Hồ Đồ

Hồ Đồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323125

Bình chọn: 8.5.00/10/312 lượt.

răng nói: “Lục Ứng Khâm, tôi cầu xin anh!”

Cuối cùng thì Trình Đoan Ngọ cũng mở miệng cầu xin, dường như anh ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.

Anh ta bỗng có cảm giác như thời gian và không gian đang quay ngược lại. Anh ta nhớ đến Trình Đoan Ngọ của bảy năm về trước. Cô mặc bộ đồng phục học sinh trắng thuần khiết, đôi mắt vốn tinh nghich, cao ngạo đỏ hoe vì khóc, cô đã mất tất cả, vậy mà vẫn ngốc nghếch dựa dẫm vào anh ta, cố

kéo tay anh ta, sợ hãi nói: “Ứng Khâm xin anh hãy tha cho nhà họ Trình

được không? Bố em mất rồi, chúng em chẳng còn gì nữa cả, tha cho nhà họ

Trình có được không? Em cầu xin anh…”

Lúc đó, trong lòng Lục Ứng Khâm chỉ có sự uất hận. Anh ta không nghĩ

ngợi gì, lạnh lùng hất tay Trình Đoan Ngọ ra: “Dựa vào cái gì chứ?”

Lúc ấy, đôi mắt của Trình Đoan Ngọ đong đầy nước mắt. Cô rất hay khóc,

chỉ cần tủi thân một chút thôi là cô khóc ầm ĩ, đây cũng chính là vũ

khí của cô, bất kể cô gây ra lỗi lớn hay nhỏ, chỉ cần thấy cô khóc là

TRình Thiên Đạt lập tức chiều theo ý cô, cũng chính vì điều này mà cô

cho rằng tất cả đàn ông trên thế gian đều giống Trình Thiên Đạt. Cô khóc trước mắt Lục Ứng Khâm, tiếc rằng anh ra không phải Trình Thiên Đạt, sẽ không vì nước mắt của cô mà mềm mỏng.

Trình Đoan Ngọ của bảy năm sau vẫn thích khóc, nhưng cô không khóc trước mặt Lục Ứng Khâm, cô ngụy trang bằng vẻ kiên cường khiến anh ta cảm

thấy hoang mang.

Hóa ra, bản chất của phụ nữ cũng không phải là “bản tính khó dời.”, ít nhất thì Trình Đoan Ngọ là một người như vậy.

Lục Ứng Khâm càng áp bức thì cô lại càng không chịu thỏa hiệp. Anh ta đã cố vắt óc mà vẫn không nghĩ ra cách khiến cô chịu khuất phục, nhưng chỉ trong tích tắc, cô lại bất ngờ xuất hiện khiến anh ta không kịp trở

tay.

Anh ta cứ nghĩ rằng khi tận mắt nhìn thấy cô hèn mọn cầu xin như vậy,

anh ta sẽ cảm thấy thỏa mãn, nhưng ngay lúc này đây, anh ta không hề

cảm thấy như vậy.

Anh ta cao ngạo nhìn Trình Đoan Ngọ. Tóc mái rủ xuống mắt cô, bộ dạng

buồn bã và bi thương. Cô líu ríu nói: “Tôi đồng ý bán thân, tôi sẵn sàng làm mọi thứ, chỉ cần anh đưa tiền cho tôi.”

Lục Ứng Khâm cảm thấy lời nói đó của cô như cây kim sắc nhọn đâm thẳng

vào tim anh ta, mỗi lần hít thở lại cảm thấy đau đớn vô cùng. Anh ta

nhíu chặt mày, nắm chặt bàn tay vẫn vẻ lạnh lùng đó.

