Old school Easter eggs.
Hồ Đồ

Hồ Đồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323233

Bình chọn: 9.00/10/323 lượt.

khẩn, giọng nói thể hiện sự mệt mỏi rã rời: “Anh, em về

phòng trước đã, có việc gì chúng ta nói chuyện sau. Anh đừng kích động

như thế, có được không, không tốt cho sức khỏe…”

Trình Lạc Minh bật cười, nụ cười đó vô cùng lạnh lùng. “Trình Đoan Ngọ, đó là nơi mà em nói là kiếm tiền nhanh nhất sao?”

“Em đâu có!”

Câu nói phủ nhận của Trình Đoan Ngọ kiến Trình Lạc Minh càng tức giận,

anh trợn tròn mắt, quát lên: “Trình Đoan Ngọ! em thực sự làm anh thất

vọng! Anh đã nói với em thế nào? Cho dù có chết đói hay nghèo khổ đến

mức nào đi nữa thì cũng không thể bôi nhọ danh dự nhà họ TRình. Rốt cuộc em bị làm sao thế? Khổ cực bao nhiêu năm như vậy còn chịu đựng được, có phải Du Đông cho em ăn sung mặc sướng vài ngày là em đã không thể chịu

khổ được nữa không? Trình Đoan Ngọ! Anh không ngờ em lại là người ưa hư

vinh đến như vậy!”

Nước mắt của Trình Đoan Ngọ cứ thể tuôn trào.

Cô vừa mệt vừa đói, lại

vừa tủi thân vì câu nói của anh cô. Cô cắn chặt môi, chậm rãi nói: “Anh! Em không làm việc ấy. Em không muốn làm mất mặt Trình gia nhưng em

không còn cách nào khác. Cơm còn không đủ ăn, cũng sắp chẳng còn chỗ mà ở nữa rồi. em có thể làm gì được chứu? Anh nói cho em biết đi, em có thể

làm được gì nữa đây?”

Trình Lạc Minh cười khinh bỉ, rút từ trong

túi áo ra một xấp tiền, vứt

về phía Trình Đoan Ngọ. “Đây chính là những đồng tiền bẩn thỉu mà em

kiếm được à?! Anh thà nhịn đói còn hơn! Anh thà chịu ngủ ngoài đường chứ không cần đến một đồng. Nhà họ Trình này không có loại người hạ lưu như em!”

Những tờ tiền rơi lả tả trong không trung khiến Trình Đoan Ngọ đau đớn vô cùng.

Cô thấy hận, thấy tủi thân nhưng chẳng biết trút bỏ như thế nào. Cô

không biết giải thích sao, chỉ dám thấy vô cùng mệt mỏi. Rốt cuộc đến

bao giờ cô mới thoát khỏi cái số mệnh đau khỏ đến cùng cực này đây?

Cô khóc đến khàn cả giọng, rất lâu sau mới đau xót nói: “Em không làm

chuyện ấy…Anh, em thật sự không làm chuyện mất mặt đó…” Cô bất lực giải

thích. Giờ TRình Lạc Minh đang tức giận như vậy, cô có giải thích thế

nào thì cũng có tác dụng gì chứ?

Cô nói rằng mình chỉ làm công

việc dọn dẹp vệ sinh trong hộp đêm? Cô nói thì có ai tin đây? Ngay đến

cô cũng không tin được, nói gì đến người

khác chứ?

“Trình Đoan Ngọ! Em làm anh rất đau lòng…”

Trình Lạc Minh càng nói càng gấp gáp, sắc mặt càng trở nên khó coi, anh

giận dữ trợn trừng mắt. Trình Đoan Ngọ, cơ mặt bắt đầu cơ giật, rồi toàn thân cũng co giật theo.

Trình Đoan Ngọ chưa kịp phản ứng thì bỗng nghe thấy “phịch’ một tiếng, TRình Lạc Minh ngã lăn ra đất…

Trình Đoan Ngọ cứng đờ người, trong phút chốc cô hét lên đau đớn: “Anh…”



Tiếng bánh xe của giường cấp cứu cọ xát với sàn nhà phát ra những tiếng

chát chúa như lời nguyền rủa của ma quỷ, toàn bộ ý thức của Trình Đoan

Ngọ đều tập trung vào âm thanh vừa gấp gáp vừa đều đặn đó.

Trình Lạc Minh chưa bao giờ phát bệnh nặng như vậy. Toàn thân anh co

giật rồi cuối cũng rơi vào trạng thái hôn mê. Trình Đoan Ngọ lập tức goi xe cấp cứu.



Cánh cửa xe cấp cứu đóng chặt. Bác sĩ quở trách cô: “Cô làm em kiểu gì

vậy?! Anh cô bị bệnh lâu như vậy rồi mà sao không đưa đi chữa trị? Cô

có biết trong đầu anh ta có một khối u. khối u đó lại đè lên động mạch

chính của tiểu não không? Hiện giờ động mạch đó đã bị xuất huyết nghiêm

trọng. Nếu đến muộn hơn chút nữa thì chẳng có thần tiên nào cứu sống

được.”

Mười tiếng đồng hồ, Trình Lạc Minh đã ở trong phòng ICU mười tiếng đồng

hồ. Bệnh viện cũng đã ba lần đưa giấy thông báo về tình trạng nguy kịch

của anh cô. Trình Đoan Ngọ run rẩy ký tên vào những tờ giấy thông báo

đó. Cô cảm thấy mọi thứ trước mắt mình cứ nhòa đi, những dòng chữ màu

đen trước mắt cô sao lại xa lạ thế, tựa như cô không biết chữ nào viết

trên đó vậy.

“…Hiện đang điều trị tại bệnh viện chúng tôi, mặc dù đã rất tích cực cứu chữa nhưng tình trạng bệnh nhân đang có chuyển biến xấu… có khả năng

nguy hiểm đến tính mạng bất cứ lúc nào… Cho nên chúng tôi xin thông bào

cho người nhà bệnh nhân biết…” Trình Đoan Ngọ cố gắng đọc. Cô không thể

tin được, chẳng phải anh cô vẫn rất khỏe mạnh sao? Sao chỉ trong chốc

lát lại dựa vào một tờ giấy đêt quyết định sống chết chứ?!

Vỡ

động mạch tiểu não nghĩa là gì chứ? Bệnh tình đang có chuyển biến xấu là sao? Tất cả những thứ này có nghĩa là gì? Nghĩa là gì chứ? Ai có thể

giải thích cho cố một chút không?

Cô nắm chặt tờ thông báo, đau

đớn khóc. Cô vô cùng hối hận, vừa rồi… vừa rồi, nếu cô chịu nghe lời anh một chút thì có lẽ mọi chuyện sẽ không

đến mức như thế này… sao trong đầu anh cô lại có khối u được cơ chứ? Là

từ khi nào vậy? Cô không nghĩ ra… cô không nghĩ ra. ..cô không nghĩ ra

tại sao số phận lại nghiệt ngã với cô như vậy, hết lần này đến lần khác

đẩy hộ vào cuộc sống vô vàn khó khăn, nạn này chưa xong thì họa khác đã

tới.

Vì Trình Lạc Minh nằm trong phòng ICU nên chi phí điều trị

rất cao, các

chi phì cấp cứu cộng với chi phí thuốc thanh và bác sĩ trông coi tính ra một ngày cũng hết gần năm nghìn tệ. Đã mấy lần y tá đưa cho cô hóa đơn

thu tiền.

Cô cầm xấp hóa