m quyền nhìn Tề Hạo Vũ.
Hắn lùi dần về sau, “Thanh Tuyết, nàng muốn động
thủ với ta sao?”
Nàng trả lời chắc nịch, “Ừh.”
“Phong
Lôi Đao sẽ không dùng để đối phó với Kính Minh Sơn Trang.” – hắn nhắc nhở nàng.
“Vì
vậy nên ta sẽ không dùng Phong Lôi đao.” –
Lăng Thanh Tuyết xoay người, rút ra một cặp song đao từ lưng ngựa. Dù không thể
bì với Song Lôi đao, nhưng cặp đao này cũng là vũ khí tốt, ánh mặt trời chiếu
lên cặp song đao lấp lánh, tô đậm sự bén nhọn của chúng.
“Nàng
muốn dùng loại đao ấy đánh với ta sao?” –
Tề Hạo Vũ khó tin.
Ánh mắt Lăng Thanh Tuyết trầm tĩnh như nước, giọng nói
điềm đạm như gió, “Đao
nào cũng là thần binh lợi khí, có thể dùng để giết người.”
Mọi người rùng mình.
Thái độ bình tĩnh tự tin, ung dung thản nhiên như thế,
khiến người khác gần như quên mất nàng là phụ nữ có thai.
“Mời.” – một chữ vang lên, rõ ràng mà ngắn gọn, không chút
cảm xúc.
Người cầm đao tâm đã lặng như nước.
Khi vũ khí chạm nhau, phát ra một tiếng “Keng”, mọi người ngẩn ra.
Thứ rơi xuống là lưỡi kiếm, thanh kiếm trong tay Tề
Hạo Vũ, vốn vẫn nổi danh là chém sắt như chém bùn, nay đã phân thành hai mảnh.
Thanh
đao bình thường làm gãy thanh kiếm, binh khí đứng hàng thứ bảy trong bảng “Các
thanh kiếm lợi hại nhất giang hồ”, rõ ràng không phải do kiếm yếu đi, mà do
người mạnh tay.
Lúc lưỡi đao được kề sát cổ Tề Hạo Vũ, tất cả những
người của Kính Minh Sơn Trang đều theo bản năng nắm chặt vũ khí trong tay.
“Chàng
ở đâu?” – Lăng Thanh Tuyết lạnh lùng gạn hỏi.
Tề Hạo Vũ cười nói: “Nàng nghĩ ta sẽ nói cho nàng
biết sao?”
“Không
có khả năng.”
“Thế
nên nàng muốn giết cứ giết.”
Mắt nheo lại, lưỡi đao trong tay Lăng Thanh Tuyết như
tia chớp xẹt qua xẹt lại, chỉ nghe mấy tiếng kêu thảm thiết phát ra, Tề Hạo Vũ
đã ngã xuống đất, gân tay gân chân đều đã đứt đoạn, máu tươi nhuộm đỏ cả tà áo
trắng.
“Ta
chưa bao giờ là người dễ mềm lòng.” –
Lăng Thanh Tuyết ngạo nghễ đứng, lưỡi đao hãy còn nhuốm máu Tề Hạo Vũ.
Nàng lạnh lùng nhìn người nằm trên đất, đau đớn vã mồ
hôi lạnh, tuấn nhan vặn vẹo, “Bị ép tới đường cùng, ta sẽ còn ác
độc hơn ngươi, hai năm gần đây ngươi đã gây ra một chuyện rất quá đáng, thật
uổng cho ngươi xuất thân danh môn, tài nghệ tinh thông, lương sư nhân ái, lại
làm mất hết mặt mũi của thế gia trong giang hồ.”
Tất
cả những người của Kính Minh Sơn Trang mặt tối sầm. Những năm gần đây, quả thật
Trang chủ đã làm những việc hơi hơi quá đáng, nhưng khi bị người chỉ thẳng mặt
chửi rủa, họ vẫn cảm thấy phẫn nộ.
