóng đỏ loáng cái bay vèo đến, Tô Li Lạc chân
đã đứng trong viện, vẻ mặt hưng phấn nhìn tờ giấy trong tay lão, “Sao,
sao?”
Nụ
cười của Vạn Sự Thông mang vài phần bất hảo, “Cô hẳn
cũng biết Giang
