tử mặc cẩm y, thiếu phụ mặc áo tím, mà viết vậy
thì dài dòng quá lại kỳ kỳ @@ nên ta để nguyên. Tiện thể chú thích thêm, chữ
“cẩu” là ta thêm vào @@.
Lăng
Thanh Tuyết không để ý tới họ, chỉ nói với mẹ. “Mẹ, không phải người vẫn muốn
tìm trụ trì hỏi về chương trình từ thiện sao, mình đi thôi.”
Giang
lão phu nhân hiền lành vỗ vỗ lưng nàng, gật đầu tán thưởng, “Đi thôi,
không cần để ý tới mấy kẻ qua đường.”
Mặt
tử y thiếu phụ hóa xanh, tay phải nắm chặt chuôi kiếm.
Cẩm y nam tử lập tức quét mắt, “Dung
muội.”
“Hừ!” – Tử y thiếu phụ buông lời ác độc, “Năm
đó cô ta không giữ được huynh, nay cũng chẳng lưu được Giang công tử.”
“Vị
phu nhân này biết tại hạ sao? Sao lại vô duyên vô cớ khẳng định Giang mỗ nông
cạn như vậy, chỉ chú trọng đến vẻ ngoài như vậy?” – giọng nói thanh nhã nhưng lạnh nhạt vừa vang lên,
Giang Tùy Vân cũng chậm rãi bước lại gần.
“Vân nhi,
không phải con nói hôm nay không có thời gian ghé qua đây sao?” – Giang lão phu nhân nở nụ cười.
Giang Tùy Vân thi lễ với mẫu thân, cũng cười: “Dạ,
đàm phán xong rồi, con liền tới đây bồi mẫu thân và nương tử, sợ người ngoài
khinh Giang gia ta neo người mà nhân cơ hội khi dễ.”
Lăng
Thanh Tuyết cúi đầu xem bé con trong lòng, đôi môi dưới tấm sa khẽ nhếch.
“Nương tử,
nàng lại chịu thiệt rồi.” – Giang Tùy
Vân lại trước người thê tử, hòa nhã nói.
Lăng Thanh Tuyết mỉm cười, đáp lại, “Đâu
có, chàng tới vừa kịp lúc.”
Cẩm y
nam tử nhìn hai phu thê trao đổi ánh mắt, tự nhiên mà thâm tình, ánh mắt trở
nên ảo não. Năm xưa chính hắn là kẻ cô phụ nàng.
Giang Tùy Vân vỗ vỗ tay với đứa bé trong lòng nàng,
cười cười.“Thực nhi, lại đây, phụ thân ôm nào.”
Giang
Ngộ Thực dùng đôi tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo mẫu thân, dường như sợ bị phụ thân
dùng sức mạnh ôm đi.
Giang lão phu nhân thấy thế, cười, “Thực
nhi thích hương vị của mẫu thân, Vân nhi, con quên đi là hơn.”
Con
trai và cháu nội tranh giành tình cảm của con dâu, đây đã không còn là bí mật ở
Giang gia, mà bà xem diễn lại càng vui vẻ hứng thú.
Bỗng một nữ tử mặc hoa phục tóc tai bù xù ngã nhào vào
họ, một cô nha hoàn mặt đầy nước mắt quỳ gối bên người cô ta, hướng về nam tử
phía sau xin tha.
Sắc mặt Giang Tùy Vân nhất thời thay đổi.
Lăng Thanh Tuyết cũng nhíu mày. Hắn vậy mà vẫn không
chịu buông tha cho Lý tiểu thư sao?
Lúc này, hoa y nữ tử ngẩng đầu, bày ra khuôn mặt với
các đốt ban đỏ che kín dưới ánh mặt trời, nhìn hết sức dữ tợn lại vô cùng khủng
bố, vài khách hành hương nhát gan đã hét ầm lên.
