Polaroid
Hồ Đồ

Hồ Đồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323034

Bình chọn: 8.5.00/10/303 lượt.

t né

tránh đi đâu. Bầu không khí ngày càng đáng sợ, cô lo lắng lùi về phía bệ cửa sổ.

Đột nhiên, khuôn mặt cau có của anh ta thả lỏng. Anh ta

khẽ nhếch miệng cười ,ánh mắt gian tà, như con mèo vừa bắt được chuột,

thò móng vuốt ra để đùa nghich với con mồi tội nghiệp đó.

Anh ta

dàn tiến sát Trình Đoan Ngọ, ánh mắt hài hước, “Trình Đoan Ngọ, cô thử

đoán xem, tại sao tôi không muốn cho cô chết? Có lẽ nào tôi không nỡ để

cô chết?” Anh ta làm ra vẻ thần bí, ghé sát tai cô, nói: “Trình Đoan

Ngọ, cô có bao giờ nghĩ đến khả năng tồi tệ nhất không? Tôi yêu cô mất

rồi.”

“…” Lục Ứng Khâm nhướn

lông mày vẻ dửng dưng, khóe miệng hiện lên ý cười, hả hê nhìn vẻ mặt

lúng túng của Trình Đoan Ngọ. Anh ta cũng chẳng hiểu tại sao mình đột

nhiên nói ra câu đó. Thực ra, sau khi nói câu đó, anh ta có cảm giác mãn nguyện đến kỳ lạ. Anh ta thích nhìn bộ dáng cứng miệng, không nói được

gì như thế này của Trình Đoan Ngọ, đôi mắt lấp lánh ấy tròn xoe ngạc

nhiên, lúc này trông cô giống một cô gái từ trên trời rơi xuống vậy.

Anh ta tiếp tục ác ý nói: “Trình Đoan Ngọ, cô phải biết rằng, nếu tôi

yêu cô thì tuyệt đối sẽ không để cô rời khỏi tôi cho dù có chết thì cô

cũng sẽ chết trước mặt tôi, điều đó so với việc cô ghét tôi còn đáng sợ

hơn nhiều.” Ánh mắt thản nhiên và khuôn mặt bình tĩnh của anh ta khiến

người khác không thể nào đoán được anh ta có ý đồ gì,

Cuối cùng, anh ta cười nhạt rồi nói chậm rãi và rõ ràng. “Trình Đoan Ngọ, cô có sợ không?”

Anh ta chớp chớp mắt, không hiểu tại sao mình lại hỏi Trình Đoan Ngọ một câu mang tính giả thiết như vậy rồi đợi câu trả lời của cô. Thực tế,

anh ta biết rõ, câu trả lời lúc này của Trình Đoan Ngọ chỉ khiến anh ta

tức giận mà thôi, nhưng anh ta vẫn muốn nghe cô nói.

Dường như đã rất lâu rồi anh ta không có cảm giác này. Điều này sẽ khiến anh ta có cảm giác khao khát một người phụ nữ.

Anh ta không thích cảm giác bị khống chế nhưng không tự chủ được, dửng

dưng liếc nhìn cô, khuôn mặt trắng trẻo và xinh đẹp của cô như có ma lực khiến anh ta rất khó kiềm chế.

Trình Đoan Ngọ hơi nhíu mày, ngạc nhiên nhìn Lục Ứng Khâm chằm chằm tựa như chưa từng quen biết.

Anh ta hỏi: “Trình Đoan Ngọ, cô có sợ không?”

Cô chẳng biết nên trả lời như thế nào. Cô bất giác nhớ lại rất nhiều

chuyện đã qua. Giờ đây, khi bình tĩnh nghĩ lại, cô không hiểu sao tình

yêu cô đành cho anh ta lại mãnh liệt như vậy, bỏi vì cô yêu anh ta cho

nên anh ta chỉ có thể là của cô, chẳng cần thiết anh ta có muốn hay

không.

