h Du Đông sao?
Nghĩ như vậy, Lục Ứng Khâm càng tức giận, cười lớn. “Trình Đoan Ngọ, có
thả Du Đông hay không thì phải xem cô muốn trả giá như thế nào đã.”
Ánh mắt Trình Đoan Ngọ như vô hồn, cô bình tĩnh nói: “Chỉ cần tôi có thể làm thì tôi sẵn sàng đánh đổi, tôi sẽ không phản kháng gì cả.” Cô sẽ
không phản kháng nữa, cô sẽ không chống đối số phận nữa. Nếu số phận đã
định như vậy rồi thì cô đành chấp nhận.
Cô nhắm mát, nhớ lại nụ cười như tỏa nắng của Du Đông, nhớ lại vòng tay
ấm áp và che chở của anh, nhớ lại tương lại đẹp đẽ mà Du Đông đã vẽ ra
cho hai người họ.
“Rời khỏi nơi này, chúng ta sẽ bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.”
“Đoan Ngọ, chỉ cần anh có một miệng ăn thôi thì anh nhất định sẽ không để em phải đói.”
Có thể trách ai được chứ? Chỉ có thể trách cô không có cái phúc ấy. Cô
đã từng liều mạng cầu xin ông trời cho mình một chút ấm áp, vậy mà tất
cả đều biến thành bong bóng xà phòng chỉ trong tích tắc. cô không xứng
đáng có được hạnh phúc, ai bảo cô đã bước chân vào địa ngục chứ! Người
đã ở địa ngực rồi thì mãi mãi chẳng thể nào quay trở lại được nữa. Tất
cả những người có quan hệ với cô đều vì cô mà gặp bất hạnh, Đông Thiên,
Du Đông, TRình Lạc Minh…
Cô đã mắc nợ quá nhiều người cả đời này cô cũng không thể trả hết được.
Cô muốn chuộc tội, cô không muốn gánh quá nhiều nghiệt chướng để hằng đêm
không thể ngủ ngon giấc. nhưng khi mở mắt ra thì trước mắt cô chỉ là
hiện thực tàn nhẫn, Du Đông bị bắt, nếu có định tội thì thứ đang đợi anh ấy là ngục tù. Trình Lạc Minh đang nằm trong bệnh viện chờ được cứu, cô không có tiền, chẳng ai có thể giúp cô. Sao mà bi ai đến vậy? Lúc cô
cần sự giúp đỡ thì chỉ có thể cầu xin kẻ thù của cô, cô chỉ có thể càu
xin Lục Ứng Khâm!
“Tôi sẽ không tiếp tục chống đối anh, tôi sẽ
không phản kháng, anh muốn như thế nào thì tôi làm như vậy, xin anh hãy
thả nhưng người vô tội vì tôi mà liên lụy.”
Lục Ứng Khâm nhìn cô. Ánh mắt chế nhạo. Thái độ vì Du Đông mà hy sinh tất cả đó của cô khiến
anh ta mất hết kiên nhẫn. Anh ta nheo mắt, lạnh lùng nói: “Ra vẻ thánh
nữa gì vậy? Trình Đoan Ngọ, đừng nghĩ rằng mình cao giá. Trong mắt tôi,
cô cũng chỉ là gái bao mà thôi, cô có tư cách gì mà yêu cầu này, yêu cầu nọ với tôi chứ?”
Nét mặt của Trình Đoan Ngọ chẳng chút biến đối, cô cố chấp đáp lại: “Xin anh tha cho những người vô tội vì tôi mà bị
liên lụy. Nếu muốn giày vò thì hãy giày vò mình tôi thôi.”
Lục
Ứng Khâm vô cùng tức giận nhưng biểu cảm trên mặt thì hoàn toàn ngược
lại, anh ta chỉ nhếch miệng cười rồi ghé sát vào người cô, vừa đen tối
vừa hạ lưu nói: “Cũng không phải là không được, còn phải xem biểu hiện
của cô lúc ở trên giường như thế nào đã.”
Hơi thở ấm áp của Lục
Ứng KHâm phả lên vành tai mẫn cảm của cô khiến toàn thân cô run lên, cô
nghiêng người tráng xa anh ta một chút. Hành động này khiến Lục Ứng Khâm rất thỏa mãn. Anh ta cười lớn, ánh mắt hiện rõ thích thú. Tâm trạng của anh ta bỗng trở nên tốt hơn, anh ta kéo keo chiếc áo khoác, tựa lưng
vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi, chẳng để ý đến Trình Đoan Ngọ nữa.
Trình Đoan Ngọ cũng chẳng nói gì thêm, mệt mỏi cúi xuống.
Hóa ra Trình Lạc Minh nhận xét rất đúng về cô. Khi cô thiếu tiền thì cách
mà cô nghĩ được, cũng chỉ là cách này mà thôi, thậm chí cô còn thầm cảm
thấy may mắn vì cơ thể tàn tạ này của cô vẫn còn giá trị,
Đúng, không chỉ trong mắt Lục Ứng Khâm, giờ đây ngay chính cô cũng khinh thường mình.
Trình Đoan Ngọ cô coi thân thể mình là một món hàng để đổi lấy tiền. Cô chẳng khác gì gái bao. Cô cảm thấy ghê tởm chính mình.
Trong xe rất ấm áp, tài xế lái xê cũng rất vững vàng, Trình Đoan Ngọ nhìn ra
ngoài cửa sổ xe, Vừa đói vừa buồn ngủ nên có chút hoảng loạn, càng lúc
càng không tỉnh táo. Đúng lúc sắp không chống đỡ nổi cô nghe thấy giọng
nói rất nhỏ vang lên: “Trình Đoan Ngọ, cô rất hận tôi sao?”
Trình Đoan Ngọ chầm chậm quay đầu. Lục Ứng Khâm vẫn nhắm mắt, thái độ vẫn như lúc nãy, cô mơ hồ nghĩ mình bị ảo giác, vừa định quay đầu đi thì anh ta lại lên tiếng: “Cô nên hận tôi mơi phải, tôi hy vọng cô sẽ hận tôi,
nhưng Trình Đoan Ngọ, cô phải nhớ một điều rằng, trên đời này chỉ có tôi mới mang lại cho cô tất cả những gì cô muốn, nếu không phải là tôi cho
cô thì tôi sẽ khiến cô không có bất cứ thứ gì cả.” Lục Ứng Khâm không nuốt lời, mặc dù chỉ đến bệnh viện có một lần nhưng nhờ
anh ta mà Trình Lạc Minh được điều trị tốt nhất. Dù vậy, Trình Lạc Minh
vẫn chưa có chút biến chuyển. Đã mấy ngày mấy đêm Trình Đoan Ngọ trực ở
bệnh viện, nhưng cái mà cô nhận được vẫn là những tờ giấy thông báo anh
cô vẫn ở trong tình trạng nguy kịch, cứ mỗi lần nhận được thông báo,
Trình Đoan Ngọ cảm thấy mệt mỏi rã rời, sức cùng lực kiệt.
Đến
ngày thứ mười bảy, Trình Lạc Minh cũng đã tỉnh táo lên nhiều, anh có thể mở được mắt, cổ họng bị cắm đủ các loại ống truyền nên không thể nói
được nhưng ít nhất cũng nghe thấy Trình Đoan Ngọ nói.
Cô không
dám chạm vào anh sợ làm anh bị đau, chỉ ngồi bên cạnh giường bệnh nói
thật nhỏ nhẹ: “Anh, nếu anh nghe thấy tiếng em nói thì chớp chớp mắt
nhé!”