ngặt kiểm tra từng người. Nô tài mau chóng cải trang
trà trộn vào đoàn người, mới may mắn không bị tóm. Nô tài hỏi thăm được, Tô đại nhân bị hại là bởi vì phụ tử Tương Dương vương hôm qua đột nhiên khởi binh, lấy hai mươi vạn binh lực Kiềm Xuyên doanh khống chế kinh
thành. Tô đại nhân nghe tin chạy tới triều đình chất vấn phản tặc, kết
quả bị Thượng Quan Diệp một kiếm chặt đầu, còn treo ở cửa thành răn đe
thị chúng”.
Tô Nghiên Cốc, biệt hiệu “Tô thiết ngưu”, sắt đá kiên cường, bao nhiêu lần vào sinh ra tử giết địch nơi biên quan, bao nhiêu lần dựa vào lí lẽ
biện hộ cho bách tính trước mặt quân vương. Những sóng gió to nhỏ này,
hắn đều cố gắng vượt qua, vậy mà hiện tại chết trong tay một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa, trong lòng ta không khỏi căng thẳng. “Người nhà của
ta thì sao?”, ta đột nhiên nghĩ tới phủ Đại Tể tướng, tâm tư toàn bộ bị
đảo lộn, cũng không kịp nhớ tới lễ nghi phép tắc, theo Thượng Quan Bùi
nhảy xuống. “Có người nói hai vị Tư Đồ đại nhân và lão Tể tướng cùng
ngày bị đưa vào thiên lao, những người khác trong phủ Tể tướng cũng bị
giam lỏng. Thống lĩnh Ngự Lâm quân Thích Tướng quân vốn là muốn xuất
binh chống lại, không ngờ phản tặc trước đó đã cấu kết với Lâm Phó
tướng. Thích Tướng quân trọng thương bị bắt, năm vạn binh sĩ Ngự Lâm
quân bị tước vũ khí, nhốt vào trại lính phía Đông trông coi chặt chẽ”,
Trương Đức Toàn một hơi nói xong, vẻ mặt đau khổ nhìn Thượng Quan Bùi và ta,
“Vậy còn Dương nhi, tiểu Hoàng tử đâu?”, ta đột nhiên nghĩ tới Thượng
Quan Dương, bởi vì kích động mà cả người không nhịn được khẽ run lên,
lúc nói chuyện hàm răng còn không kìm được khẽ va chạm lập cập. Trương
Đức Toàn đột nhiên quỳ rạp trên mặt đất: “Nương nương, nô tài không hỏi
thăm được tin tức của tiểu Hoàng tử. Thế nhưng, trên đường trở về, nô
tài trùng hợp gặp được Chiêm Thái y trước đây nhậm chức ở Thái y viện.
Theo lời hắn nói, tiểu Hoàng tử vốn bị nhiễm phong hàn, vẫn không thấy
tốt lên, hiện tại hỗn loạn như thế, e rằng…”, tiếng nói của hắn dần dần
bị tiếng nức nở thay thế, lúc sao nước mắt như mưa. Nghe thấy vậy, chân
ta mềm nhũn, suýt chút nữa đã ngã xuống đất. Trong lòng ta chỉ có một ý
nghĩ, sẽ không, sẽ không, ông trời sẽ không cướp đi hai đứa trẻ từ tay
ta chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi như thế.
Nhiều nhất thời gian uống cạn một tuần trà, tin tức phụ tử Tương Dương vương
khởi binh tạo phản đã lan truyền khắp quân doanh. Tâm tình của mọi người đều hết sức tồi tệ. Thật vất vả mới sống sót trở về nhà, vốn cho rằng
sẽ là anh hùng được nghênh tiếp khải hoàn, sau đó trải qua tháng ngày an ổi. Ai ngờ một trận ác chiến khác lại bắt đầu. Lần này theo Thượng Quan Bùi về kinh chỉ có năm vạn binh sĩ Kinh Kỳ doanh cùng mười vạn binh
lính đóng quân ở phụ cận kinh thành. Những binh sĩ này vừa trải qua trận đại chiến ở Mạc thành, còn lặn lội đường xa khổ cực, không bị thương
cũng là mệt mỏi. Mà thủ hạ của Thượng Quan Tước, binh lính Kiềm Xuyên
doanh xưa nay nổi danh dũng mãnh, bọn họ ở kinh thành chờ cho bên địch
mệt mỏi rồi mới tấn công. Nếu cuộc chiến này thực sự diễn ra, phần thắng của Thượng Quan Bùi không lớn.
Buổi tối giờ lên đèn, Thượng Quan Bùi ăn qua loa một chút, liền tuyên các
tướng lĩnh tới thương nghị binh thảo sách lược, để ta một mình nghỉ ngơi trong lều cỏ. Tiết Trăn Trăn hầu hạ ta dùng bữa tối xong, ở bên trò
chuyện cùng ta. “Nương nương, ta cảm thấy thực buồn bực. Tại sao lão tặc Thượng Quan Tước kia cứ phải khởi binh tạo phản ngày hôm qua chứ?”,
Tiết Trăn Trăn đổ một ít sáp chảy ra ở cây nến, sau đó gạt gạt lửa,
trong phòng nhất thời sáng lên không ít. “Ý đồ làm phản của Thượng Quan
Tước bắt đầu từ khi được trở lại triều đình. Nhi tử của hắn nhiều lần
không được trọng dụng, trong lòng hắn đã khó chịu. Nếu như bổn cung đoán không sai, hắn vốn là muốn lợi dụng thời cơ binh mã của Hoàng thượng
xung đột với phản quân Bắc Triều, hắn có thể ngồi làm ngư ông đắc lợi.
Chỉ là Thượng Quan Tước không ngờ, Hoàng thượng không phí bao nhiêu binh lực đã bình định phản loạn Bắc cương, hơn nữa còn muốn trở về kinh
thành càng nhanh càng tốt. Nếu hắn và con trai không nhân lúc một mình ở kinh thành tạo phản, vậy thì về sau sẽ không còn cơ hội”, ta nhẹ nhàng
nhấp một ngụm trà. “Tương Dương vương khi còn là Hoàng tử rất được phụ
hoàng hắn sủng ái, hơn nữa văn thao vũ lược xác thực là vô cùng tuyệt
vời. Nếu không phải tổ chế quy định trưởng ấu có thứ tự, vậy theo tâm tư của lão Hoàng Đế, ngày hôm nay ngồi trên ngai vị hẳn phải là Thượng
Quan Tước. Lão Hoàng Đế sủng ái Tương Dương vương, mọi người đều biết,
nên sau khi huynh trưởng hắn đăng cơ, liền trục xuất người đệ đệ này ra
khỏi kinh thành. Nhiều năm qua Thượng Quan Tước vẫn ở bên ngoài, xưa nay không được bước vào kinh thành một bước”.
Tiết Trăn Trăn bỗng tỉnh ngộ: “Chẳng trách trong lòng hắn có oán khí, muốn
nhân cơ hội này, cũng muốn biết ngai vị Hoàng Đế kia như thế nào. Còn
may mắn tất cả mọi người Tư Đồ gia đều không có chuyện gì”. Nói tới phủ
Đại Tể tướng tạm thời bình yên vô sự, trên mặt Tiết Trăn Trăn d
