Ring ring
Hiếu Gia Hoàng Hậu

Hiếu Gia Hoàng Hậu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325262

Bình chọn: 7.5.00/10/526 lượt.

ấy một giọt mồ hôi lăn trên trán ta, đều đau lòng cẩn thận từng chút một giúp ta lau đi. Nhìn ánh

mắt chuyên chú của hắn, có lúc ta không nhịn được suy nghĩ lung tung, có thể ông trời khiến cho ta đau khổ, chính là vì cho hắn một cơ hội chứng minh với ta, rằng chúng ta thực sự có thể bắt đầu lại từ đầu.

Đi về phía Nam thêm hai canh giờ nữa, chúng ta sẽ qua Dung thành. Đó là

quê hương của Đinh Phu nhân, là năm tháng phu thê bọn họ cùng nhau trải

qua. Ta rất sợ Thượng Quan Bùi sẽ muốn trở về thăm chốn cũ, sợ vừa nhìn

sẽ lại bắt đầu tưởng niệm, sau đó tức giận ta lạnh lùng hạ sát thủ với

Đinh Phu nhân. Đinh Phu nhân vẫn là ác mộng đáng sợ nhất của ta. Nữ nhân này khi còn sống vẫn là rào cản giữa ta và Thượng Quan Bùi, sau khi

chết đi nàng còn âm hồn không tiên tán. Có thể không tiêu tán không phải âm hồn của nàng, mà là khúc mắc của ta.

“Hoàng thượng, phía trước chính là Dung thành”, Phó Hạo Minh được Tiết Trăn

Trăn tỉ mỉ chăm sóc, thân thể hồi phục rất nhanh. Tuy rằng trên đầu còn

quấn băng, nhưng thoạt nhìn tinh thần rất tốt. Hắn ngồi trên lưng ngựa,

cúi người xuống, hướng về phía Thượng Quan Bùi ngồi trong xe thông báo.

Trái tim ta không khỏi khẩn trương, trong lòng nhất thời bốc lên lửa

giận. Xoay chuyển một ý nghĩ, đột nhiên cảm thấy buồn cười. Nếu Tiết

Trăn Trăn biết giờ khắc này ta lại âm thầm hi vọng Phó Hạo Minh vẫn còn

nằm trên giường bệnh, nhất định sẽ trở mặt với ta.

“Ừm, trẫm biết rồi. Có điều lần này thời gian cấp bách, không cần trở về,

sau này có cơ hội nói sau”, vẻ mặt Thượng Quan Bùi vô cùng bình tĩnh,

không nhìn ra chút biến hóa nào. Cứ như vậy, ta trái lại có vẻ không

được rộng lượng, vốn cho rằng hắn nghe thấy hai chữ Dung thành này sẽ

giật mình. Phó Hạo Minh không lên tiếng nữa, tiếng vó ngựa cũng dần dần

đi xa, chỉ chốc lát sau, xung quanh khôi phục lại yên tĩnh. Ánh mặt trời sáng rực xuyên qua màn xe mỏng manh, khiến người ta cảm thấy ấm áp.

Thượng Quan Bùi đột nhiên nắm chặt tay ta, ngả người về phía sau, nhắm

mắt nghỉ ngơi. Ta nhìn kĩ hắn một hồi lâu, hắn cũng không có động tĩnh

gì, khiến ta không rõ hắn rốt cuộc là đã ngủ rồi hay vẫn còn đang tỉnh.

“Nàng cũng nghỉ ngơi một lát đi. Tối qua ở trạm dịch nàng cũng ngủ không được ngon”. Từ sau khi biểu lộ với ta, thời điểm không có người ngoài, hắn

vẫn xưng hô với ta bằng đại từ “nàng – ta”. Mỗi lần nghe hắn nói ra hai

chữ này, trong lòng ta đều dâng lên ý cười, tựa như hai chữ này đã nói

lên tất cả mọi chuyện giữa chúng ta, không cần lời nào khác. Vừa dứt

lời, hắn liền kéo ta vào trong lồng ngực mình. Mấy ngày nay đã từ từ

quen thuộc hành động thân mật của hắn, ở trong lồng ngực hắn dần dần tìm thấy cảm giác an tâm. Cứ như vậy nằm yên lặng khoảng chừng thời gian

một nén hương, ta hơi có chút buồn ngủ, đột nhiên nghe thấy từ phía xa

xa vang lên tiếng ồn ào huyên náo, trong chốc lát, tiếng ồn ào đã tới

gần.

Thượng Quan Bùi ngồi thẳng người dậy, một tay hơi vén rèm xe nhìn ra bên

ngoài. Ta nhìn thoáng qua thấy gương mặt Trương Đức Toàn, tuy rằng vẫn

đang là mùa đông, nhưng trên mặt hắn đổ đầy mồ hôi, thỉnh thoảng dùng

tay lau trán. Đã sớm nghe nói nội thị thích chưng diện, lén lút học nữ

nhân đánh phấn, bây giờ nhìn từng khối loang lổ trên khuôn mặt hắn, xem

ra lời đồn này không sai. Trong lòng kinh ngạc, không biết là chuyện gì

khiến cho một kẻ luôn chú trọng dáng vẻ của chính mình như Trương Đức

Toàn chật vật như vậy?

“Sao rồi? Trẫm không phải để ngươi đi trước về kinh thành thông báo cho

Tương Dương vương cùng Đại Tể tướng tin tức đại quân trở về sao? Tại sao ngươi lại quay lại?”, Thượng Quan Bùi cũng không hiểu rõ chuyện gì xảy

ra. “Hoàng thượng, chuyện lớn rồi”, Trương Đức Toàn nói hết câu này,

liền ho một trận dữ dội, hiển nhiên là vì chạy quá nhanh, còn chưa kịp

thở đã lại đây. Ho một hồi lâu, mới tiếp tục nói: “Hoàng thượng, nô tài

phụng thánh chỉ, đi suốt đêm về tới kinh thành. Còn chưa tới cửa thành,

liền nghe nói trong kinh thành xảy ra chuyện, nói… nói… phụ tử Tương

Dương vương tạo phản rồi!”.

Thượng Quan Bùi và ta cùng kinh ngạc thốt lên: “Cái gì?”. Mấy tướng lĩnh cao

cấp Kinh Kỳ doanh dừng ngựa vậy xung quanh, nghe nói như thế thoạt tiên

ngẩn người nhìn nhau, tiếp theo liền châu đầu bàn luận. “Ngươi biết rõ

hay chưa? Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?”, Thượng Quan Bùi vén mành,

nhảy xuống xe ngựa. “Dọc đường đi nô tài nghe không ít lời như vậy, ban

đầu nô tài cũng không tin, nhưng vừa đến cửa kinh thành, nô tài liền

nhìn thấy…”, sắc mặt Trương Đức Toàn trắng bệch, mồ hôi hột lớn chừng

hạt đậu đổ xuống. “Nói mau, nhìn thấy cái gì?”, Thượng Quan Bùi lạnh

lùng nói. “Đầu của Quân cơ đại thần Tô đại nhân bị treo ở cửa thành”.

Trương Đức Toàn nói tới đây liền nhắm chặt hai mắt. Ta có thể tưởng

tượng được nội tâm quay cuồng lúc này của hắn. Không cần phải nói, cảnh

tượng kia nhất định là vô cùng khủng bố máu tanh.

“Ầm” một tiếng, Thượng Quan Bùi một quyền nặng nề đánh vào trên cửa sổ xe

ngựa, khiến ta cả kinh lùi về phía sau. “Cửa thành đã phái trọng binh

canh gác, nghiêm