Khi ấy, cô không hề nghĩ, liệu anh ta có muốn tình yêu của cô hay không? Anh ta có sợ phải thừa nhận những nghi ngờ, chất vẫn đó vì cô không?

Trình Đoan Ngọ bỗng nghĩ có lẽ trên đời này, mọi việc đều có nhân quả.

Cho dù quỹ đạo thời gian và không gian có biến đổi thế nào đi nữa thì

sợi dây rối ren giữa hai người họ chẳng thể nào chắt đứt được, nó sẽ mãi tồn tại.

Cô khẽ nhắm mắt, mệt mỏi nói: “Lục Ứng Khâm, đủ rồi!” Anh ta có thể giễu cợt cô, giày vò cô nhưng nhất định không được động đến từ “yêu”.

Cô cảm thấy buồn nôn, cô đã không còn tin vào từ này nữa rồi.

“Giữa chúng ta mà cũng có thể nói đến chuyện có yêu không, có sợ không

à? Anh không thấy buồn nôn sao?” giọng Trình Đoan Ngọ vẫn lạnh như băng, nhưng bàn tay lại nắm rất chặt, cô cố kiềm chế cảm xúc, không muốn bị

mất kiểm soát. Khoảng cách giữa cô và Lục Ứng Khâm ngày càng trở nên xa

cách, chẳng có sự lựa chọn nào khác. ( Lê*Quý*Đôn)

Lục Ứng Khâm im lặng, ánh mắt bỗng trở nên u ám, anh ta nhìn Trình Đoan

Ngọ chằm chằm, tâm trạng lúc này vô cùng kỳ lạ, chẳng biết tại sao anh

ta có cảm giác như đang có hàng ngàn hàng vạn mũi tên xuyên thẳng vào

trái tim mình, không thể thở nổi.

Anh ta không nói gì hồi lâu, cảm thấy thật ngột ngạt nhưng không biết

trút bỏ như thế nào. Gió lạnh thổi qua cửa sổ khiến tấm rèm lay động, sự lạnh lẽo khiến đầu óc đang rối bời của anh ta tỉnh tái phần nào.

Anh ta nhếch miệng cười lạnh lùng, phớt lờ nói: “Trình Đoan Ngọ, cô có

biết là cô càng phản kháng thì tôi càng cảm thấy hứng thú không?”

“Hơ!” Trình Đoan Ngọ cuời châm chọc. “Vậy thì anh cảm thấy hứng thú thì tôi càng phản kháng.”

Gió đêm đùa nghịch mái tóc có chút rối bời của cô, vành tai cô cũng vì

gió lạnh mà ửng đỏ, toàn thân đang căng lên cũng được thư giãn nhiều. Cô phản bác Lục Ứng Khâm đến cùng.

Anh ta đứng lặng trước mặt cô, ánh mắt chẳng khác nào mũi tên tẩm độc

khiến Trình Đoan Ngọ sợ hãi. Nhưng cô quyết không lùi bước , cố đứng

thẳng lưng, nét mặt hiện rõ sự quật cường, không chịu thua,

Lục Ứng Khâm cười lạnh lùng, nụ cười càng trở nên cay độc. Anh ta đưa

tay nâng cằm cô, bắt cô phải ngẩng lên, giọng lạnh buốt đến tận sống

lưng: “Trình Đoan Ngọ ai bảo cô không hợp với sở thích của tôi chứ? Xem

ra bảy năm trước tôi nhìn người không chuẩn, một người phụ nữ thú vị thế này, sao tôi nỡ bỏ qua chứ? Nếu cô đã chuẩn bị tâm lý rồi thì chúng ta

có thể thử xem ai sẽ thua.”

“…”

Sau ngày hôm đó, Lục Ứng Khâm cũng không có ý gâu khó dễ với Trình Đoan

Ngọ nữa. Anh ta rất bận, vài ngày mới đến một lần, đến cùng chỉ là để ăn bữa t