Polly po-cket
Hồ Đồ

Hồ Đồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323213

Bình chọn: 8.5.00/10/321 lượt.

n thân à?”

“Trình Đoan Ngọ, cô càng ngày càng to gan đấy! Có bản lĩnh rồi đúng không? Cô có biết mình đang nói chuyện với ai không?”

“Anh muốn nghĩ gì thì nghĩ. Ông chủ Lục, không còn gì nữa thì anh có thể buông tha cho tôi được không? Cứ cản trở việc làm ăn của tôi thế này

thì tôi chẳng thể kiếm được tiền. Anh cũng biết đấy, thời gian kiếm ăn

vào buổi tối cũng phải sắp xếp cho hợp lý!”

Thái độ mạnh miệng thừa nhận của Trình Đoan Ngọ khiến Lục Ứng KHâm phát

điên mà không biết trút giận vào đâu. Bộ đồng phục trên người và thái độ vừa rồi của cô đối với người đàn ông say rượu đó, Lục Ứng Khâm đã nhìn

thấy, anh ta cũng biết cô không phải loại người đó, nhưng cô hoàn toàn

chẳng cần đến danh dự hay tự trọng mà chọc anh ta đến phát điên.

“Mẹ kiếp, bây giờ cô còn muốn làm gái điếm nữa phải không? Tôi sẽ cho cô được toại nguyện!” Lục Ứng Khâm nói rồi túm chặt tay áo của Trình Đoan

Ngọ, đẩy mạnh cô vào bức tường lạnh lẽo phía sau. Anh ta thôi bạo giữ

chặt hai cánh tay cô ra sau lưng, ép mạnh người cô, tay kia chạy dọc

người cô. Hành động của anh ta vô cùng thô bạo. Những chiếc cúc áo đồng

phục không đủ chắc nhanh chóng bị anh ta kéo đứt, rơi xuống đất phát ra

tiếng kêu rất rõ ràng. Mặc dù đây cũng chẳng phải nơi tử tế gì nhưng cô

biết ở hành lang có hệ thống giám sát, Lục Ứng Khâm cũng biết điều này.

Anh ta muốn làm nhục cô. Anh ta căm hặn vì biểu hiện lạnh lùng của cô.

Thấy hành động của Lục Ứng Khâm ngày càng điên cuồng, Trình Đoan Ngọ

không thể bình tĩnh được nữa, vội vàng đẩy mạnh anh ta nhưng có cố thế

nào thì cô cũng không thể làm gì được. Lục Ứng Khâm có uống say thì cô

cũng không đánh nổi anh chứ đừng nói đên lúc anh ta đang tỉnh táo thế

này. cô thở nặng nhọc, lên tiếng phản kháng: “Lục Ứng Khâm! Buông tôi

ra!”

Lục Ứng Khâm chẳng thèm để ý, hơi thở càng lúc càng dồn đập, anh ta đang dần mất kiểm soát, nôn nóng muốn du ngoạn khắp cơ thể cô. Cô lúc này

giống như miếng thịt ngon đang nằm trên thớt, chỉ còn cách chịu đựng sự

xâu xé của anh ta.

“Lục Ứng Khâm! Anh có nghe thấy không? Buông tôi ra!” Trình Đoan Ngọ giãy giụa nhưng không

thoát được, cô giận giữ quát: “Lục Ứng Khâm, buông tôi ra! Nếu có bán

thân thì tôi cũng không bán thân cho anh!”

Lục Ứng Khâm nghe thấy vậy liền khựng lại, chỉ trong tích tắc, sắc mặt

anh ta trở nên vô cùng lạnh lùng, khuôn mặt góc cạnh, chẳng khác nào một tảng băng, ánh mắt lạnh như băng, nhưng lúc này Trình Đoan Ngọ chẳng để ý đến điều gì khác, chỉ muốn mau chóng thoát khỏi sự trói buộc này.

Lục Ứng Khâm không nhúc nhích, vẫn siết chặt người cô, nhưng những hành

động xâm chiếm vừa rồi đã dừng hẳn lại, anh ta “Hừm” Một tiếng, cúi đầu

ghé sát vào tai cô hơi thở ấm áp lướt qua tai cô. Người cô bỗng run lên, toàn thân nổi da gà.

Giọng Lục Ứng Khâm vang lên nhẹ nhàng, ấm áp: “Trình Đoan Ngọ, cô nói

lại một lần nữa xem nào!” Rõ ràng giọng anh ta rất ấm áp, vậy mà TRình

Đoan Ngọ lại thấy trong giọng điệu đó có sự uy hiếp không thể phản kháng được. Nhưng cô không thể sợ hãi, có lẽ sự xúc động nhất thời đã choán

hết tâm trí cô. Cô chưa từng thẳng thế trước anh ta như vậy, cảm giác

thích thú bao trùm lấy cô.

Cô nhìn anh ta, ánh mắt đầy oán hận, nói từng lời rõ ràng: “Tôi nói là,

Lục Ứng Khâm, nếu có bán thân thì tôi cũng không bán thân cho anh!”

“Cô!” Lục Ứng Khâm nắm chặt bàn tay, những khớp xương và gân trên mu bàn tay

nổi lên rõ rệt, gân xanh trên trán cũng nổi rõ, bất kỳ ai nhìn thấy cũng biết rằng anh ra đang vô cùng túc gận. Nhưng càng tức giận thì anh ta

càng không biết làm thế nào với người phụ nữ vừa bướng bỉnh vừa ăn

nói sắc sảo đang ở trước mặt mình, dường như anh ta có làm gì đi nữa thí cô cũng không chịu khuất phục.

“Trình Đoan Ngọ! Cô đùng có không biết điều như vật! thế nào cô không

biết là tôi đang giúp cô sao? Cô nghĩ tôi thừa hơi rỗi sức để đứng đây

lôi thôi với cô à?” anh ta cũng không biết tại sao mình lại muốn giải

thích, thậm chí cảm thấy hối hận tại sao mình lại nói ra câu đó. Anh ta

vô cùng kinh ngạc nhìn Trình Đoan Ngọ nhưng lại tự hỏi chính mình: Lục

Ứng Khâm mày sao vậy?

Trình Đoan Ngọ cười lạnh lưng liếc mắt

khình thường nhìn anh ta, không

khách khí nói: “Nếu không phải là ngài ép tôi, tôi có phải đến nói này

không? Ngài Lục, lẽ nào ngài cảm thấy rằng ngài đánh tôi rồi lại cho tôi một cái hẹn thì tôi sẽ cảm ơn đại ân đại đức của ngài và để ngài đánh

tiếp, đánh xong rồi lại cho tôi một cái hẹn sao?”

Trình Đoan Ngọ cảm thấy thật buồn cười, người đàn ông này đã sỉ nhục cô

bao nhiêu lần, đâu phải chỉ có mỗi lần này thôi đâu. Trước kia, anh ta

đã làm những gì chư? Lúc cô đang sợ hãi với sự lạnh lẽo, lúc cô không

thể chịu đựng được những lời sỉ nhục thì anh ta ở đâu chứ? Còn giờ đây,

khi cô đã cảm thấy tê liệt và vô cảm với mọi thứ thì những việc này của

anh ta có tác dụng gì chứ?

Trình Đoan Ngọ ngẩng đầu lên nhìn

thẳng vào anh ta, ánh mắt không có

chút tình cảm. cô muốn nhìn thật rõ người đàn ông này, nhìn rõ bản chất

luôn làm tổn thương người khác của anh ta, nhìn rõ bản chất chẳng sợ bất cứ thứ gì của