ến tham dự lễ cưới của Trương Kiều. Người đàn ông mà Trương Kiều lấy từ ngoại hình cho đến gia thế đều rất bình thường, nghe nói trước đây còn dính dáng đến xã hội
đen.
Lễ cưới được tổ chức rất rườm rà, nhiều thủ tục, nụ
cười của Trương Kiều cũng rất giả, nhìn là biết cô ấy không tình nguyện
cưới, vì là mong muốn của cha mẹ nên cô ấy đành chiều theo ý họ.
Trong lễ cưới, Trình Đoan Ngọ gặp lại Du Đông. Cả hai đều cảm thấy rất ngạc
nhiên. Chú rể trước đây từng là thuộc hạ của Du Đông, thường gọi Du Đông là “anh” cho nên Du Đông mới bớt chút thời gian đến tham dự.
Hai người ngồi nói chuyện với nhau một lúc. Cả hai đều thấy không tự nhiên
vì quan hệ trước đây của họ, cũng chỉ là hỏi han qua loa. Sau khi buổi
tiệc kết thúc, họ cùng rời đi. Du Đông nói cho Trình Đoan Ngọ biết anh
đã xin thôi việc.
“Tại sao lại xin thôi việc?” Có người nói rằng, khổ đau mới có tính trội.
Trình Đoan Ngọ nằm trên giường bệnh gần một ngày, người giúp việc thay nhau
chăm sóc cô, nhưng cô rất ít nói, không phải cô còn tức giận, mà là bởi
cô chẳng biết mình còn có thể nói gì nữa. Lúc không còn ai ở bên nói
chuyện, cô thường giống như bây giờ, thẫn thờ nhìn lên trần nhà. Cô cũng chẳng nhớ quá trình mổ ấy nữa, vừa ngất đi lại vừa bị gây mê cô gần như không có chút ấn tượng gì với cuộc phẫu thuật kinh hoàng đó. Một cái
thai chưa kịp có hình hài nên hầu như không có cảm giác gì về sự tồn tại của nó. Cô đã mất nó rồi, Cơ thể cô chẳng còn cảm giác gì nữa nhưng
trái tim thì đau đớn đến tê dại.
Rèm cửa sổ được buông kín, cả
căn phòng chẳng có chút ánh sáng. Trình Đoan Ngọ cảm thấy chỉ khi bóng
tỗi bao phủ như thế này cô mới có thể thở được.
Tiếng mở cửa vang lên, ánh sắng từ ngoài hành lang chiếu vào khiến bóng của người đang
đứng ở cửa đổ dài. Anh ta đứng im ở đó. Trình Đoan Ngọ vừa cảm thấy chói mắt lại vừa cảm thấy buồn bã với ánh sáng bất ngờ xuất hiện đó, cảm
giác buồn bã đến ngạt thở lại quay lại với cô, cô trở mình rồi vùi sâu
trong chăn, quay lưng ra phía cửa.
Người đứng ngoài cửa khẽ thở dài một tiếng rồi đóng cửa phòng lại, bật điện lên,
Tiếng sột soạt phía sau lưng vang lên, vài giây sau người đó đi đến gần, ngồi xuống cạnh giường cô, chân thành nói: “Đoan Ngọ, anh biết là em hận
anh, nhưng anh không có cách nào khác.”
“Trước khi em xảy ra
chuyện, anh sợ vì em uống quá nhiều thuốc mà ảnh hưởng đến thai nhi,
nhưng lúc em xảy ra chuyện, anh lại cảm thấy cho dù đứa bé cô bị tàn tật hay là có sao đi nữa cũng không quan trọng, chỉ cầm nó có thể sống được và sinh ra. Nhưng số phận đã không cho nó được sinh ra, nó đã chọn nhầm chỗ, nếu để nó được sinh ra, nó đã chọn nhầm chỗ, nếu để nó sống lâu
thêm nữa thì cũng sẽ lấy đi cả tính mạng của em..” Đây là lần đầu tiên
trong một tháng qua anh ta nhắc đến việc phẫu thuật, nhắc đến cái thai
chưa kịp sinh ra thì đã chết yểu đó. Anh ta ta lại gợi lên những ký ức
với nỗi đau chất chồng mà mãi không thể nào với của Trình Đoan Ngọ .
“Đừng nói nữa…” Trình Đoan Ngọ nhắm chặt mắt nhưng vẫn không kìm nén được,
nước mắt rơi xuống gối, cô cắn môi, cố kiềm chế nỗi đau đớn, nói: “Là do em phúc mỏng . Các con ra đi cũng tốt, sống cũng chịu khổ mà thôi, em
chính là sao Chổi, bất cứ ai có quan hệ với em sẽ chẳng có kết cục tốt
đẹp.”
“Đoan Ngọ…” Lục Ưng Khâm thấy rất đau lòng nhưng cố gắng
nói những lời thật mềm mỏng. Anh ta biết rằng giờ đây cô đang bị tổn
thương cả về thể chất lẫn tinh thần. Lúc cô được đưa ra khỏi phòng mổ,
người anh ta cứ cứng đồ như một tên ngốc. Khi ấy, mắt cô nhắm chặt, mặt
tái nhợt, người mỏng dính như một tờ giấy, anh ta có cảm giác chỉ một
cơn gió nhẹ, thổi qua thôi là cô cũng có thể bay đi mất. Anh ta không
muốn trải qua cảm giác bất lực không thể nắm giữ được bất cứ thứ gì ấy
nữa.
Trình Đoan Ngọ lau nước mắt, quay người lại, cô gắng ngồi
dậy nhưng người mềm nhũn, vừa gượng dậy đã ngã xuống, Lục Ứng Khâm vội
vã chạy tới đỡ cô nhưng cô xua tay rồi nằm xuống giường.
“Lục Ứng Khâm, em có vài lời muốn nói với anh.”
“Em nói đi!”
“Lúc trở về nước, anh có nói với em rằng anh sẽ không ngăn cản em muốn rời
đi. Bây giờ em muốn đi, hy vọng anh sẽ giữ đúng lời hữa.”
Lục Ứng KHâm khựng lại, mặt bỗng sa sầm. “Tại sao nhất định phải rời đi? Em có
thể đi đâu? Trình Đoan Ngọ, anh có thể chịu được kiểu cư xử tùy hứng của em, nhưng thời gian này phải trong phạm vi mà anh ta có thể trông thấy
được.”
Trình Đoan Ngọ buồn bã lắc đầu, bất lực nói: “Đi đâu không quan trọng chỉ cần rời xa nơi này là được. Lục Ứng Khâm, anh không phải là em, anh không thể hiểu được nỗi khổ trong lòng em. Em không biết tại sao mình lại sỗng nữa. Em cũng chẳng phải người phụ nữ mạnh mẽ gì. Thậm chí, em chẳng là cái gì cả, em là người phụ nữ kém cỏi trên thế giới
này. Vì vậy anh hãy buông em ra, để em đến một nơi thật xa, Ở nơi đây,
mỗi ngày em đều cảm thấy mình không thể nào thở nỗi…”
“Nếu thấy
buồn thì đi ra nước ngoài cho khuây khỏa, em muốn đi đâu cũng được.
Trình Đoan Ngọ, em đã trưởng thành, chạy trốn không phải cách để giải
quyết vấn đề đâu.”
“Nhưng…” Trình