Hiệu Ứng Bươm Bướm

Hiệu Ứng Bươm Bướm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323730

Bình chọn: 9.5.00/10/373 lượt.

ác rưởi mà Nam Lăng phỉ nhổ nhất.

(2) Nhân vật Hanamichi Sakuragi trong Slam Dunk

Còn có thứ trên ghế sa lon với bộ lông mềm mượt chẳng rõ là mèo hay chó gì đó…

“Những thứ ấy… rất dễ dàng dọn sạch mà!” Tôi có chút xấu hổ thu mắt lại.

“Vậy nơi này thì sao? Nơi này cũng có thể dễ dàng dọn sạch sao?” Tay em chầm chậm chỉ vào trước ngực tôi.

Thình thịch… Từng nhịp lại từng nhịp, âm thanh rất rõ ràng.

“Em biết anh hận em, Trác Việt, em biết anh hy vong em

căn bản chưa bao giờ từng xuất hiện… Em cũng không biết vì sao mình lại

nói ra những lời ấy, em không biết tại sao thời điểm đó em lại hoàn toàn chẳng thể bình tĩnh…”

Thanh âm kích động đã có phần chẳng khống chế được – dáng vẻ này sao có thể là Nam Lăng?

“Sau đó em cuối cùng mới biết, loại cảm xúc này tên là đố kỵ… Em thế mà lại đi đố kỵ…”

Em đau thương như vậy nhìn tôi, trên mặt lộ ra biểu tình mà trước đây tôi chưa từng thấy.

Nam Lăng kiêu ngạo như con trời, tôi chưa bao giờ nghĩ

rằng hai chữ ‘Ghen tị’ sẽ không chút nào giấu giếm nói ra từ miệng em.

“Em…” Tôi khẽ lắc đầu, “Nam Lăng, em ghen tị cái gì? Em

có cuộc đời chân thật, có sự nghiệp và bề ngoài không thể bắt bẻ, em chỉ có thể là đối tượng để người khác ghen tị mà thôi!”

“Nhưng mà anh nghĩ rằng em sẽ quan tâm đến những thứ ấy

sao?” Tay em chợt che lấy môi tôi, ánh mắt bức thiết nhìn tôi, “Em chỉ

để tâm em còn trong tim anh hay không… Hãy nói cho em biết, Trác Việt,

anh còn yêu em chứ?”

Tôi nhìn gương mặt trông nghiêng gầy yếu mà tràn đầy chờ

mong của em, suy nghĩ vì sao tất cả mọi người lại chọn lúc tôi ngốc

nghếch nhất mà hỏi tôi vấn đề ấy.

Nam Lăng, chúng ta có được những quãng thời gian chân

thật cùng nhau trải qua, cả một đường cùng bước đi tới trước chỉ có lẫn

nhau mà thôi, em là người yêu đầu tiên anh hôn môi, anh nhận phần công

việc chăm sóc người nhân tạo kia đều cũng hoàn toàn vì em.

Sau đó… trải qua thời gian hơn nửa năm, em nói đi, anh phải trả lời câu hỏi anh còn yêu em không thế nào đây?

“Anh…” Vừa mở miệng, Nam Lăng đã ôm chặt lấy tôi.

“Đừng nói nữa, Trác Việt… Em không thích nghe…”

Ngửa người tựa vào trên ghế sa lon, những chiếc hôn nhỏ vụn hạ xuống, lần nữa và lần nữa.

Những nụ hôn lạnh như băng, những nụ hôn đầy lửa nóng,

mang theo cả nhiệt tình khiến người khác khó lòng hít thở. Một khắc ấy,

tôi đã chẳng thể nhận ra bản thân mình rốt cuộc sa vào trong lòng ngực

ai.

“Trác Việt, tôi thích anh…” Trong mơ hồ, là âm thanh ấy cứ lặp đi lặp lại.

