thảm thiết, nhưng đã
không còn chút quan hệ nào với nàng.
~~~~~***~~~~~
Khi màu trắng biến mất nơi chân trời, Tô Li Lạc mới
dời mắt, nhìn cổ động.
Giọng Giang Tùy Vân từ trong động đưa tới, “Tin
gì vậy?”
Cô thoải
mái nói: “Tề
Hạo Vũ đã chết.” – Dạ Kiêu làm việc vẫn
gọn gàng rõ ràng như cũ, người là hắn giết, trách nhiệm hắn mang, như vậy sẽ
không có cừu gia tìm tới người nhà Lăng gia và Giang gia.
Giang Tùy Vân cả kinh, vịn tảng đá, đứng lên.
“Muội
ấy không sao,” – Tô Li Lạc ngừng một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn
trời, ngữ khí thản nhiên, “Chỉ biến mất trên giang hồ thôi.”
Giang Tùy Vân đang vịn vách đá cố đứng dậy, nghe thế
liền té xuống. Cô ta rõ ràng đang vui sướng khi người gặp họa mà.
“Biến
mất là ý gì?”
“Biến
mất chính là không ai nhìn thấy nữa, muội ấy nói là chán ngán giang hồ ân oán
tình cừu, muốn đến thâm sơn cổ tháp tu tâm dưỡng tính.” – cô vô cùng vui vẻ giải thích.
“Ta
muốn đi tìm nàng.”
Ánh mắt nghi ngờ rơi xuống chiếc chân gãy của hắn, cô
lắc đầu,“Trong khoảng thời gian này, e rằng đệ không thể đi xa đâu,
yên tâm, tỷ đã nhắn với Giang gia rồi, không lâu nữa hẳn là sẽ có người đến đón
đệ về.”
“Cô
có thật là bằng hữu của nương tử nhà ta không?” – Giang Tùy Vân một lần nữa tỏ ra nghi ngờ.
Tô Li Lạc cười khanh khách, “Từ “bằng
hữu” này, mỗi người sẽ có cách hiểu khác nhau, mà trong lòng ta và
Lăng muội, hiển nhiên cũng sẽ bất đồng.”
Giang
Tùy Vân biết mình lại hỏi không khí lần nữa.
“Tỷ
đã chuẩn bị thức ăn vài ngày cho đệ rồi, không cùng đệ chơi đùa ở nơi rừng già
âm u này nữa.” – dứt lời, cô liền không ngoái lại dù chỉ một lần, ly
khai.
Nhìn nơi mà tà áo đỏ biến mất, Giang Tùy Vân không
khỏi lắc đầu. Đúng là khó gặp được nữ tử tính cách quái dị như vậy, có lẽ người
giang hồ luôn khác với người khác – ánh mắt thay đổi, hắn nghĩ đến nương tử của
mình, ừh, nàng cũng khác người mà.
~~~~~***~~~~~
Vài ngày sau, quản sự Trung thúc xuất hiện.
Ông dẫn theo mười mấy gia đinh cường tráng, mang theo cả cáng
để khiêng hắn ra khỏi cốc.
“Không
có tin tức gì của thiếu phu nhân à?” –
đây là câu đầu tiên hắn nói khi nhìn thấy người quản sự.
Trung thúc lảng tránh ánh mắt hắn, lắc đầu.
Sắc mặt Giang Tùy Vân liền trở nên ảm đạm, không nói
gì nữa, nhắm mắt dưỡng thần trên chiếc cáng đơn giản.
“Thiếu
gia __” – Trung thúc hơi hơi lo lắng.
Hắn vẫn nhắm mắt: “Ta không sao, khi nào về hãy
nói.”
Vì thế, Trung thúc không nói nữa.
Nửa tháng sau, đoàn người về tới Giang phủ ở Dương
Châu.
Sau đó, khi chân vừa hoàn toàn bình phục, hắn nói với
mẫu thân muốn đi xa nhà một chuyến.