Hết thảy cũng chỉ vì ả đàn bà trước mặt, ả khiến tính
tình Trang chủ thay đổi hoàn toàn, trở thành con người làm việc hoàn toàn không
nghĩ tới đạo nghĩa giang hồ.
Tuy nhiên, chẳng ai có cách nào đi chỉ trích Lăng
Thanh Tuyết, vì từ đầu tới cuối, cô ta đều là bị động, đều là thân bất do kỷ.
“Hắn
còn sống hay đã chết?” – nàng nhích từng
bước, dùng mũi đao dính máu chỉ vào mắt hắn.
Tề Hạo Vũ cuồng tiếu nói: “Ta sao có
thể để hắn sống, hắn còn sống, ta liền vĩnh viễn không có được nàng, vì vậy,
hắn chỉ có thể xuống địa ngục.”
Đao trên tay phải của Lăng Thanh Tuyết không chút do
dự đâm xuống, người của Kính Minh Sơn Trang ùa lên, đao trên tay trái vẽ trong
không trung, đao khí vô hình tàn nhẫn lướt gió chém tới, vài tiếng kêu thảm
thiết vang lên, người tới cứu viện quay cuồng trong đau đớn.
Bỗng dưng, nàng khuỵu gối, đao ở tay trái rơi xuống
đất, tay che bụng, mày nhíu chặt.
Sau đó, “Phụt”, một dòng máu tươi từ miệng nàng bắn
thẳng ra.
“Thanh
Tuyết...” – Tề Hạo Vũ đau lòng nhìn nàng, “Nàng
vì hắn ngay cả mạng cũng chẳng màng sao?”
Thân mang bầu mà phát đao khí.
“Tề
Hạo Vũ, ngươi không có tư cách bày ra vẻ mặt này, mọi việc đến nước này cũng
đều do ngươi mà ra.”
“Các
ngươi đều tránh ra.”
Người của Kính Minh Sơn Trang phẫn nộ phiền muộn,
không chịu tản ra. Trang chủ bị cô ả cắt đứt gân mạch, mà vẫn che chở cho cô
ta, còn cô ta, cô ta chỉ quan tâm tới người đàn ông khác.
Lăng
Thanh Tuyết nhìn hắn, ánh mắt kiên định, “Ngươi không sợ chết, ta cũng
chẳng ngại vong, giang hồ ngày nào chả có người chết. Ngươi không chịu nói, vậy
thì chết đi, nếu hắn đã chết thì ngươi sẽ chôn cùng, còn bằng hắn chưa chết,
thì coi như ngươi đã tạ lỗi với hắn.”
“Hắn
đã chết.” – Tề Hạo Vũ nói.
Tay phải nàng từ từ đưa lên, gió thổi qua tấm sa mỏng,
hiện ra khuôn mặt đầy vết ban đỏ, Tề Hạo Vũ nhắm mắt lại.
Sau đó, một kiếm khí còn nhanh hơn đao của nàng trong
nháy mắt xẹt qua cổ Tề Hạo Vũ, máu tươi phọt ra đầy mặt, đỏ tươi một màu.
Lăng Thanh Tuyết dừng đao, đầu không buồn ngoái lại,
nói: “Ta không nghĩ sẽ trả thù lao giết người cho anh.”
Một
giọng lạnh như băng từ đằng sau đưa tới, “Ta cho tới bây giờ cũng không
nghĩ sẽ lấy tiền của cô.” – hắn nhận
lời Tô Li Lạc bảo vệ nàng, hắn phải làm được.
“Trả
mạng Trang chủ cho ta.” – người của Kính
Minh Sơn Trang đồng loạt đánh nam tử mặc hắc y vừa xuất hiện.
Lăng Thanh Tuyết đưa tay lau vết máu nơi khóe miệng,
từ từ đứng lên, bỏ thanh đao trong tay xuống, xoay người bước đi.
Sau lưng là một màn chém giết
