hông thích hợp với
mình chút nào.
Trong phòng không bật đèn. Nhưng đồ nội thất cố ẩn mình trong bóng tôi, chỉ lờ mờ nhìn thấy những góc cạnh. Ánh trăng mờ
ảo xuyên qua tấm rèm cửa sổ chiếu vào chăn phòng rọi xuống khuôn mặt
đang ngủ rất ngon lành của Đông Thiên. Trình Đoan Ngọ thất thần nhìn
thằng bé, nó càng lớn càng giống Lục Ứng Khâm, cô bỗng thấy hoang mang.
Trước kia, cô đã liều mình sinh ra nó, nghĩ một cách hèn mọn rằng, có lẽ Lục
Ứng Khâm sẽ vì đứa bé mà chấp nhận cô, cuối cùng cái mà cô nhận được là
sự lãng quên. Anh ta quên rằng cô một người như cô, hoặc cũng có thể anh ta chẳng thèm nhớ đến một người như cô.
Cuộc sống khốn khó đè
nặng trên lứng cô. Trong cuộc sống của cô chẳng còn tồn tại tình yêu, cô học được cách đối mặt với sự thật, tính ngộ trong lúc gian khổ nhất.
Còn Lục Ứng Khâm vẫn không chịu buông tha cho cô. Anh ta lại đưa cô về với
cơn ác mộng của ngày xưa. Trước kia, cô nghĩ rằng đứa bé sẽ là lý do
khiến anh ta quay lại với cô. Còn bây giờ anh ta lấy đứa bé ra để chế
ngự cô.(LQĐ)
Cô hận lắm, cô hận chính mình đã không tàn nhẫn đến
cùng, những cũng chẳng thế nào thuyết phục mình hoàn toàn lùi bước.
Trạng thái mâu thuẫn này khiến cô vô cùng khó chịu. Cô nghẹn ngào. Tranh thủ lúc Đông Thiên đang ngủ say, cô ngồi dậy, đi vào nhà tắm rửa mặt.
Làn nước lạnh táp lên mặt khiến cô lập tức tỉnh táo trở lại, mí mắt sưng lên vì khóc nhiều.
Không gian xung quanh im lặng như tờ, cô
chẳng thể ngủ được. Cô đứng bên cạnh cửa sổ hít thở không khí. Màn đêm
lạnh lẽo, những làn gió lạnh thổi qua ati, nỗi khó chịu trong lòng cô
dường như cũng vơi đi rất nhiều. Mùi hương thoang thoảng trong căn phòng khiến cô có cảm giác mơ mằng. vén tấm rèm cửa, trước măt cô hiện ra khu vườn cùng những đóa tường vi rực rỡ, xếp thành hàng ngay ngắn trước
gió.
Trình Đoan Ngọ bỗng thấy có chút lạc lõng.
Hóa ra,
tất cả không còn như trước kia nữa rồi. Những bông hồng trắng vốn thuộc
về cô giờ đây đã thay thế bằng những khóm hoa tường vi.
Mặc dù Du Giai Giai không ở đây nhưng mọi thứ trong ngôi nhà này đều in hình bóng của cô ta. Những bông hoa được cắm khéo léo trên bàn ăn, những tấn rèm
cửa sổ sang trọng được đặt làm riêng, thậm chí cả ga trải giường cũng
mang phong cách rất độc đáo…Chắc chắn Lục Ứng Khâm sẽ chẳng để ý đến
những việc như thế này. (di3n Đàn L3 quý Đôn)
Căn biệt thự này
không quá rộng rãi, cũng chỉ có mấy phòng, Cô chẳng cần đoán cũng có thể biết Du Giai Giai ở phòng nào, nhưng cô chẳng tò mò mà đi xem.
Cô biết nơi này đã không thuộc về cô nữa. Cô cũng chẳng biết tại sao mình
lại thở dài. Lồng ngực quặn thắt, cô chẳng thích cảm giác này chút nào.
Đứng hồi lâu nên nửa bên trái người tê dại. Cô đậm đậm chân, định trở về
phòng. Vừa quay đầu lại thì đã nhìn thấy Lục Ứng Khâm lặng lẽ đứng bên
cạnh từ lúc nào, do bất ngờ nên cô giật bắn người, suýt hét lớn.
Cô cố gắng lấy lại bình tĩnh đứng thẳng người trong tư thế phòng bị, lạnh lùng nhìn Lục Ứng Khâm. “Anh làm gì vậy?!”
Lục Ứng Khâm cũng chẳng có biểu hiện gì là tức giận, ánh trăng chiếu lên
một bên mặt của anh ta làm hiện rõ những đường cong đẹp đẽ. Anh ta mỉm
cười vẻ đắc ý và hớn hở rồi nói bằng giọng ấm áp hiếm thấy. “Muộn thế
rồi sao không ngủ?”( type tại Lê quý đôn)
Trình Đoan Ngọ không thích bộ dạng “ Miệng nam mô bụng bồ dao găm” đó là của anh ta, lạnh lùng trả lời: “Liên quan gì đến anh?”
Lục Ứng Khâm cũng không tức giận, chỉ dặn dò: “Sau này, cô sống cùng thằng bé ở đây nhé.”
Trình Đoan Ngọ từ chối theo bản năng: “Không.”
“Cô không được phép quyết định.”
“Lục Ứng Khâm, tại sao anh nhất định phải bắt tôi cùng Du Giai Giai cùng
sống ở đây, mọi người đều cảm thấy khó chịu, có nhất thiết như vậy
không?”
Lục Ứng Khâm mím chặt môi nhưng khóe miệng vẫn hiện rõ ý
cười, trong đáy mắt như trào dâng những cơn sóng ngầm. “Sau này sẽ chỉ
có thằng bé và cô sống ở đây thôi.”
“Không!” Trình Đoan Ngọ từ
chối thẳng thừng. Cô cũng không biết tại sao mình lại cứ như vậy, cứ
nghĩ đến việc Du Giai Giai đã đứng ở đây là cô lại không thể chịu được,
toàn thân nổi da gà. Cô rất khó chịu, cô không thể nào tỏ ra là không có chuyện gì được.
“Tại sao?”
“Ghê tởm!”
Bộ dạng từ
chối thẳng thừng đó của cô khiến nụ cười của Lục Ứng Khâm hoàn toàn tan
biến. Ánh mắt anh ta dần trở nên trầm lặng. “Trình Đoan Ngọ, cô nhất
định phải dùng thái độ đó sao?”
“Đúng.” Trình Đoan Ngọ kiên định trả lời. “Đối diện với loại người như anh, tôi chẳng thể nghĩ ra thái độ nào thích hợp hơn.”
“Hơ…” Ánh mắt Lục Ứng Khâm dần trở nên thâm trầm. Anh ta nheo mắt, trầm giọng nói: “Được lắm, Trình Đoan Ngọ, càng ngày cô càng ăn nói sắc sảo…” Anh
ta còn châm chọc. “Trước kia, chẳng phải cô vẫn còn cãi bướng là muốn
chết, chết là hết sao? Trình Đoan Ngọ, xem ra cô cũng chưa sẵn sàng chút nào.”
“Đây không phải là điều anh muốn sao? Anh không muốn tôi để tôi chết, tôi chết rồi thì anh chẳng có thứ gì để đùa giỡn nữa.”
Sắc mặt Lục Ứng Khâm lập tức biến đổi, anh ta im lặng hồi lâu, chỉ đăm
chiêu nhìn cô, ánh mắt sắc nhọn đó khiến Trình Đoan Ngọ chẳng biế