Giang lão phu nhân thấu hiểu nhìn hắn: “Biết
tìm nó ở đâu không con?”
Hắn
cười cười: “Biết
hay không đều không quan trọng, chỉ cần đi tìm, con tin là sẽ tìm được.”
Giang
lão phu nhân gật đầu, “Vậy
con cứ yên tâm đi, mẹ sẽ chăm sóc Thực nhi cẩn thận.”
“Cám
ơn mẹ.”
Khi bóng hắn khuất sau hoa viên, Giang lão phu nhân
nhìn cháu nội trong lòng, thở dài, “Cháu à, chỉ mong cha cháu
nhanh nhanh đem mẹ cháu về.”
~~~~~***~~~~~
Sau khi rời khỏi Kính Minh Sơn Trang, Lăng Thanh Tuyết
không về Dương Châu mà lên thẳng núi Thanh Thành.
Nàng đã từng hứa với sư phụ rằng sẽ không xuống tay
với người của Tề gia, nên dù không sử dụng Phong Lôi đao, vẫn thấy áy náy trong
lòng.
Vì thế, nàng quỳ trước mộ của sư phụ để ăn năn sám
hối.
Thế gian hỗn độn bị ngăn bởi núi rừng âm u kín đáo,
khiến tâm linh lắng đọng, quên hết sự đời.
Thời gian nháy mắt thoi đưa, thế mà nàng đã ở đây được
hai tháng.
Bụng càng lúc càng lớn, nỗi nhớ cha đứa trẻ càng ngày
càng chất chồng, nhưng nàng vẫn không xuống núi.
Lăng Thanh Tuyết biết trượng phu còn sống, lúc ấy khi
đi ngang Dạ Kiêu, hắn đã nói thầm cho nàng biết.
Gần như lập tức, nàng đã đoán được trượng phu đang ở
trong tay ai – Tô Li Lạc. Nhiều năm như vậy, mà tỷ ấy vẫn thích chọc ghẹo nàng,
dù giúp nàng cũng thích chỉnh trước nói sau.
Nàng trước giờ vẫn cho rằng Tô Li Lạc là người vô cùng
kỳ quái, mà thật ra, cô ấy cũng nghĩ như vậy về nàng.
Ngửa đầu cảm nhận cơn gió mát từ đỉnh núi thổi xuống,
khóe miệng Lăng Thanh Tuyết hiện lên một nụ cười tự nhiên. Bằng hữu, đôi khi là
một chữ rất phức tạp.
Bụng bỗng đau, ý cười trong mắt nàng càng tăng. Lăng
Thanh Tuyết vừa nhè nhẹ vỗ bụng vừa dịu dàng nói, “Con cũng thấy
vậy à. Ừh, không lâu nữa, mẹ con mình đã có thể thật sự nhìn thấy nhau rồi.” – mắt dõi ra xa, “Cả phụ thân con nữa.”
Mặt
trời dần khuất sau núi, nàng lưu luyến nhìn lần cuối rồi từ từ đi về.
Băng qua một cánh rừng đặc biệt um tùm, vượt qua một
dòng suối nhỏ, liền nhìn thấy con lừa quen thuộc của nàng.
Hôm nay, kế bên chú lừa già còn có một thân ảnh đơn
bạc với mái tóc dài.
Hắn đưa lưng về phía nàng, tay khoanh trước ngực,
ngẩng đầu nhìn trời, trầm tư.
Lăng Thanh Tuyết lẳng lặng nhìn hắn.
Dường như cảm nhận được ánh nhìn của nàng, Giang Tùy
Vân tràn đầy sức sống trở lại, nỗi vui mừng hiện lên trong mắt.
Bốn mắt nhìn nhau, trong nháy mắt đã có bao lời muốn
nói.
“Nương
tử.”
Nàng nhẹ nhàng “Dạ” một tiếng.
“Hai
mẹ con n