“Trình Đoan Ngọ, tôi còn nhớ cô đã từng nói, dù có bán thân thì cô cũng

không bán thân cho tôi, sao bây giờ lại như thế?” Anh ta lạnh lùng “hừ”

một tiếng, càng nghĩ càng cảm thấy bực tức. “Cô cho rằng tôi là kẻ coi

tiền như rác à? Trình Đoan Ngọ, có rất nhiều gái trẻ muốn bán thân cho

tôi, cô là cái thá gì chứ? Cô đã ngủ với bao nhiêu người đàn ông rồi?

Lúc trước, tôi có hứng thù thì cô lại từ chối bây giờ quay lại để nói

câu đó, cô thử nghĩ xem mình có nhớ nhuốc không?!”

Trình Đoan Ngọ âm thầm chấp nhận sự sỉ nhục của Lục Ứng Khâm, không phản bác một lời,. “Hi vọng anh có thể quên đi những lời nói linh tinh trong lúc nóng giận đó của tôi, xin hãy cho tôi một cơ hội.”

“Cô…” Lục Ứng Khâm trừng mắt nhìn cô, bộ dạng nhãn nhục chịu đựng của cô khiến anh cảm thấy chướng mắt nhưng anh ta chẳng còn cách nào khác,

trong đáy mắt lóe lên chút quyến luyến, đưa tay nâng cằm cô, lực rất

mạnh khiến cô đau đến mức nhíu mày. Anh ta buộc cô phải nhìn thẳng vào

mắt anh ta, nói như cảnh cáo: “Trình Đoan Ngọ, tôi nói cho cô biết, cô

phải bán thân cho tôi, cô chỉ có thể bán thân cho tôi mà thôi”

“…”

Ngồi trong chiếc xe cao cấp của Lục Ứng Khâm, Trình Đoan Ngọ cảm thấy

không thích hợp một chút nào. Cô bây giờ giống một cái xác chết di động. chẳng còn chút sinh khí cũng chẳng còn chút ý chí nào nữa.

Bộ quần áo ướt sũng của cô thấm ướt chiếc ghế đệm sang trọng, anh ta

cũng chẳng trách cứ, chỉ thỉnh thoảng quay sang nhìn bộ dạng thất thần

như tê dại đó của cô, lạnh lùng châm chọc. “Với cái vẻ mặt như đang khóc tang thế này thì làm gì có người đàn ông nào muốn bỏ tiền cho cô chứ?”

Trình Đoan Ngọ không phản bác, chỉ im lặng ngồi đó cũng chẳng cử động.

Hóa ra, con người ta sống không phải vì chính bản thân mình. Trên đời

này, có những người muốn gì là có thể dễ dàng có được,, nhưng có những

người phải đánh đổi và trả một cái giá rất đắt cho những thứ mà họ muốn. Có lẽ chẳng bao giờ có cái gọi là công bằng, cũng chẳng bao giờ có cái

gọi là báo ứng.

Trình Đoan Ngọ đã cố gắng sống như vậy, cô cố quên đi hận thù, quên đi

khó khăn, gian khổ, nhưng kết quả thì sao? Cô quá mệt mỏi rồi, thực sự

cô sống quá mệt mỏi rồi.

Trong ánh mắt cô chỉ cò sự mệt mỏi rã rời. trước mắt cô, mọi thú cứ mờ

ảo, hư vô, cô cảm thấy người nhẹ bẫng giọng cũng trở nên khàn khàn: “Lục Ứng Khâm, tôi có thể cầu xin anh một việc được không?”

Lục Ứng Khâm nhướn lông mày nhưng không ngẩng lên, lạnh lùng nói: “Nói đi”

“Thả Du Đông ra, anh ấy không phải là đối thủ của anh, tôi sẽ rời xa anh ấy, cũng xin anh đừng vì tôi mà làm liên lụy đến anh ấy.”

“Hả?” Lục Ứng Khâm nhìn người phụ nữ ngồi bên cạnh, ánh mắt dữ tợn. Ngay bên bản thân mình còn chẳng lo nổi, lại còn lo cho Du Đông, người phụ

nữ này thực sự thíc


Disneyland 1972 Love the old s