Hình ảnh quen thuộc trong nháy mắt hiện lên rõ ràng, trước mặt chính là gương mặt nhăn nhó cau lại.

“Tôi thích anh, Trác Việt…”

“Thích hơn cả thích Tiểu Bạch…”

“Thích còn nhiều hơn anh có thể tưởng tượng ra…”

“Thật mà, tôi thích anh…”

Một lần lại một lần, những đoạn ngắn đứt quãng không hề thay đổi, chỉ có một gương mặt nhỏ bé xấu xí.

“Tôi, tôi cũng thích nhóc…” Như nham thạch nóng áp lực ở

nơi sâu nhất trong núi lửa rốt cuộc chảy xuôi mà ra, tôi run giọng nói

ra một câu này.

Tất cả vệt nước chảy xuống nơi khóe mắt được rất cẩn thận mút vào, ôm cơ thể lạnh băng vào lồng ngực cảm giác mãnh liệt như lửa.

Chiếc lưỡi mềm mại bắt đầu dụng tâm hôn từ trán tôi, vẫn dịu dàng đó, vẫn tư thế chân thành đó.

“Trác Việt…” Âm thanh xa xăm rồi lại gần trong gang tấc.

“Đừng nói nữa… Đừng nói gì nữa!” Tứ chi dây dưa cùng một chỗ, tiếng vải bị xé rách.

“Đừng rời khỏi anh, anh thích nhóc, anh muốn chúng ta mãi luôn bên nhau…”

Tôi lặp lại một lần một lần nữa câu nói như lời thề, dùng động tác thô lỗ ép buộc người dưới thân làm ra lời đáp lại.

Có tiếng nức nở thấp giọng khóc, chỉ là lời như tôi mong muốn không phát ra.

Tứ chi ướt đẫm nước mưa quấn lấy cùng một chỗ, hơi thở lạnh lùng như băng này nhập vào cơ thể tôi.

Cuộn sóng màu trắng cứ nhấp nhô quay cuồng, hết đợt sóng này đến đợt sóng khác, tựa mãi chẳng dừng.

Thần nói, con à, hãy đưa tay cho ta, ta sẽ thỏa mãn nguyện vọng thành kính nhất trong sâu thẳm nội tâm con.

Chỉ là sau khi xoay người đi, những bộ phận còn lại cũng đều bị tước đoạt…

Mở to mắt, nhìn thấy đầu tiên là Nam

Lăng lẳng lặng ngồi cạnh bên, vẻ mặt em mang theo quyến luyến và dịu dàng cười

với tôi. “Chào…” Thấy tôi tỉnh lại, em khom

người hạ xuống trán tôi nụ hôn mềm nhẹ như lông chim.

Tôi lúng tôi lúng túng chăng rõ phải

đáp lại thế nào.

Trong không khí, hương vị ái ân còn

vương lại vẫn chưa hoàn toàn tan đi, trên vùng cổ trắng nõn của Nam Lăng, những

ấn ký màu tím xanh càng nhìn càng ghê người.

“Chuyện gì vậy? Mệt mỏi quá à? Muốn

ngủ tiếp không?” Em cẩn thận dịch chăn bên cạnh tôi, sau đó khoác áo chậm rãi ngồi

dậy, “Nếu không em đi làm bữa sáng trước…”

Lúc xuống giường cơ thể em run rẩy một

cách rõ ràng, lúc bước đi tư thế có phần cứng ngắc.

Những đoạn ngắn về tiếng thở dốc và

rên rĩ giao nhau từng chút một hiện lên trong đầu tôi, này gương mặt đau đớn mà

tái nhợt, này thần sắc răng cắn chặt môi, này nhiệt tình cực lực đáp lại.

Hóa ra tất cả thứ ấy chẳng phải là mộng;

hóa ra đêm qua tôi vẫn tổn thương em.

“Nam, Nam Lăng…” Kêu tên em có phần

khó khăn, “Em đừng vội. Anh, anh


Snack's 1967