ng thì gặp người, chết phải có thi thể.” – nàng lao thẳng đến trước bàn, muốn gì ngắn gọn nêu
lên, sau đó nhìn chằm chằm chăm chú không rời mắt khỏi mặt đối phương.
Không hổ là Vạn Sự Thông sống có nhân nghĩa, chỉ bằng
những lời không đầu không đuôi của Lăng Thanh Tuyết mà vẫn có thể hiểu được,
không những thế còn đáp ứng, “Được.”
Nghe
thấy câu trả lời vừa lòng, Lăng Thanh Tuyết ngã ngồi xuống, tay ôm bụng hơi gồ
lên, mặt mày nhanh chóng nhăn lại.
“Cô lo lắng
như thế để làm gì? Bụng mang dạ chửa mà dám phi nước đại như vậy?”
Nàng
khoát tay, sau một lúc lâu mới điều hòa lại khí tức, nói:“Không sao đâu.”
“Cây
muốn lặng mà gió chẳng ngừng, Lăng nhị tiểu thư chán ghét giang hồ ngươi chém
ta giết, an phận thủ thường ở nhà giúp chồng dạy con, vậy mà vẫn không thoát
khỏi chốn giang hồ người nham kẻ tạp, haiz.” – Vạn
Sự Thông dạt dào cảm xúc nói.
Nàng cười, nhưng ý cười không lên tới khóe mắt. “Nhân
trong giang hồ, thân bất do kỷ, thật tục nhưng lại là sự thật.”
“Có
một chuyện, có lẽ cô sẽ thấy hứng thú.”
“Tôi
hiện tại chỉ có hứng thú với chuyện tướng công nhà mình rơi xuống vách núi
thôi.”
Vạn
Sự Thông tự khơi tự lấp nói: “Lý gia đã chết, trong tay nha hoàn bên người
mình, mà nha hoàn kia cũng đã tự sát.”
Sắc mặt Lăng Thanh Tuyết đột nhiên biến đổi, “Tề Hạo Vũ.” – gần như lập tức, nàng nghĩ đến khả năng này.
Vạn Sự Thông không có ý kiến, tiếp tục luận sự, “Tin này là
của tháng trước.”
Lăng Thanh Tuyết ngồi xuống ghế dựa, tiếp lấy tách trà
nóng Vạn Sự Thông đưa, mặt có chút đăm chiêu.
Vạn Sự Thông ngồi xuống cạnh nàng, quan sát nàng, ánh
mắt mang vài phần tìm tòi nghiên cứu và đánh giá. “Cô rõ ràng là đệ tử chân
truyền duy nhất của Đao Thánh, lại không dễ gì bộc lộ võ công của bổn môn. Rõ
ràng thân mang lời đồn, lại chẳng hề biện giải. Cô tuy còn trẻ tuổi, lại đã
trải qua tang thương. Nha đầu, lão hủ kỳ thực có vài phần bội phục cô.”
“Cảm
ơn lời động viên của lão.”
“Nếu
người hạ thủ đúng là hắn thì sao?”
Lăng Thanh Tuyết nắm chặt cái tách trong tay, mí mắt
hạ xuống, giọng rất nhẹ cũng rất lạnh: “Dù hắn có là cố nhân của sư
phụ con, lần này con cũng sẽ không bỏ qua cho hắn.” – việc ở Thanh Thành lúc trước – nàng nhịn, nhưng lần
này thì không có đâu.
Vạn Sự Thông không nói gì nữa, chỉ thân thiết vỗ vỗ
lưng nàng.
Lăng Thanh Tuyết chậm rãi uống hết tách trà, điều
chỉnh nội tức rồi rời khỏi.
Chuyện gì Vạn Sự Thông đã đáp ứng nhất định sẽ làm
được, không có gì để lo lắng.
~~~~~***~~~~~
Hàng Châu, Kính Minh Sơn Trang.