Nữ tử đang đứng dậy đột nhiên bị một cái chân to đùng
dùng sức đạp xuống tuyết, lập tức đau đớn thở to.
“Tiện nhân,
chạy cái gì, cẩn thận không ta đánh gãy chân ngươi.”
Khi
Tề Hạo Vũ thu chân lại, cô ta co rúm thành một cục, mê sảng lặp đi lặp lại, “Tôi sai rồi,
tôi sai rồi...”
“Tiểu
thư __” – Tiểu Hồng bổ nhào vào trước người chủ tử, dùng sức
ôm chặt cô ấy, khóc không thành tiếng, “Tiểu thư, đừng sợ, đừng
sợ, Tiểu Hồng ở đây, Tiểu Hồng ở đây...”
Lăng
Thanh Tuyết quay mặt con vào lòng mình, không để bé nhìn thấy hành vi xấu xí
của con người độc ác nào đó.
Tề Hạo Vũ nhìn đám đông đang tập trung trước điện,
khuôn mặt tuấn tú đột nhiên sáng ngời, đi nhanh mấy bước về phía trước.
Giang Tùy Vân lắc mình một cái, che chắn trước mặt thê
tử, có lễ nói: “Tề Trang chủ, hân hạnh gặp mặt.”
Lăng
Thanh Tuyết cúi đầu dịu giọng dỗ bé con trong lòng, đối với việc trước mắt làm
như không thấy, mắt điếc tai ngơ.
“Thanh
Tuyết.” – Tề Hạo Vũ lại làm như không
thấy hắn, nhìn Lăng Thanh Tuyết, nhẹ gọi.
Tử y thiếu phụ kinh nghi bất định di động qua lại giữa
mấy người, hóa ra giang hồ đồn rằng Tề Trang chủ của Kính Minh Sơn Trang lưu
luyến si mê nhị tiểu thư Lăng gia bảo nên giận chó đánh mèo hành hạ Lý gia tiểu
thư, kẻ gây chuyện phá rối làm hỏng hôn sự mơ ước của hắn, là thật.
“Tề Trang
chủ, Lý tiểu thư chỉ là nữ lưu thể chất yếu đuối, không giống với người giang
hồ da dày thịt béo chúng ta, không chịu nổi ép buộc hành hạ, làm việc nên có
chừng có mực, không nên quá mức.” –
Lăng Thanh Tuyết đều đều nói. Nàng cũng muốn đỡ Lý tiểu thư, lại sâu sắc nhận
thức rằng, nàng càng xen vào, thương tổn của Lý tiểu thư sẽ càng nhiều.
“Thanh Tuyết,
nàng giận ta vì hủy dung nàng, có phải không?”
Cẩm y
nam tử giật mình, cầm chặt kiếm. Là như thế này sao?
Ngữ khí của Lăng Thanh Tuyết vẫn thản nhiên, “Tuổi
xuân ngắn ngủi chẳng tày gang, dù sao cũng là chuyện sớm muộn mà thôi. Tướng
công nhà ta không ngại, ta dĩ nhiên cũng chẳng để ý.”
Mặt
cẩm y nam tử bắt đầu nóng lên.
“Thanh Tuyết,
nếu hắn đối xử với nàng không tốt, ta sẽ không bỏ qua cho hắn.” – ánh mắt hung tàn của Tề Hạo Vũ đảo qua Giang Tùy
Vân.
Nàng thầm than trong lòng, “Tề đại ca,
thu tay lại đi, buông tha cho Lý tiểu thư cũng là buông tha cho chính huynh mà,
có một số việc đã qua không thể quay lại được đâu.”
Tề
Hạo Vũ lạnh lùng trừng người đang được che chở trong lòng Tiểu Hồng, sự ngoan
lệ hiện lên trong mắt, “Chuyện
này, không cần Thanh Tuyết nàng hỏi đến, ngay cả phụ mẫu, huynh đệ máu mủ ruột
thịt cũng