The Soda Pop
Hiếu Gia Hoàng Hậu

Hiếu Gia Hoàng Hậu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325250

Bình chọn: 7.00/10/525 lượt.

nghe đồn người là sao Vũ Khúc chuyển thế, phi

phàm xuất chúng. Một số người dân thậm chí treo chân dung người ở trong

nhà để cầu bình an.

Người sinh ra ở Tư Đồ gia thanh danh hiển hách, thiếu niên đắc chí, con đường làm quan rộng thênh thang, chưa tới bốn mươi tuổi đã giành được phong

hào “Viễn chinh Đại Nguyên soái”, đúng là chưa từng có ai. Nhưng mười

năm trước, sau khi người đánh thắng cuộc chiến oanh liệt nhất, san bằng

Oát Đan quốc, đột nhiên biến mất khỏi tầm mắt mọi người. Không có ai

biết người vì sao muốn từ quan quy ẩn, cũng không ai biết người rốt cuộc đi đâu, chỉ là về sau trên triều đình không còn thấy bóng dáng người,

phủ Tư Đồ gia cũng không biết tung tích người, người tựa như có thần chú ẩn hình, không có chút tin tức nào. Nhưng càng là như vậy, lòng hiếu kì của mọi người càng tăng lên. Sau đó, cố sự thành truyền kỳ, truyền kỳ

thành thần thoại, mà nhân vật chính là nhị thúc của ta, Tư Đồ Lịch.

Ta vội vã rửa mặt sạch sẽ, theo sau Thượng Quan Bùi tới lều chủ soái bình

thường vẫn dùng để thương nghị công sự. Còn chưa tiến vào, đã nghe thấy

một giọng quê hương Bình Nam thân thuộc phân phó nội thị chuẩn bị trà.

Nghe thấy thanh âm quen thuộc, ta nóng lòng, cũng mặc kệ có cần thông

báo trước hay không, ba chân bốn cẳng chạy vào. Giương mắt lên nhìn liền thấy một người trung niên cường tráng ngồi trên chiếc ghế bên trái.

“Nhị thúc”, chỉ nhẹ nhàng một câu như vậy, ta cảm thấy yết hầu như có

thứ gì đó bít lại, viền mắt ươn ướt, nước mắt đã muốn rơi xuống.

Năm đó khi nhị thúc rời đi, ta mới chỉ là một tiểu nha đầu năm tuổi. Ký ức

của đoạn thời gian đó đều đã mơ hồ, chỉ nhớ một chút tháng ngày cùng nhị thúc ở chung. Phụ thân là người rất nghiêm túc, trước mặt chúng ta xưa

nay chưa từng thoải mái nói cười. Chúng ta cũng sợ phụ thân, ở trước mặt phụ thân đều là dáng vẻ quy củ. Nhị thúc thì khác. Nhị thúc sủng nịch

năm đứa trẻ chúng ta, mọi người đều biết, tựa như người mới là phụ thân

chân chính của chúng ta, mà phụ thân chỉ là một thúc bá. Mỗi lần người

trở lại thăm kinh thành, ngoại trừ thỉnh thoảng vào triều, thời gian còn lại đều là ở bên cạnh chúng ta, dạy các ca ca tập võ cưỡi ngựa, mang ta cùng a tỷ ra ngoài dạo chơi hội chùa, mua đường ăn, mùa hè đưa chúng ta ra sông mò cá, mùa đông cùng chúng ta chơi ném tuyết. Tuy rằng khi đó

ta chỉ là một đứa bé, cái gì cũng không hiểu, chỉ biết đi theo ca ca tỷ

tỷ làm loạn, nhưng niềm vui ấy vẫn được ta cẩn thận từng chút một gìn

giữ, đến hôm nay tựa như vẫn còn mới mẻ. Sau đó nhị thúc rời khỏi nhà,

mấy đứa trẻ chúng ta hỏi phụ thân nhị thúc đi đâu, phụ thân đều không

nhịn được giáo huấn chúng ta một trận, sau đó âm thầm thở dài, hoặc

không nói gì, bỏ lại chúng ta, tiến vào thư phòng. Tư Đồ gia đời này chỉ còn phụ thân và nhị thúc là hai nam tử trưởng thành, nhị thúc một đời

không có hôn phối, khiến phụ thân làm huynh trưởng phải hổ thẹn với tổ

phụ tổ mẫu dưới lòng đất.

Sau đó ta chỉ gặp qua nhị thúc hai lần, một lần là khi lần nhị ca mặc khôi

giáp trở thành Trấn Quan Đại Tướng quân, lần đầu tiên xuất chinh, nhị

thúc từng trở về thăm. Hai người bọn họ ở biệt viện ba tối, nhị thúc

liền rời đi ngay, thậm chí ngay cả nghi thức xuất chinh của nhị ca cũng

không tham gia. Thế nhưng nhị ca từ đó về sau tựa như được nhị thúc nhập thân, trở thành một chiến thần khác của Tư Đồ gia. Lần cuối cùng ta

thấy nhị thúc là mấy năm trước vào nghi thức đại hôn của a tỷ và Tiên

Hoàng. Nhị thúc chỉ tham gia gia yến, nhưng uống đến say mèm. Ta nhìn

thấy hạ nhân đỡ nhị thúc về phòng, nhị thúc không ngừng lặp lại câu nói: “Tất cả đều là mệnh, nửa điểm cũng chẳng do người”. Ta nấp trong bóng

tối, suy đoán câu nói này là nhị thúc nói về chính mình, hay là a tỷ ta, hay là tất cả mọi người.

Lần đó nhị thúc chỉ ở lại hai ngày ngắn ngủi, trước khi đi, nhị thúc đưa

thanh chủy thủ tinh cương kia cho ta làm vật phòng thân. Cũng là thanh

chủy thủ kia đã cứu ta trong lúc nguy cấp, khiến ta sáng chiều nhớ mong

người, tìm kiếm nhiều năm. Quả thật từ lâu đã sớm có sắp xếp, tất cả đều là mệnh, nửa điểm cũng chẳng do người. Lần này nhìn thấy nhị thúc,

ngoại trừ phong sương nhuộm trắng hai vạt tóc, còn lại không nhìn ra dấu vết của năm tháng trên người người. Nhiều năm qua đi như vậy, nhưng

người vẫn là nam tử mặt mày sáng sủa, cao lớn anh tuấn, thật giống như

thời gian dừng lại ở năm đó, người vẫn là thiếu niên phong lưu khiến bao nhiêu thiếu nữ nhớ mong ái mộ, như trước xứng đáng với lời đánh giá “Kỵ mã ỷ tà kiều, mãn lâu Hồng Tụ chiêu” [1'>.

——[1'> Hai câu thơ trích trong bài “Bồ tát man kỳ 4” của Vi Trang.

Dịch thơ:

“Cưỡi ngựa tựa bên cầu,

Áo hồng vẫy khắp lầu”.

(Bản dịch của Điệp Luyến Hoa).——

“Nhị thúc”, ta run run kêu lên một tiếng, thời gian tựa như ngưng đọng. Ở

trước mặt nhị thúc, ta tựa như trở về năm tháng ấu thơ, không tranh với

đời chỉ suy nghĩ ngày mai nhị thúc đưa ta và a tỷ đi đâu chơi. “Gia

nhi!”, nhị thúc đột nhiên đứng dậy từ trên ghế, bước vài bước tới trước

mặt ta, tỉ mỉ nhìn ta, trong ánh mắt tràn đầy yêu thương, qua hồi lâu