i còn đánh răng cho nó nữa mà, đâu có không sạch chứ…”
“Trác
Việt, anh đừng hung dữ với Tiểu Bạch như vậy… Tiểu Bạch lại đây, cắn anh ấy!”
Những câu đối thoại ấy, tôi đã ở nơi
nào nghe qua?
Tay buông thõng, con chó bị tôi nắm
đuôi rất nhanh chạy mất.
Tôi chậm rãi quay đầu nhìn.
Gương mặt một người đàn ông với ngũ
quan thâm thúy, lộ rõ vẻ anh tuấn lãnh đạm, sau khi nhìn vào mắt tôi thì giơ
chiếc ly thủy tinh với đồ uống màu đỏ bên trong về phía tôi.
“Sao nào, ngài Dịch đây có rảnh chứ?”
Nói như vậy, nếu phụ nữ mà được loại
đàn ông đẹp trai có cấp bậc này nhìn chằm chằm, hơn nữa lại nhận được lời mời
tưởng như rất hững hờ nhưng lại độc đoán, nhẹ thì hai mắt ửng đào hoa, nghiêm
trọng thì nói không chừng sẽ ngã ngay xuống đất; chỉ tiếc tôi đây lại trái ngược
với cánh phụ nữ về nhận thức hình tượng đàn ông, thế nên loại khí thế như người
trước mặt này sẽ khiến tôi cảm thấy rất chán ghét, cộng thêm một chút cảm giác
áp bách chẳng hiểu tại sao – đương nhiên, chỉ một chút mà thôi.
“Ngài là…” Miệng làm ra vẻ phải xưng
hô tôn kính, mắt đã chẳng chút khách sáo mà trừng lại.
“Úy Điển.” Môi hắn cong lên, là mỉm
cười có hơi trào phúng.
Tôi không khỏi âm thầm hít vào một
hơi lạnh.
Khó trách kiêu ngạo đến mức này, điều
hành tập đoàn tài chính Úy thị đến mức ngay cả hắt xì một cái cũng khiến cả thị
trường cổ phiếu run rẩy, hắn không chỉ chẳng có dấu hiệu truyền thống của những
nhân sĩ thành công, như đầu hói đeo kính bụng bia, mà thay vào đó chiếm hết các
từ cao nhất dùng để hình dung một người như tuổi trẻ, anh tuấn, nhiều tiền.
Thiên tài thì lĩnh vực nào cũng có,
thượng đế quả nhiên quá đỗi bất công. Tuy ngài nói ngài nhân từ yêu mỗi người
như nhau, nhưng cực phẩm chẳng hạn như Nam Lăng và Úy Điển, nhất định đứng rất
gần ngài.
“Ngài quen tôi?” Tuy rằng những lời
này hỏi có phần không cam lòng, nhưng được nhân vật nổi tiếng số một này mời,
kinh ngạc vẫn luôn phải có.
“Tất nhiên….” Hắn không nhanh không
chậm mà nhấp rượu, “Tôi và ngài Dịch đây cũng coi như thân quen…”
Hả?
Tôi hoài nghi cẩn thận đánh giá hắn một
phen.
Úy Điển tên này với tôi mà nói cũng chỉ
là khái niệm trên tạp chí và báo đài mà thôi, chữ ‘thân quen’ đó từ đâu ra chứ?
Nhìn hắn nhìn đến hồi lâu cũng chẳng
ra manh mối, hắn cũng chẳng nói gì, như cũng có điều suy nghĩ mà nhìn về phía
tôi.
Tôi bỗng cảm thấy vô cùng không thoải
mái, nếu muốn tìm một từ gần nhất để hình dung cảm giác này, thì phải là hệt
như một con ếch bị con rắn nhìn chăm chú đến chẳng thể nhúc nhích.
Ánh mắt sắc như dao, có cả ý tứ hàm
xúc gì đó chẳng thấy rõ, trong chốc lát ngũ tạng lục phủ tôi cứ như bị xé nát
ra.
“Ngài Úy đây tìm tôi có chuyện gì
hay không?” Ho khan một tiếng, miễn cưỡng vùng ra khỏi cảm giác đè nén, tôi muốn
mau chấm dứt cảnh tượng chẳng vui sướng này đi.
Ánh mắt hắn nâng lên nhìn về phía
tôi, tim tôi ‘thình thịch’ một tiếng.
“Tôi đối với đề tài trí thông minh của
máy móc rất có hứng thú, có nhiều chỗ muốn mời ngài Dịch đây hỗ trợ…”
“Đề tài trí thông minh của máy móc?”
Tôi cười khan một tiếng. Người này có vấn đề phải không, nếu hứng thú với đề
tài này, sao lại không biết người có uy tín trong phương diện này là Nam Lăng?
“Thật xin lỗi, tôi nghĩ ngài Úy đây
đã tìm nhầm người, tôi chỉ phụ tránh phân tích số liệu hậu kỳ mà thôi, phần kiểm
soát quan trọng nhất ngài nếu có hứng thú hẳn phải tìm Nam Lăng!” Suy nghĩ, tôi
không thể không tiếp tục bổ sung một câu, “Chẳng qua thật đáng tiếc, tôi nghĩ trong
một năm này, Nam Lăng sẽ không nhận hạng mục mới đâu!”
“Không…” Hắn đảo đảo chiếc ly trong
tay chỉ còn lại nửa phần rượu, nheo mắt lại đầy nguy hiểm, “Người tôi muốn tìm
là ngài Dịch đây!”
“Sao?”
“Tôi biết ngài Dịch có năng lực phân
tích những số liệu quan trọng, những sản phẩm máy móc thông minh đều là dưới
tay ngài mới có thể được xem như là thành quả kiểm nghiệm trọn vẹn nhất.”
“Ngài quá khen!” Lời hắn khen tặng
tôi cũng không dư hơi mà hưởng thụ, huống chi loại lời nói bị hắn dùng giọng điệu
này nói ra, phần lớn luôn khiến người khác cảm thấy hoài nghi.
“Cho nên, tôi chỉ là muốn mời ngài Dịch
đây hỗ trợ…”
“Rất xin lỗi, tôi nghĩ trong vòng một
năm tới tôi cũng sẽ nghỉ, chỉ sợ sẽ không rảnh để giúp ngài.”
Gật đầu với hắn, tôi không muốn tiếp
tục tiếp tục ở lại nơi có thứ không khí kỳ lạ vây quanh. Mắt thấy Nam Lăng cũng
sắp thoát thân khỏi nơi đáng ghét ồn ào kia, tôi quyết định rất không lịch lãm
mà cáo biệt.
“Nhưng mà…” Đôi chân dài của hắn
đang nhàn nhã đứng bất chợt bước về trước một bước, đứng phía sau tôi, khiến
trong nháy mắt đó tôi như bị thứ bóng mờ đột nhiên ập tới bao phủ, làm tôi gần
như chẳng thể nào thở nổi.
“Nếu thành phẩm tôi muốn ngài Dịch
đây hỗ trợ kiểm tra đo lường là một… người nhân tạo thì sao?”
Câu hỏi kề sát bên tai, bởi vì trầm
thấp mà độ ấm xung quanh tụt xuống thấp nhất, từng chữ từng chữ đều hết sức rõ
ràng.
Linh hồn tôi run rẩy.
Hắn vừa nói gì? Người nhân tạo?
Vì sao khi nghe tới ba chữ này, tôi
lại có cảm giác mê muội đến thế?
Con người này cũng không
