không kể đến sống chết của cô ta, nàng và cô ta chẳng chút liên quan,
dĩ nhiên cũng không có lý do gì để quan tâm tới.”
Lăng
Thanh Tuyết không thèm ư hử gì.
Giang Tùy Vân hợp thời mở miệng, “Chúng
ta còn muốn đi gặp chủ trì hỏi thiện, xin cáo từ trước.”
Tề Hạo Vũ mặt không chút thay đổi nhìn đoàn người
Giang gia khuất dần sau hậu viện, hai nắm đấm càng lúc càng siết lại.
Tử y thiếu phụ sợ hãi ra hiệu với trượng phu, ánh mắt
nhìn nhìn ra ngoài.
Cẩm y công tử gật gật đầu, hai người sóng vai rảo chân
nhanh nhẹn rời khỏi hiện trường.
Trang chủ Kính Minh Sơn Trang từng nhiệt tình hăng
hái, nay như kẻ điên vì tình, sở tác sở vi vừa rồi liệu có còn nửa phần phong
phạm của hiệp khách giang hồ không?
~~~~~***~~~~~
“Buông ra,
buông ra... Tiểu Hồng cứu ta... Tiểu Hồng!”
Tiểu
Hồng bị điểm huyệt, bị đặt nằm ở hành lang, nước mắt lăn dài nhìn chằm chằm cửa
phòng đang đóng chặt, nghe tiếng kêu thê lương của tiểu thư nhà mình. (chính xác thì cô này
bị điểm cả huyệt câm nha mọi người @@)
Tiểu thư nhà cô chỉ nhất thời sai lầm, vậy mà lại gặp
tai nạn như vậy.
Cô đi cầu Giang thiếu phu nhân, lại làm cô ấy bị họa
lây, cả dung mạo cũng bị hủy, vì vậy không còn dám đi cầu cứu nữa. Nếu mạng của
cô là do tiểu thư cứu, như vậy vô luận tiểu thư thành bộ dạng gì, bị chịu tội
gì, cô đều phải ở cùng, không rời không oán.
Trong phòng, trên chiếc giường lớn hỗn độn, Lý tiểu
thư nằm úp sấp, mặt chôn trong chăn, miệng rên la như sắp chết, mà nam nhân phủ
trên người cô vẫn không chút để ý, liên tục rong ruổi, mãi đến khi hắn phóng
thích mới rời khỏi người cô.
Bàn tay to xoa khuôn mặt đầy vết ban đỏ, trong lòng
hiện lên một khuôn mặt khác, Tề Hạo Vũ đã nhập ma tự lẩm bẩm, “Thanh
Tuyết, Thanh Tuyết, nàng xem, ta đâu có ghét bỏ khuôn mặt này, dù bề ngoài nàng
có thế nào, nàng vẫn là của ta.”
Dưới
ánh mắt kinh hãi không lời nào kể xiết của Lý tiểu thư, hắn lại kéo cô tới dưới
thân mình, không quan tâm tới đôi tay giãy dụa đánh lung tung vào người, một
lần lại một lần giữ lấy cô.
...
Sắc trời sụp tối, Tiểu Hồng được giải huyệt vội vàng
vọt vào phòng, cảnh tượng đầu tiên là hình ảnh tiểu thư bị tra tấn đến mức hấp
hối đang nằm trên giường lớn, đôi mắt mù mờ ngu ngơ lúc này lại thanh minh hiếm
có.
“Tiểu Hồng.”
“Tiểu
thư.”
“Giết
ta đi.” – cô nhìn thẳng vào nha hoàn vẫn luôn bên mình.
Tiểu Hồng lắc đầu, nước mắt rơi như mưa, “Tiểu
thư, đừng mà…”
“Sống
như vậy rất thống khổ, hắn chính là ác ma, ta đã lỡ chọc vào ác ma.” – ánh mắt Lý tiểu thư chan chứa nỗi sợ.
