ối cùng mẹ con cô. Hai người lớn và một đứa trẻ ngồi ở hai bên
chiếc bàn ăn dài, hai mẹ con cô ngồi một bên ăn uống rất tình cảm và tự
nhiên, còn bên kia thì ngược lại, Lục Ứng Khâm lạnh lùng và nghiêm túc,
chẳng ai động chạm đến ai và cũng chẳng có mâu thuẫn gì.
Từ khi Đông Thiên về bên cạnh, có lẽ do tâm trạng thoải mái mà Trình
Đoan Ngọ cười nhiều hơn, người cũng béo lên đôi chút. Những sự việc đau
buồn như dồn dập xảy ra trước kia thực sự khiến cô gục ngã, nếu không vì đứa trẻ này, cô vẫn sẽ chán nản.
Ăn xong, Trình Đoan Ngọ tắm cho con rồi tự ru nó ngủ. Đến lúc đó cô mới
phát hiện dây buộc tóc của mình rơi ở phòng khách, Cô đành lê đôi dép
xuống dưới tầng tìm.
Phòng khách vẫn sáng đèn. Chẳng biết có phải hôm nay Lục Ứng Khâm rất
tốt hay không mà anh ta vẫn ung dung ngồi xem ti vi. Thấy cô đi xuống,
anh ta cũng chẳng ngẩng lên, chỉ dửng dưng nói: “Lại đây!”
Trình Đoan Ngọ dưng bước, lấy chiếc dây buộc tóc trước rồi đi đến bên
cạnh Lục Ứng Khâm. Dáng người cao gầy, lúc này, cô mặc một chiếc váy hoa trắng, trông vừa gọn gàng vừa hấp dẫn. Lục Ứng Khâm đứa mắt nhìn cô một lượt, hồi lâu mới nói: “Ngày mai hẹn cô giáo của thằng bé ăn cơm. Thằng bé làm loạn ở trường, đưa về nhà dạy bảo thế cũng đủ rồi, đến lúc phải
đưa nó trở lại trường rồi.”
Việc của Đông Thiên cũng đã trao đổi xong xuôi. Trình Đoan Ngọ cũng biết cậu bé đã đến tuổi đi học, không thể không cho nó đi học được, nhưng nó vẫn còn nhỏ như vậy, gửi ở ký túc xa của trường, cô không nỡ chút nào.
Trình Đoan Ngọ do dự một lúc rồi nói: “Không thể chuyển đến sống gần
trường học gần đây được à? Nó còn bé thế mà đã gửi vào ký túc xa thì nó
sẽ chẳng biết gì cả.”
Lục Ứng Khâm vẫn nhìn chằm chằm vào ti vi. “bé mà cưng chiều quá cũng không được. Cô không phải là một ví dụ điển hình sao?”
“Anh…” Trình Đoan Ngọ nghiêm mặt nhưng chẳng tìm ra câu nào để phản bác, đành buông một câu: “Tùy anh” Rồi trở về phòng.
Chỉ còn lại một mình Lục Ứng Khâm ngồi đó. Ngòn tay cầm chiếc điều khiển ti vị của anh ta đã tê đi. Trong không khí vẫn còn phảng phất mùi sữa
tắm trên người Trình Đoan Ngọ. Chưa đến nửa tháng mà cô đã thay da đổi
thịt, trên mặt lúc nào cũng thường trực nụ cười ấm áp, trông cô càng trở nên rạng ngời. Mặc dù khi đối diện anh ta không cảm thấy lo lắng nữa.
Kỳ thực, cho đến giờ, anh ta không rõ tại soa mình lại trói buộc Trình
Đoan Ngọ ở bên cạnh, coi cô như một đồ vật độc chiếm, thẳm sau trong
tiềm thức của mình anh ta biết mình không thể bỏ cô được. Về mặt sinh
lý, anh ta không phải thần thánh gì, mặc dù chuyện nam nữ cũng không đến mức cuồng nhiệt nhưng không phải hoàn toàn không có nhu cầu. Trình Đoan Ngọ ngày nào cũng đi đi lại lại bên cạnh, anh ta cũng không thể không
có chút phản ứng, nhưng anh ta không muốn làm điều ấy. Đáng kẽ, anh ta
đã bỏ tiền ra thì có thể thoải mái thích làm gì thì làm mới đúng, nhưng
lần này anh ta lại cảm thấy không thể vượt qua chính mình.( type Tịnh Du LQĐ)
Mùi hương phảng phất trong không khí khiến cho anh ta cũng có chút phân
tâm. Phải rất lâu sau anh ta mới bình tĩnh lại, hít thở thật sâu mới có
thể tập trung nhìn vào màn hình ti vi nhàm chán kia…
Ngày hôm sau, Trình Đoan Ngọ dậy rất sớm. Cô cũng không biết tâm trạng lúc này của mình rốt cuộc là thế nào.
Cô tự bản thân cho Lục Ứng Khâm, một người đàn ông đã có vợ chưa cưới.
Người đàn ông này coi cô như tình nhân, nuôi cô trong ngôi biệt thự ở
ngoại ô, cô chẳng cần phải lo đến bữa ăn hay cái mặc. Cô và anh ta có
một đứa con sáu tuổi. Chính cô cũng không hiểu nổi mối quan hệ phức tạp
này. (le$quy%don@)
Trước giờ cơm trưa một tiếng, lái xe đã đến
đón họ rồi. Đông Thiên có vẻ không muốn đi học, dù sao thì nó vẫn là trẻ con, trước kia nó chưa từng được đi mẫu giáo nên bây giờ cũng có chút
lạ lẫm với trường học. Hơn nữa, Đông Thiên cũng không học giỏi cho lắm,
vì thế cậu bé lại càng không muốn đến trường.
Cô giáo của Đông
Thiên là một người phụ nữ rất khóe léo. Trước kia, Người đưa Đông Thiên
đi học là Du Giai Giai, lần này là Trình Đoan Ngọ, nhưng cô ấy cũng
không tở ra quá ngạc nhiên, cách xứng hô cũng rất chuẩn mực, luôn gọi cô là “cô Trình”, không hề cảm thấy xa lại, ngược lại còn rất gần gũi.
Lục Ứng Khâm là ông chủ cho nên chỗ ăn chỗ uống đương nhiên cũng là những
nơi hạng sang đồng thời cũng rất kín đáo, đa số là những nơi mà các vị
chức sắc trong thành phố thường xuyên đến ăn. Cô giáo của Đông Thiên
cũng đã quen với điều này nên cũng không cảm thấy lạ lẫm, chỉ có Đông
Thiên và Trình Đoan Ngọ là không tự nhiên vì từ trược tới giờ, họ chẳng
bước chân tới những chỗ như thế này.
Đông Thiên chỉ ngồi yên được một lúc rồi lèo nhèo đòi chạy chỗ này, chỗ kia nghịch ngợm. Lục Ứng
Khâm cũng chẳng nổi giận, đưa mắt về phía Trình Đoan Ngọ, nhíu mày nói:
“Cô đưa nó ra ngoài chơi cho tôi đỡ đau đầu.”
Trình Đoan Ngọ gật
đầu, nắm lấy bàn tay nhỏ xíu mềm mại của Đông Thiên rồi đi ra ngoài. Vừa mới ra khỏi cửa Đông Thiên lại đòi ra nhà vệ sinh. Trình Đoan Ngọ đành
đưa cậu đến đó. Nhưng vì cậu còn quá nhỏ, chưa có khái niệm phân biệt
