ần hiện
ra nụ cười từ tận đáy lòng. “Cái này trái lại cũng không kỳ lạ. Dù nói
thế nào đi chăng nữa, mẫu thân Thượng Quan Tước vẫn là người của gia tộc Tư Đồ chúng ta, không phải vạn bất đắc dĩ, hắn hẳn là sẽ không động thủ với ngoại thích. Bởi vì Hoàng thượng không phải do Hoàng hậu Tư Đồ gia
sinh ra, rất nhiều người trong gia tộc Tư Đồ cùng người Bình Nam vẫn
không muốn Hoàng thượng hiện nay leo lên ngai vị cửu ngũ chí tôn, đây rõ ràng hợp với tâm ý của Thượng Quan Tước. Trong lòng hắn tính toán, sau
này còn cần tới Tư Đồ gia cùng Bình Nam, hắn sẽ không ngốc tới mức hiện
tại khiến cho mình tạo thành nhiều kẻ địch như vậy”.
Ngồi lâu có chút mệt mỏi, ta đứng dậy chậm rãi tản bộ trong lều cỏ. “Ta nghe Phó đại ca nói, Kiềm Xuyên doanh được huấn luyện nghiêm ngặt, trước đây ở dưới chướng Tương Dương vương có chiến tích trăm trận trăm thắng,
hiện tại bọn họ có hai mươi vạn người, mà chúng ta chỉ có mười lăm vạn,
còn bao gồm thương binh, cuộc chiến này phải đánh như thế nào?”, Tiết
Trăn Trăn bây giờ ba câu nói ra lại có một câu Phó đại ca nói, khiến
người ta không nhịn được cười. “Nhất định phải đánh, hơn nữa nhất định
phải đánh thắng!”, bên ngoài lều vang lên giọng nữ lanh lảnh. Ta và Tiết Trăn Trăn lập tức đề cao cảnh giác. Tiết Trăn Trăn che trước mặt ta,
ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Tạp Na Nhi Gia vén mành đi vào.
“Tham kiến Thần Phu nhân”, Tiết Trăn Trăn trước tiên quỳ xuống hành lễ. “Ai,
không cần đa lễ. Thần thiếp cũng là vòng qua thủ vệ, lén lút đi vào,
mong rằng không làm nương nương kinh hãi”, Tạp Na Nhi Gia sau khi hành
lễ với ta, tự mình đi tới bên cạnh bàn, cầm lấy một cái chén rót trà,
ừng ực uống từng ngụm lớn. Những ngày qua đi đường vất vả, ta hầu như đã quên những lễ nghi cung đình kia. Nhìn thấy Tạp Na Nhi Gia mang dáng vẻ nữ tử Bắc cương phóng khoáng như vậy, trái lại có cảm giác yêu thích từ tận đáy lòng. Cùng lúc vui mừng, trong lòng cũng hiện lên phiền muộn
nhàn nhạt. Một nữ tử oai hùng hiên ngang như vậy, một đời lại chậm rãi
tiêu tan như ngọn đèn trong chốn thâm cung.
“Thần thiếp đã nghe nói chuyện xảy ra hôm nay, nhưng những người hầu hạ kia
còn cho rằng thần thiếp là nữ tử ngoại tộc ngu ngốc, cái gì cũng không
biết. Thần thiếp trong lòng đã nghĩ kĩ, sau đó muốn tới đây trò chuyện
cùng nương nương”. Lời nói của nàng kéo ta trở lại từ trong dòng suy
nghĩ. Ở chung mấy ngày, ta đã nhìn ra, nàng tuy rằng lớn tuổi hơn ta,
nhưng có lúc vẫn như một đứa trẻ tùy tiện, có thể đây là nguyên nhân
người người đều nói nữ tử Bắc cương ngây thơ.
Ta mỉm cười với nàng: “Thần Phu nhân lời nói vừa rồi thật không sai chút
nào. Cuộc chiến này phải đánh, hơn nữa nhất định phải thắng!”, ta khen
ngợi, lặp lại câu nói của nàng. “Nương nương, bình thường không có người ngoài, người gọi ta là Tạp Na Nhi Gia được rồi, Thần Phu nhân nghe rất
kì quái”, nàng nở nụ cười, nhưng sau đó vẻ mặt liền lạnh tanh: “Thần
thiếp từ nhỏ cũng là lớn lên trên lưng ngựa, trải qua vô số lần chiến
tranh lớn nhỏ. Nếu là tất yếu, thần thiếp cũng có thể ra chiến trường
giết địch. Thần thiếp hiện tại gả cho Hoàng thượng, Hoàng thượng muốn
thần thiếp như thế nào, thần thiếp nhất định không có lời oán hận”, nói
tới đây, nàng đột nhiên có chút ngại ngùng, lúng túng cười: “Kỳ thực
nương nương dặn dò, thần thiếp cũng vạn lần chết không chối từ”.
“Hoàng thượng vẫn chưa lưu lạc tới mức cần nữ nhân của mình ra chiến trường
giết địch”, ta trêu đùa nàng nói. “Yên tâm đi, nếu như không có biến cố
gì, ngày mai sẽ có thần binh giáng lâm”, ta hơi suy tư nói tiếp.
Sáng ngày thứ hai, ta tỉnh dậy từ rất sớm, khi vươn mình, gương mặt Thượng
Quan Bùi bỗng nhiên xuất hiện trước mặt ta. Trong ánh nắng ban mai, hắn
ôn nhu nhìn ta, trong mắt tràn đầy nhu tình, tựa như có hàng ngàn ngôi
sao lấp lánh. “Nàng dậy sớm vậy sao, không ngủ thêm chút nữa?”, hắn nhẹ
nhàng kéo đầu ta vào trong lòng mình, mấy ngày nay, cổ của ta tựa như đã quen với vòng tay hắn. “Vốn là cho rằng lần này có thể thuận lợi trở
lại kinh thành, chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu, cuộc sống thoải mái
yên bình, không ngờ, lại gặp trở ngại, xảy ra chuyện như vậy”, ngữ khí
của hắn có chút ảo não, nói xong còn thở dài thườn thượt, đầy vẻ bất đắc dĩ.
“Thần thiếp và Hoàng thượng không phải đã bắt đầu lại rồi?’, ta dùng ngón tay vẽ trên lồng ngực hắn, “Cần gì phải chờ tới khi trở lại kinh thành”.
Hắn nở một nụ cười buồn, đột nhiên nghiêng người, đặt ta dưới thân,
khoảng cách giữa chúng ta cùng lắm chỉ có một tấc, môi hắn vẽ thành một
đường vòng cung mê người, có cảm giác mê hoặc mong manh. Một ý nghĩ còn
chưa kịp chuyển xong, liền nhìn thấy đôi môi đẹp đẽ của hắn phóng ta
trước mặt ta. Mái tóc dài buông xuống hai bên, vây ta ở bên trong.
~*~
Viễn chinh Đại Nguyên soái Tư Đồ Lịch, hai mươi mốt tuổi lập chiến công hiển hách, được Hoàng thượng khi đó phong làm tướng soái thống trị một
phương. Một đời chinh chiến vô số, tên của người gắn liền cùng thắng
lợi. Dần dần, trong ấn tượng của mọi người, nơi nào có Tư Đồ Lịch, nơi
đó có thắng lợi. Dân gian