Đứng trước sơn trang, vẻ mặt Lăng Thanh Tuyết thật
nghiêm trọng.
Nàng chưa từng nghĩ quan hệ của mình và Tề Hạo Vũ rồi
sẽ đến bước này, dù sao hắn cũng là con của cố nhân của sư phụ, nhưng tất cả
manh mối nàng có đều hướng về hắn, mà Tùy Vân gặp nạn, hết tám chín phần là do
hắn, chính hắn bức nàng phải khai đao đánh người.
Đại môn của sơn trang mở rộng, Tề Hạo Vũ bước chân mau
lẹ, nhìn thấy người mình ngày đêm mong nhớ, sự vui sướng hiện lên trong mắt.
“Mạo
muội tới chơi, xin Trang chủ không cần khách khí.”
“Không
đâu, đại môn Kính Minh Sơn Trang luôn vì nàng rộng mở, nàng tới lúc nào cũng
được.”
“Thanh
Tuyết thụ sủng nhược kinh.”
Tề Hạo Vũ ngoái lại nhìn về sau, ánh mắt ảm đạm, “Nàng vốn
phải là nữ chủ nhân của nơi này.”
Lăng Thanh Tuyết ung dung nói: “Là Thanh
Tuyết không có phúc phận đó.”
“Nếu
nàng không có, người khác càng không có.”
Lăng Thanh Tuyết chẳng buồn bình luận lời này, thản
nhiên nhìn hắn, nói: “Lần
này Thanh Tuyết đến chính là muốn mời Trang chủ giải quyết một việc.”
“Nàng
nói đi.”
“Tướng
công nhà ta đâu?”
Sắc mặt Tề Hạo Vũ bỗng phát lạnh, ánh mắt nhìn nàng
bắt đầu có sự cuồng loạn.
“Nàng
vì hắn mới đến đây?” – hắn đau lòng nhìn nàng, tê tâm liệt phế quát. “Thanh
Tuyết, ta vẫn chờ nàng quay đầu, chờ nàng đến làm nữ chủ nhân của Kính Minh Sơn
Trang...”
Nàng lạnh lùng bác bỏ, “Vốn không đi nhầm, ta việc gì
phải quay đầu?”
“Nếu
không có hắn, nàng hôm nay đã là thê tử của ta, là nữ chủ nhân của sơn trang.”
Nàng bình tĩnh nhìn hắn, nói thẳng. “Nếu không có
huynh ấy, hôm nay chúng ta căn bản không có khả năng gặp nhau.”
“Nàng
vì hắn rời khỏi giang hồ.”
“Cũng
có thể tái xuất giang hồ.”
“Hắn
tốt vậy sao, đáng để nàng vì hắn như vậy sao?”
“Vấn
đề không phải là tốt hay không, mà chính là ta xác định phải là huynh ấy, huynh
ấy cũng nhận định ta, quyết định cả đời gắn bó với nhau thôi.”
Lăng Thanh Tuyết từ đầu tới cuối đều thản nhiên, tựa
như chuyện là việc dĩ nhiên trong trời đất.
Sự cuồng loạn đã chiếm lĩnh khuôn mặt tuấn mỹ của Tề
Hạo Vũ, khiến người khác thấy kinh sợ. “Tại sao nàng nhất định cứ phải
chọc giận ta?”
Nàng theo dõi hắn, sa mỏng rớt xuống, nụ cười mỉa mai
đeo trên mặt,“Vì
ngươi đã chọc giận ta.”
Người của Kính Minh Sơn Trang lẳng lặng đứng một bên
theo dõi, nhìn cặp nam nữ vốn đã kết tóc se tơ nay thành tình trạng này.
Khi Trang chủ và Lăng gia bảo thống nhất hôn ước, họ
ai cũng biết những lời đồn bất lợi trên giang hồ của Lăng nhị tiểu thư, nhưng
khuyết điểm vẫn không che lấp