“Tiểu thư…”
“Thay
ta xin lỗi với Lăng cô nương, ta sai rồi.”
Tiểu
Hồng gật đầu.
“Tiểu Hồng,
giúp ta.”
Tiểu
Hồng run run rút ra một chiếc trâm cài tóc từ đầu mình, hạ quyết tâm, cắn răng,
trong ánh mắt mong chờ của tiểu thư, dùng sức đâm xuống.
Lý tiểu thư nở nụ cười mãn nguyện, trút hơi thở cuối
cùng trong lòng nha hoàn trung thành của mình.
Cây trâm nhuốm máu nhanh chóng đâm vào một trái tim
khác, khóe miệng Tiểu Hồng rỉ máu, dịu dàng nói: “Tiểu thư, Tiểu
Hồng đi với người…”
~~~~~***~~~~~
Ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ rọi vào phòng, phản chiếu
hình ảnh chủ tớ hai người ôm nhau mà chết, vô cùng thê diễm.
Một bóng người nghiêng ngả lảo đảo chạy vào Giang phủ,
người Giang phủ nhìn thấy quản sự Trung thúc luôn trầm tĩnh mà giờ mặt mày
trắng bệch, kích động, cũng khẩn trương theo.
Có chuyện lớn rồi!
Trong hoa viên, Lăng Thanh Tuyết đang cùng mẹ ngắm hoa
nghe được một chuỗi những bước chân hỗn loạn, tim đột nhiên nảy lên, cả người
bật dậy.
Giang lão phu nhân thấy thế, kinh ngạc hỏi: “Thanh
Tuyết, sao vậy con?”
Nàng
không trả lời, mắt nhìn chăm chăm vào cửa ra vào của hoa viên, không bao lâu
sau liền nhìn thấy vị quản sự đáng lẽ giờ này đang cùng trượng phu ra ngòai đàm
phán giờ đang nghiêng ngả lảo đảo bước vào, mặt phút chốc trở nên trắng bệch.
Đã xảy ra chuyện rồi!
“Thiếu gia bị
sao?” – Giang lão phu nhân cũng thấy
bất thường, khẩn trương lo lắng.
~~~~~***~~~~~
Trung thúc bùm một tiếng ngã quỳ xuống, run run: “Thiếu
gia... thiếu gia bị người đánh, rớt xuống vách núi đen, sống chết không rõ!”
Giang
lão phu nhân vừa nghe liền ngất xỉu.
Lăng Thanh Tuyết hoảng hốt, bàn tay siết chặt thành
nắm đấm trong tay áo, lạnh lùng hỏi: “Xảy ra chuyện ở đâu?”
“Trấn
An Huy, Lục Hợp.”
“Chiếu
cố lão phu nhân cho tốt.”
Trung
thúc vừa thấy nàng định đi, vội vàng hỏi, “Thiếu phu nhân, cô đi đâu
vậy?”
“Tìm
người.”
“Thiếu
phu nhân thân mang thai, làm sao xuất môn được?”–
Trung thúc lo lắng kêu to.
“Cháu sẽ cẩn
thận.” – giọng nói từ xa vọng lại, nàng
hẳn đã đi khá xa rồi.
Lăng Thanh Tuyết rời khỏi hoa viên liền đi thẳng đến
hậu viện, tại đây nàng dắt một con ngựa rồi nhanh chóng rời khỏi phủ.
Nàng một đường chạy gấp, chỉ trong ba ngày đã chạy cả
vạn dặm, tìm đến chỗ của Vạn Sự Thông.
Vạn Sự Thông nhìn nàng phong trần mệt mỏi, cả đường
bôn ba bước vào cửa. Đã nhiều năm trôi qua, đây là lần đầu tiên hắn thấy nàng
không khống chế được nỗi lo âu như thế.
“Giúp ta tra,
tra là ai đã hạ thủ; giúp ta tìm, số
